XIN CHỪA CHỖ CHO NGƯỜI KHÁC NGU VỚI!

Lão Móc vốn là một người rất lo xa. Lúc còn là một cậu học trò lớp ba trường làng, khi chơi bắn bi với mấy thằng nhóc cùng lớp, trò Mócrất là lo lắng không biết lúc nào hai hòn bi ở giữa đùi của mình bỗng chạy xuống nằm ở hai gót chân mỗi gót một hòn bi. Trò Móc lo quá; bởi vì nếu mà chuyện đó xảy ra thì làm sao mà đi cho được. Mỗi lần bước đi thì nó đau làm sao mà chịu cho thấu. May quá là cho tới nay khi bước vào quá cái tuổi “lục thập nhi nhĩ thuận” thì cái chuyện lo xa này vẫn chưa xảy ra!

Lão Móc dự tính nếu có một ông bà  tài phiệt Mỹ nào đó rắn mắc nào đó mở cuộc thi “Lo xa” thì sẽ ghi tên tham dự với niềm tin tưởng tuyệt đối là mình sẽ đoạt giải. Nhưng thời gian vừa qua, khi ở Bắc Phi và Trung Đông xảy ra cuộc cách mạng mà người ta gọi là “Cách mạng hoa Lài” và nhất là mới đây khi hàng ngàn người trong nước xuống đường ở cả hai miền Nam Bắc biểu tình chống bọn Trung Cộng để cho tàu hải giám của chúng nó cắt cáp tàu Bình Minh 2 của Việt Nam; thì “niềm tin yêu, hy vọng đoạt giải…Lo xa” của Lão Móc đã tan tành theo bọt nước vì có nhiều người lo xa hơn Lão Móc nhiều.

Bài viết này xin không đề cập đến những người lo xa ở trong nước mà Lão Móc đã đề cập ở bài “NHỮNG NGƯỜI LO XA”, vì có thể những người này đang có “những cái buồn gần” vì chuyện hàng ngàn người xuống đường theo lời kêu gọi của nhóm Nhật Ký Yêu Nước vào ngày 5 tháng 6 vừa qua.

-Người lo xa mà Lão Móc đề cập đến trong bài viết này là ông Duyên Lãng Hà Tiến Nhất (HTN). Ông này khác mấy người lo xa ở trong nước vốn là những người Cộng Sản và sống trong nước. Ông HTN là một người sống trong chế độ Việt Nam Cộng Hòa, nghe nói là một sĩ quan QLVNCH và hiện ông đang là người Mỹ gốc Việt tại Hoa Kỳ.

Bài viết mà Lão Móc y cứ vào để chứng tỏ ông này là người rất là lo xa là bài viết “Việt Nam: Sự khác biệt giữa nhà cách mạng và người nông dân”.  

Vì tác giả có minh xác “đây chỉ là thiển ý của ông” nên những điều trình bày trong bài viết này cũng “chỉ là thiển ý của Lão Móc”, chứ không phải của ai khác – như một số nick ma, nick quỷ trên các diễn đàn đã vu cáo cho Lão Móc.

Theo bài viết của ông HTN thì “đọc các bài viết và nhìn vào các hoạt động của các nhân vật Bùi Tín, Đoàn Viết Hoạt, Vũ Thư Hiên, Nguyễn Chí Thiện, chúng ta thấy rõ ràng đây là những tên ngụy tỵ nạn, được VGCS đưa ra ngoài  để hướng dẫn và bẻ lái con đường chống cộng của tập thể cộng đồng tỵ nạn” (Bài đã dẫn).

Về các vị khác thì LM xin không có ý kiến, nhưng về nhà thơ Nguyễn Chí Thiện  (NCT) xin được hỏi ông HTN:

“Ông Nguyễn Chí Thiện bẻ lái con đường chống Cộng của tập thể cộng đồng tỵ nạn như thế nào? ở đâu? Lúc nào?”

Trong khi theo LM được biết thì ngay từ khi ông NCT đặt chân đến Hoa Kỳ vào năm 1995, ông đã kêu gọi người Việt hải ngoại không nên gửi tiền, gửi thuốc men về VN vì sẽ không đến tay thân nhân mà chỉ vỗ béo cho VC. Và ông ta đã bị nhà văn Nhật Tiến kết tội “Cấm vận từ thiện”. Tập truyện “Hoả Lò” của ông NCT là một bản án kết tội nhà tù “Hoả Lò” là nơi gần với Trung Ương nhất là nơi mà con người gần với súc vật nhất!

