TẠI SAO VIẾT? VIẾT CHO AI ĐỌC?

“Những người cầm bút, có người coi sự hoạt động chính trị như phản lại sự độc lập của ngòi bút và khước từ tham gia chính trị với quan điểm rằng công việc của nhà văn chỉ có viết mà thôi; có người lại chủ trương tham gia hoạt động cộng đồng như một công dân và tham gia hoạt động chính trị với ý nghĩa tich cực nhất”.

Trên đây là những lời phát biểu của  kịch tác gia Vaclav Havel, cựu Tổng Thống Tiệp Khắc ngay sau khi đất nước này thoát khỏi ách cộng sản. Ông cũng từng là Chủ Tịch Văn Bút Quốc Tế và những lời này được phát biểu trong Đại Hội Văn Bút năm 1995.

Là một-người-lính-miền-Nam-cầm-bút để tiếp tục chống lại hiểm họa cộng sản- tôi tự nhận mình là người cầm bút thuộc thành phần thứ hai – theo như lời phát biểu của kịch tác gia Valav Havel.

Trong hơn 20 năm cầm bút và sinh hoạt cộng đồng, tôi đã thực hiện đúng như tôn chỉ mà tôi đã tự đề ra: viết để chống lại cái ác là chủ nghĩa cộng sản đã đày đọa dân tộc Việt Nam trong 65 năm qua!

*

Thành công của tôi trong nghiệp viết lách là tập truyện “Người Đàn Bà Mang Thai Trên Biển Đông” viết về thảm trạng thuyền nhân Việt Nam. Sau ba tháng phát hành, quyển sách đã được nhà xuất bản Thế Giới của ca nhạc sĩ Việt Dũng tái bản lần thứ nhất. Đến nay đã tái bản lần thứ hai. Nhưng tôi đã quyết định ngưng sáng tác để viết… phiếm!

Lý do vì sao tôi viết phiếm xin mời độc giả đọc bài “Thay Lời Tựa” của bình luận gia Kiêm Ái khi giới thiệu quyển phiếm luận thứ 2 của tôi có cái tựa là “Thiên Hạ Phong Trần” như sau:

“Minh thương dễ đỡ, ám tiễn khó phòng”. Kẻ thù của người Việt chống Cộng tại hải ngoại chính là những “ám tiễn”, chúng núp dưới nhiều danh nghĩa, kể cả danh nghĩa chống Cộng, kháng chiến, tổng nổi dậy hòa bình, danh nghĩa bác ái, hòa giải hoà hợp dân tộc v.v… để phá hoại, lũng đoạn hàng ngũ Quốc Gia, mong khống chế được lực lượng hải ngọai, biến lực lượng này trở thành công cụ của chúng. Nhà văn Nguyễn Thiếu Nhẫn là cây bút chuyên đưa những “con sâu, cái kiến” này ra trước ánh sáng dư luận qua mục “Thiên Hạ Phong Trần” từ Việt Nam nhật báo, đến tuần báo Quê Hương, bây giờ đến tuần báo Tiếng Dân. Nay nhận thấy những bộ mặt Việt Gian này cần được đồng hương ở Bắc California và khắp nơi biết đến chúng, để vô hiệu hóa hoạt động phá hoại của chúng, cũng như để đồng hương dễ dàng nhận diện những đồng loại của chúng tại các địa phương khác.

Trên nguyên tắc thì hầu hết đồng hương đều nhận thấy sự nguy hại của những kẻ đội lốt chống Cộng, và ai cũng nhận thấy sự cần thiết phải vạch mặt bọn chúng, phải đưa bọn chúng ra trước ánh sáng để vô hiệu hoá hành động gian dối của chúng. Nhưng trên thực tế, việc làm này rất khó. Vì chúng ta đang sống trong một môi trường tự do dân chủ, ai cũng được pháp luật bảo vệ, nhất là bọn Việt gian luôn trà trộn vào quần chúng như rắn trong giỏ lươn.

Đa số đồng hương chúng ta không có thì giờ để tìm biết diện mạo, hành động cũng như những mưu chước thâm độc của bọn Việt Gian, nhất là loại người này được bọn ma đầu giảo hoạt VC huấn luyện và điều khiển, nhờ đó, chúng có nhiều kế hoạch, nhiều phương án và nhiều tiểu xảo khiến cho đồng hương vì không có thì giờ theo dõi, vì dễ tính, nhất là vì lòng nhân đạo, tính hiếu hòa mà vấp lầm âm mưu thâm độc của Việt gian. Anh Nguyễn Thiếu Nhẫn với sự hiểu biết thấu đáo đã vạch trần hành động của những tên Việt gian đang trà trộn vào tập thể người Việt tỵ nạn Cộng Sản.