Lý do sau cùng và cũng là lý do chính mà tôi không đồng ý với ý kiến của ông HTN về nhà thơ Nguyễn Chí Thiện là VC có thể xử dụng một người bị tù 27 năm,  mất cả tuổi thanh xuân, bệnh hoạn, không vợ con “để hướng dẫn và bẻ lái con đường chống cộng của tập thể cộng đồng tỵ nạn” – như ông HTN lập luận, thì chúng ta nên bái lạy chúng nó và xin thần phục chúng nó chứ không nên chống Cộng nữa mà làm gì!

Bài viết của ông HTN khá dài, nhưng chủ ý của ông là những nhà tranh đấu cho tự do, dân chủ ở trong nước đều là tranh đấu cuội do VC chỉ đạo, từ linh mục Nguyễn Văn Lý đến “thánh nữ” Lê Thị Công Nhân.

Theo ông HTN, VC lần lượt loại bỏ Lê Thị Công Nhân vì “vì cô nàng non nớt quá, thiếu kiến thức và bản lãnh nên đã không đóng đúng được vai tuồng của mình,… ăn nói lung tung, đời sống cá nhân có phần tha hóa, thiếu phẩm chất của một người lãnh đạo, nên đã nhanh chóng bị đào thải và nay trở thành người của quá khứ”.

Và theo ông HTN thì người thay thế bà Lê Thị Công Nhân là Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ.

Không biết ông HTN có quá khắc nghiệt không khi “kết tội” bà luật sư Lê Thị Công Nhân như thế?! Một phụ nữ trẻ tuổi, tương lai chắc chắn là tươi sáng, lại từ bỏ tất cả để “bay vào trời giông bão” là tranh đấu cho dân chủ cho đất nước để bị 3 năm tù giam, ra tù gặp được ý trung nhân mà đành phải kết hôn trong âm thầm vì sợ bạo quyền tìm cách đánh phá, bôi nhọ.

Không biết bình luận gia HTN có chút nào chạnh lòng khi đặt ái nữ của ông (nếu có) vào điạ vị của luật sư Lê Thị Công Nhân?

Theo ông HTN thì Tiến sĩ CHHV là người mà VC “lăng xê” để ông này sẽ nắm vai trò lãnh đạo để những nguời lãnh đạo chế độ VC hiện nay sẽ “hạ cánh an toàn”.

Ông HTN rất ư là lo xa. Ông đặt câu hỏi cho ông CHHV như sau: “… nếu ông trở thành người lãnh đạo đất nước trong tương lai thì ông sẽ xử trí thế nào trước các tội ác mà đảng VGCS đã phạm đối với dân tộc VN, sẽ giải quyết ra sao tội bán nước, tội làm giàu bất chánh do ăn cướp của người dân hàng trăm triệu, hàng tỷ Mỹ kim của bọn lãnh đạo vẫn coi ông như con cháu trong nhà. Ông có dám xử đúng luật, đúng tội của bọn này không. Ông có dám công bố tài sản mà người cha đẻ ra ông vơ vét được do tham nhũng không? Và còn rất nhiều câu hỏi tương tự như thế nữa, ông giải quyết ra sao?…”

Xin tạm ngưng những câu hỏi của ông HTN đặt ra cho “nhà lãnh đạo VN tương lai” CHHV vì sợ độc giả cũng sẽ bị tẩu hoả nhập ma – như người đặt ra câu hỏi là người quá lo xa Hà Tiến Nhất.

Với cái tựa bài viết, bình luận gia HTN đã mỉa mai những “nhà cách mạng VN ngày nay” như sau:

“… Cuộc cách mạng hoa Lài tại VN chưa xảy ra, nhưng nhiều người đã cãi nhau về cái tên nên đặt cho nó: Hoa Lài hay Hoa Sen. Hơn nữa, người ta còn đi tìm lãnh tụ trước khi kêu gọi toàn dân chúng xuống đường. Theo lối nói nhà nông, họ tính mua trâu về rồi mới đóng chuồng. Đó là tiến trình khác biệt giữa người nông dân VN và những nhà cách mạng VN ngày nay”.

*

Mới đây, khi theo lời kêu gọi xuống đường biểu tình ôn hòa phản đối Trung Cộng của nhóm Nhật Ký Yêu Nước, hàng ngàn người đã xuống đường ở hai thủ đô chính trị và kinh tế của Việt Nam là Hà Nội và Sàigòn.

Dư luận khắp nơi, trong cũng như ngoài nước, rất là phấn khởi trước biến cố mà sau 36 năm mới có thể xảy ra. Và, những người nào còn có trái tim VN, còn có lý trí  của con người đều hy vọng đây sẽ là biến cố lịch sử, sẽ là một bước ngoặt để công cuộc tranh đấu bất bạo động theo phương pháp của Thánh Gandhi và sự vận dụng hệ thống facebook vô cùng sáng tạo của những người trẻ yêu nước sẽ dẫn đến một tương lai tươi sáng cho đất nước sau hơn 60 năm bị đoạ dày dưới gông cùm cộng sản, không được hưởng đầy đủ quyền làm người mà vốn 87 triệu người dân phải có.

Một lần nữa, ông bình luận gia Hà Tiến Nhất lại lo xa khi viết và gửi lên một trang mạng những dòng chữ như sau:

“Chúng ta nên tuyệt đối biểu dương tinh thần yêu nước của mọi tầng lớp đồng bào, kể cả những đồng bào vì không hiểu thấu hay vì hoàn cảnh bắt buộc phải bày tỏ tinh thần yêu nước dưới lá cờ bịp bợm của Việt gian Cộng sản (VGCS). Nhưng nên hiểu rằng, nếu tinh thần yêu nước của đồng bào đủ sức tiêu diệt được ngoại xâm phương Bắc thì đồng bào tiêu diệt luôn bọn VGCS bán nước có khó gì. Phải tiêu diệt VGCS trước, bởi vì chúng là kẻ bán nước. Đã là kẻ bán nước thì đừng mong chúng chống ngoại xâm. Xin đừng lầm nghe theo chúng. Cho dù hợp tác với VGCS và tiêu diệt Tầu xâm lược rồi, thì nguyên trạng vẫn còn đó. Nghĩa là VGCS vẫn thống trị đất nước và nhân dân VN vẫn lầm than khốn khổ muôn bề chứ có khác gì đâu.”

*

Trong truyện kiếm hiệp của Kim Dung, nhà họ Mộ Dung của người anh hùng văn võ toàn tài biết nuôi dũng sĩ, dưỡng mưu thần là Mộ Dung Phục. Mộ Dung Phục đã bị thất bại trong mưu đồ phục quốc vì đã bất chấp thủ đoạn giết chết thủ hạ thân tín của mình là Bao Bất Đồng vì sợ âm mưu của mình bị bại lộ. Ngón võ tuyệt chiêu của nhà họ Mộ Dung là  ngón võ “gậy ông đập lưng ông”.

Ông Mộ Dung Phục tân thời Hà Tiến Nhất cũng bị đòn “gậy ông đập lưng ông” do chính ông xuất chiêu khi ông chê bai những nhà cách mạng VN còn thua xa người nông dân VN là phải “làm chuồng rồi mới mua trâu”, mà những nhà cách mạng VN thì “mua trâu về rồi mới làm chuồng”; trong khi chính ông không biết có mua được trâu hay không, không biết có làm chuồng được hay khôngông lại đặt chỉ tiêu cho con trâu là PHẢI kết tội, phải xét xử gia đình trâu, phải làm đủ thứ chuyện trên đời mà gia đình trâu đã gây ra!

Xin không bàn tiếp về “cái đòn gậy ông đập lưng ông” về chuyện ông bình luận gia Hà Tiến Nhất kêu gọi “Xin đừng lầm nghe theo chúng” mà ông mới đưa ra sau khi cuộc biểu tình ngày 5 tháng 6 vừa qua.

Bởi vì cái gậy lần này không đập vào lưng ông mà nó “LẠI ĐẬP NGAY VÀO CÁI ĐẦU “TẨU HỎA NHẬP MA” của ông đấy, thưa ông bình luận gia Duyên Lãng Hà Tiến Nhất.

Có ngu cũng nên chừa chỗ cho người khác ngu với!

LÃO MÓC

This entry was posted in LÃO MÓC. Bookmark the permalink.

Có 17 phản hồi tại XIN CHỪA CHỖ CHO NGƯỜI KHÁC NGU VỚI!