Vì đã họat động trong ngành truyền thông từ trước năm 1975 ở quốc nội, anh Nguyễn Thiếu Nhẫn có một bề dày kinh nghiệm về “đường đi nước bước” của ký giả và văn nghệ sĩ . Do đó, những kẻ này đã phải “lãnh thẹo” dưới ngòi bút của Lão Móc Nguyễn Thiếu Nhẫn.

Văn tài của Nguyễn Thiếu Nhẫn quý vị đã biết qua các tác phẩm của anh đã xuất bản. Nhưng ý chí chống Cộng của anh mới là điều quan trọng hơn; vì nhiều người có văn tài vượt trội nhưng không có ý chí chống Cộng hay dùng văn tài kiếm tiền của VC thì thật là tai hại”.

*

Góp ý trong một bài viết của tôi, ông Lu Hà có viết như sau:

“Tôi, Lu Hà xin thành thực cám ơn và xin lỗi ông Lão Móc nhờ có ông viết bài này tôi mới hiểu ra nhiều vấn đề. Chẳng là năm ngoái ông có viết một bài phê phán cựu nhà văn đại tá quân lực MNCH đã viết thư nài nỉ xin xỏ Thủ tướng CS chăm sóc nghĩa trang Bên Hoà. Tôi chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao lại cứ tưởng việc làm của viên đại tá là có thiện ý, không hiểu cái ý hèn mọn tự khom lưng lạy lục bên trong. Tôi viết bài bênh vực và chỉ trích ông, Lão Móc, là một sai lầm ngớ ngẩn đáng tiếc của tôi. Tôi đã làm ông bực mình và phàn nàn là Lu Hà không biết xếp vào loại người nào?

Nay ông viết rõ ràng cụ thể thế này, tôi mới hiểu ra nhản quan chính trị bao la và sự thẳng thắn của ông. Vậy cho tôi xin rút lại bài viết năm ngoái nhé, coi như tôi không viết gì cả. Thành thực xin lỗi và cám ơn ông.

Lu Hà”

Kính anh Lu Hà, tôi cũng còn trẻ chán. Mới lãnh tiền hưu thôi! Nên xin được gọi anh là anh cho thân mật.

Trước tôi có hồi đáp anh NgườiThất Học59.

Nay, bài viết này xin coi như hồi đáp cho anh.

Phần trên của bài viết này là tôi muốn trình bày với độc giả và hai anh về việc tại sao tôi viết. Và viết cho ai đọc!

Về chuyện mà anh Lu Hà nói là năm ngoái anh không hiểu bài viết của tôi là chuyện thường tình. Có những chuyện ý tại, ngôn ngoại; do đó, bọn “đao bút lại” chúng nó mới có cơ hội “hùa” nhau vo tròn, bóp méo một bài viết, một sự kiện theo ý của chúng nó. Cũng có thể là do lỗi của người viết không có đủ khả năng để diễn tả những điều mình muốn nói.

Chính cụ Nguyễn Du đã phải viết trong bài “Độc Tiểu Thanh Ký”:

Bất tri tam bách dư niên hậu
Thiên hà hà nhân khấp,Tố Như?”

Tạm dịch:

“Ba trăm năm nữa. Sau cùng
Biết ai thiên hạ khóc dùm Tố Như?”

Xin cảm ơn và  thành thật ca tụng sự chân thật của anh là dám viết, dám nói và dám nhận lỗi của anh!

Xin gửi đến hai anh một trích đoạn trong một bài thơ của thi lão Hà Thượng Nhân, người mà đa số văn nghệ sĩ đều gọi là Hà Chưởng Môn, mà tôi coi như kim chỉ nam trong nghiệp viết lách của tôi, như sau:

“… Nếu chúng ta không bất bình
Trước cái hèn cái xấu
Nếu không biết thế nào là chiến đấu
Làm gì có được tự do
Nếu hai chân không đứng lại bò
Nếu chỉ biết hoan hô “phải đạo”
Để giữ vững miếng cơm, manh áo
Đời cần gì ngòi bút chúng ta
Nếu văn chương dối trá lọc lừa
Thì chữ nghĩa càng thêm xấu hổ!…”

NGUYỄN THIẾU NHẪN

This entry was posted in NGUYỄN THIẾU NHẪN. Bookmark the permalink.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s