  1. A nói:

    Lảo Móc đít này là Cs chó

  2. hoachay nói:

    Chân mình(Lão Mốc) lấm “kít” bê bê.
    Lại cầm bó đuốc đi rê chân người!

  3. hoachay nói:

    Mặt mình…………………………………
    ………………………………….đi rê chân người!

  4. hoachay nói:

    Vẫn còn một chổ cho Lão Mốc!
    Chớ sợ hết chổ!

  5. hoachay nói:

    Vẫn chừa một chổ rộng nhất cho “thủ lảnh” Nguyển thiếu Nhẩn,đừng quá lo lắng!

  6. hoachay nói:

    Cái trang blog này đìu hiu như nghiả địa của âm binh!
    Không khí ở đây quá lạnh lẽo, chỉ thấy ánh lửa ma trơi!
    Chẳng thấy người!

  7. Giang Anh nói:

    Tôi hết sức buồn và hoàn toàn không đồng ý với những lời nói của ông (bà? ) Hoa Chay. !
    Ông Nguyễn Thiếu Nhẫn là một người Quốc Gia. Ông ghét bỏ mọi sự sảo trá. Ông viết rất công tâm và vì lòng yêu nước, muốn diệt trừ công sản và lũ việt gian hải ngoại nằm vùng. Văn chương của ông sắc bén, đã làm vỡ mặt kinh hồn bọn cộng cũng như bọn Việt gian nằm vùng. Qúy vị không đồng ý với tác giả ở điểm nào, xin thẳng thắn và lịch sự tranh luận. Thóa mạ và chửi bới hạ cấp một người đầy nhiệt huyết và có tài như ông Nguyễn, là chúng ta tự tố cáo tư cách của mình.
    Xin thẳng thắn tranh luận, vạch ra sai lầm hoặc điều gì quý vị cho là sai, là xấu. Nhưng xin đùng chửi bới, thóa mạ nhau. Chúng ta dành những thứ dó cho một kẻ thù xứng đáng hôn : đó là cộng sản Việt Nam.

    • hoachay nói:

      lảo Móc Nguyển-thiếu-Nhẩn có 6 điều đáng phĩ nhỗ:
      1-) Chăm-chĩ BƯƠI MÓC.
      2-)Hung-hăng CHỮI BỚI.
      3-)Trắng-trợn CHỤP MỦ.
      4-)Núp bóng ÂM-BINH.
      5-)Văn-ngôn LÁO XƯỢC.
      6-)Tâm địa HÈN-HẠ.
      Không thễ tranh-luận với lão Móc vì hắn trốn rất kỷ
      sau lưng đám âm-binh.
      Hắn viết:”…cả dân tộc trỡ nên hèn nhát và sợ hãi”.
      Mả bà nó,chỉ một câu này thôi,cũng đủ vùi cửu-huyền,
      thất-tổ nhà nó vào hầm xí.

    • hoachay nói:

      Gả lảo Móc viết:” Sĩ phu Việt Nam! Hồn ở đâu bây giờ?”.
      Rất đễu cáng!Vô cùng đễu cáng!
      Hắn có biết sĩ phu Việt Nam là những ai không?
      Là cụ Phan Bội Châu,cụ Phan Chu Trinh,cụ Huỳnh Thúc Kháng
      và nhiều nửa…
      Tội của tên xú-bút này nặng lắm!

  8. hoachay nói:

    “Xĩ phu” lảo Móc Nguyển-thiếu-Nhẩn,hồn ở đâu bây giờ ?

  9. hoachay nói:

    “Xú phu” mới đúng ! Xin lỗi .

  10. Đ.M. thằng chó đẻ HOA CHAY bú cặc ăn cứt Việt Cộng. nói:

    Đ.M. mày hoa chay

    Mày thích Bú Cặc Việt Cộng thì hãy lén lút trốn chui vào nơi hoang vắng rồi hãy bú, đừng nên công khai lên trước diễn đàn rồi hả họng cho to rồi bú cặc tụi nó thì nhục nhã và hèn hạ lắm. Mày có óc mà không biết xử dụng để suy nghĩ, óc mày đã bị Việt Cộng nhồi cứt vào đầu nên chỉ nghĩ ngợi và mê muội muốn ăn cứt Việt Cộng.
    Đ.M. mày là người mà còn ngu hơn chó, ăn được cái giải rút gì mà lại tôn thờ Việt Cộng hơn là ông bà, cha mẹ của mày như vậy hả con chó ghẻ?
    Đ.M. hả họng to rao để tao ỉa vào mồm cho mày ăn cứt VN Cộng Hòa. Đ.M. mày con chó ghẻ thích ăn cứt.

    Đ.M. thằng chó đẻ HOA CHAY bú cặc ăn cứt Việt Cộng.

  11. Đ.M. thằng chó đẻ Trịnh Bá Lộc bú cặc ăn cứt Việt Cộng. nói:

    Huỳnh Tấn Mẫm và Cái Gọi Là ‘Saigon et Moi’

    Trịnh Bá Lộc

    Trịnh Bá Lộc, (theo bài viết) ông là một trong hai sĩ quan tùy viên của cố đại tướng Dương Văn Minh, xác nhận rằng: Tài liệu mà ông Dương Hiếu Nghĩa nói rằng: “Một đoạn ngắn trong sách “Saigon et Moi, của Jean-Marie Merion” là hoàn toàn bịa đặt. Với hình ảnh, tài liệu đính kèm, ông Trịnh Bá Lộc trong bài viết dưới đây là một thách thức với những người liên hệ đến bản văn tiếng Việt của cái gọi là: “Một đoạn ngắn trong sách “Saigon et Moi, của Jean-Marie Merion”.
    Sau ngày Việt Nam Cộng Hòa lọt vào tay Cộng Sản, từ hai mươi năm nay, cứ đến gần tháng Tư, chúng ta thấy trên báo chí, tập san định kỳ, rồi trên mạn nhện của giới truyền thông người Việt xuất hiện nhiều bài viết nhầm bêu xấu những nhân vật trong hàng ngũ lãnh đạo quốc gia của chúng ta hơn là tìm sự thật, những nguyên nhân, gần hoặc xa, trực tiếp hay gián tiếp đưa đến kiếp sống lưu vong nơi xứ người. Người viết thường hay nhân danh “vì lịch sử, vì thế hệ mai sau”, đã thêu dệt những sự kiện, nhiều khi lại là “nghe người nầy nói, người kia kể” mà không cần kiểm chứng lại nguồn tin.##M –> tiếp##
    Tệ hại hơn nữa, có người còn bịa chuyện rồi gán vào những nhân vật hoặc đã qua đời (Đại Tướng Dương Văn Minh, Trung Tá Trương Minh Đẩu), hay những người hiện không có mặt tại phần đất tự do nầy (Trung Tá Nguyễn Văn Binh, DB Ngô Công Đức, hoặc những nhân vật mà họ nghĩ rằng người bình thường không thể liên lạc để xin kiểm chứng như trường hợp Ông Jean-Marie Merillon).
    Nhưng người phổ biến tài liệu ngụy tạo đã lầm! Bởi vì những người viết sách lương thiện, chân chính, dù khó khăn, họ vẫn bỏ công tìm tòi, kiểm tra tài liệu trước khi phổ biến những dữ kiện có tánh cách lịch sử nên chắc chắn họ sẽ tìm ra được sự thật. Mặt khác, với điều kiện hiện nay người trong nước và ngoài nước có thể liên lạc với nhau dễ dàng cho nên việc kiểm chứng sự thật không còn là điều quá khó khăn nữa. Rất nhiều người bị đưa vào trong cuộc một cách oan ức đã lên tiếng đính chánh như trường hợp của Trung Tá Nguyễn văn Binh là môt ví dụ. Như vậy chỉ những kẻ vì một mục đích không trong sáng hay vì quyền lợi chánh trị, kinh tế riêng tư mới mưu đồ bóp méo sự thật, bất chấp thủ đoạn dù đê hèn đến đâu họ vẩn làm.
    Dưới đây là một đoạn trích do Dương Hiếu Nghĩa phỗ biến… Tôi lo lắng, gọi điện thoại về nhà ông Dương văn Minh. Người trả lời là trung tá Đẩu, chánh văn phòng: “Dạ thưa ông Đại sứ, Đại tướng chúng tôi hiện đi lên Xuân Lộc thương thuyết với người phía bên kia.”.
    Đây là một ngụy tạo quá ấu trĩ. Trung Tá Trương Minh Đẩu, Chánh văn phòng đã qua đời từ lâu không thể lên tiếng cải chánh được, nhưng chúng tôi, với tư cách là Sĩ quan Tùy Viên của Đại Tướng Dương Văn Minh từ năm 1958-1964 và từ năm 1968 đến chiều ngày 29-4-1975, có thể khẳng định sự kiện nầy không hề xảy ra vì các lý do sau đây:
    – mỗi lần Đại Tướng Dương Văn Minh di chuyển, dù đi đánh quần vợt tại Câu lạc Bộ Thể Thao Sài Gòn, ngay phía sau dinh Độc Lập, luôn luôn có một trong hai Sĩ Quan Tùy Viên, một là Thiếu Tá Hoa Hải Đường, hiện định cư tại Houston Texas, hai là người viết bài nầy tháp tùng để lo phần an ninh và, nếu di chuyển xa, tất cả hai chúng tôi đều có bổn phận đi theo. Hơn nữa vào thời điểm nói là có cuộc điện đàm như trên, (26-28 tháng 4 , 1975), Long Khánh đã lọt vào tay CS. Việc nầy chỉ có thể xảy ra trong óc tưởng tượng của kẻ nguy tạo rất ngây thơ.
    – Một trong những quy tắc bất thành văn của Sĩ quan đảm nhận chức vụ thân cận bên cạnh giới chức cao cấp là kín đáo, thận trọng, những gì không cần nói thì không bao giờ nói. Trung Tá Trương Minh Đẩu là một sĩ quan chánh văn phòng lão luyện, đã liên tiếp phục vụ dưới quyền chỉ huy Đại Tướng Dương Vân Minh từ các chiến dịch Nguyễn Huệ (tháng giêng 1956) đến ngày bị đi học tập cải tạo hồi tháng 5/1975. Ông đầy đủ sáng suốt để trả lời điện thoại những câu hỏi rất tầm thường, dù người bên kia đầu giây điện là nhân vật nào. Chúng tôi không dối trá khi trả lời.
    Chúng tôi chỉ cần vắn tắt nói: “ Đại Tướng đi vắng!. Đại Tướng, bận họp…”Chúng tôi sẽ trình lại …v.v…”
    Ngoài ra, các Sĩ Quan Tùy Viên dù cấp bậc nhỏ hơn Chánh Văn Phòng, Thiếu Tá Đường và chúng tôi không có bổn phận thông báo cho Trung Tá Đẩu biết việc làm của chúng tôi nếu không thấy cần thiêt. Chúng tôi khẳng định một lần nữa rằng chúng tôi không hề tháp tùng Đại Tướng Minh đi Long Khánh, và cũng không hề bịa ra điều này để kể lại cho Trung Tá Đẩu, vì thế không có cơ sở cho rằng có cuộc đối thoại trên giứa Trung Tá Đẩu với bất kỳ nhân vật nào. Thật là một kiểu bịa chuyện thô thiển và quá coi thường đọc giả.
    Một đoạn khác: – Móc nối với Trung Cộng thỏa thuận đâu vào đó cả rồi, sáng ngày 22/4 tôi mời phái đoàn Dương văn Minh vào tòa Đại Sứ tiếp xúc với chúng tôi. Phái đoàn này có nhiều nhân vật đang tập sự làm chánh trị, những kẻ chuyên sống nhờ xác chết của đồng bào họ: Huỳnh tấn Mẫm, Hoàng phủ Ngọc Tường, Ngô bá Thành, Ni sư Huỳnh Liên, Lý quý Chung, Vũ văn Mẫu, Hồ ngọc Cứ v.v… Tôi thấy ông Dương văn Minh đã liên lạc quá vội với một thành phần vô ích. Những khuôn mặt này Bắc Việt chưa biết họ, còn hao công giúp Bắc Việt thì chỉ có việc chưởi tầm bậy chế độ Việt Nam Cộng Hòa. Tôi đi ngay vào vấn đề hỏi chung trước mặt mọi người là: “Chúng tôi hết sức ủng hộ người Việt Nam thành lập một chánh phủ hòa hợp hòa giải dân tộc. Vậy trong những ngày sắp tới có những cuộc thương thuyết xảy ra, quí vị có đồng ý nhận quí vị là đại biểu các khuynh hướng chánh trị ở Miền Nam không? Chiến tranh đang đến hồi dứt khoát phải có kẻ thua người thắng. Hãy cho chúng tôi biết, chánh phủ quí vị tới đây sẽ thua hay Việt Nam Cộng Hòa thua, hoặc MTGPMN thua? ”
    Huỳng tấn Mẫm cướp lời Dương văn Minh nói trước: – “Thưa ông Đại Sứ Pháp, cuộc chiến này Mỹ đã thua, tất cả người Việt Nam chúng tôi thắng trận”.
    Căn cứ theo lời của Huỳnh tấn Mẫm, tôi đoán ngay hắn là một thứ bung xung trước thời cuộc, háo danh, sẵn sàng làm tôi mọi cho bất cứ chế độ nào chịu cấp phát tước quyền cho hắn. Nếu biết khôn và khách quan nhận định thì hắn phải nói như vầy: “Bọn phản chiến Mỹ thua trận, và tất cả người Việt Nam thắng trận trong một nền hòa bình rơi nước mắt.”
    Bà ni sư Huỳnh Liên nói nhiều lắm. Bà kể lể “tín đồ Phật Giáo bị kềm kẹp từ 20 năm qua, nếu cộng sản thắng thì đó là lời cầu nguyện của hàng triệu phật tử Việt Nam ” Luật sư kiêm chánh trị gia Vũ văn Mẫu có vẻ già dặn hơn. Ông đặt tiếng “nếu” ở mỗi mệnh đề để thảo luận. “Nếu” chính phủ tương lai mà trong đó có ông làm thủ tướng thì viễn ảnh hòa bình sẽ nằm trong tầm tay dân tộc Việt Nam v.v..” Ông cũng ngỏ lời cám ơn tôi dàn xếp thời cuộc để lập ván bài trung lập tại Việt Nam. Đây là buổi thăm dò quan niệm, nhưng những con cờ quốc tế đã gởi cho tôi từ trước không có Huỳnh tấn Mẫm, Ngô bá Thành, Huỳnh Liên, Vũ văn Mẫu và Lý quý Chung. Tôi lễ phép mời họ ra về, ngoại trừ đại tướng Dương văn Minh để thu xếp nhiều công việc khác.
    – Khoảng sáng ngày 25/4/1975, tôi được nhiêm vụ mang một danh thiếp của Đại Tướng Dương Văn Minh đến Bộ Tư Lệnh CSQG gặp Thiếu Tướng Nguyễn Khắc Bình đễ chuyển lời yêu cầu của Đại Tướng Dương Văn Minh xin thả một số nhân vật ra như GS Châu Tâm Luân, Thẩm Phán Trần Thúc Linh, LS Nguyễn Văn Chức và …đăc biệt là Huỳnh Tấn Mẩm đã bị giam giữ liên tục từ năm 1971 mà không hề bị truy tố ra Toà. Thiếu Tướng Nuyễn Khắc Bình cho biết là Tổng Thống Trần Văn Hương đã ra lệnh thả các nhân vật chánh trị nầy rồi, chỉ riêng Huỳnh Tấn Mẩm thì thật sự không biết lúc ấy bị giam giữ tại đâu.
    Sau nầy tôi được biết là Cảnh Sát Quốc Gia thường di chuyển Anh Huỳnh Tấn Mẩm đi giam giử nhiều chỗ khác nhau và cuối cùng là ở một cơ quan tại Thị Nghè. Chiều 28/4/1975, Đại Tướng Dương Văn Minh trở thành Tổng Thống VNCH. Khoảng 10:30G sáng 29/4/75 Đại Tướng bảo tôi liên lạc Chuẩn Tướng Bùi Văn Nhu, Tư Lệnh Phó CSQG về việc Huỳnh Tấn Mẫm. Trước đó, Thiếu Tướng Nguyễn Khắc Bình và Trung Tướng Nguyễn Văn Minh, Tổng Trấn Sài Gòn và Gia Định đến tường trình cho vị tân Tổng Thông VNCH tình hính quân sự và an ninh lúc bấy giờ và xin phép được rời Viêt Nam. Lối 11:00 G sáng hôm ấy, Chuẩn Tướng Bùi Văn Nhu đưa người Sinh Viên này đến cổng sau tư dinh Đại Tướng, số 3 Trần Quý Cáp giao lại cho tôi. Liền sau đó, tôi giao Huỳnh Tấn Mẫm lại cho Ông Lý Quý Chung. Hùynh Tấn Mẫm được trả lai tự do từ lúc nầy.
    Như vậy ngày 22/4/75 anh Mẫm còn bị giam giử, nên không thể tháp tùng bất cứ phái đoàn nào để đến gặp ai được hết. Nhân đây tôi cũng xin nói thêm rằng trong “Hồi Ký Không Tên”, cựu Dân biểu Lý Quý Chung viết, (trang 329): “ …Theo yêu cầu của tôi, sinh viên Huỳnh Tấn Mẩm, người vừa được tân tổng giám dốc cánh sát Triệu Quốc Mạnh trả tự do theo lệnh Ông Minh…”.
    Lúc viết quyển “Hồi Ký Không Tên” Ông Lý Quý Chung có lẽ vì bị ung thư phổi trong giai đoạn trầm trong nên đã sai lầm về viêc nầy, và sai lầm cả chức vụ mới của Ông Biện Lý Tòa Sơ Thẩm Gia Đinh, Triệu Quốc Mạnh, vừa được chỉ định giữ chức vụ Chỉ Huy Trưởng BCH/Cảnh Sát Đô Thành, thay thế Chuẩn Tướng Trang Sĩ Tấn, đã rời bỏ nhiệm sở từ hôm trước. Quyển “Hồi Ký Không Tên” còn nhiều sự kiên sai lầm khác nhưng chúng tôi không viết ra đây vì không nằm trong mục đích bài viết. Sau lần gặp gỡ ngằn ngủi buổi sáng hôm 29/4/1975 mãi đến tháng 2//2005 tôi mới có dịp gập lại anh Mẫm sau gần 30 năm tôi không liên lạc với anh.
    Trong quyển “Đời” đang chờ được phép xuất bản, Ông Hồ Ngọc Nhuận có một đoạn nhăc đến mối liên hệ giữa anh Mẫm và tôi, nhưng rất vắn tắc… ”Mẫm hay nhắc Thiếu Tá Lộc…” (Đời – trang 400).
    Năm 2005 khi về Việt Nam tôi gặp tác giả và hỏi số điên thoại rồi tìm đền thăm anh Mẫm tại Văn phòng Chi hội Thiên Tâm Việt Nam. Chuẩn Tướng Bùi Văn Nhu, ngạch CSQG là nhân vật cao cấp nhất thuộc BTL/CSQG đã can đảm chu toàn nhiệm vụ của mình cho đến giờ phút cuối cùng của VNCH và phải chịu sống nhiều năm trong ngục tù cộng sản. Vị nầy nếu muốn bỏ nhiệm sở và rời Việt Nam như các vị phu tá cao cấp khác BTL/CSQG, tôi tin chắc Ông có đủ phương tiện để rời VN. Thiếu Tướng Nguyễn Khắc Bình và Chuẫn Tướng Cảnh sát Quốc Gia Bùi Văn Nhu hiện còn sống và cư ngụ tại Hoa Kỳ. Những vị này có thể xác nhận sự thật trên.
    Đây là cũng là công tác cuối cùng người viết với tư cách Sĩ Quan Tùy Viên của Đại Tướng Dương Văn Minh. Vì lý do riêng, không tiên liệu trước, người viết và gia đình đã may mắn rời Viêt Nam vào lúc 4:00 giờ chiều ngày 29/4/1975, cùng chuyến bay trực thăng với Trung Tướng Trần Vân Đôn, người con trai của Ông, BS Trằn Văn Đức, Đai Tá Lê Văn Khấn, và KS. Lê Văn Phúc, Công cán Ủy Viên /BQP cũng là cháu của Trung Tướng Đôn.
    Hai Sĩ Quan khác thuộc Văn Phòng Đại Tướng Dương Vân Minh đều bi giam cầm nhiều năm trong các trại cải tạo của Cộng Sản. Nếu bị kẹt lại, chắc chắn tôi cũng phải chấp nhận chịu chung số phận của Trung Tá Đẩu và Thiếu Tá Đường.
    Riêng Ni Sư Huỳnh Liên và Bà Ngô Bá Thành, chỉ đươc Đại Tướng Dương Văn Minh tiếp một lần truớc năm 1975 sau khi từ Bangkok trở về Việt Nam.
    Còn Hoàng Phủ Ngọc Tường? Ông là ai? Tôi biêt chắc chắn là Đại Tướng Dương Văn Minh không có dịp biết mặt người nầy. Tôi cũng xác nhận là Đại Tướg Dương Văn Minh không hề đến gập Đại Sứ Jean-Marie Merillon tại Tòa Đại Sứ Pháp hay tại tư dinh của Ông nầy trong trọn tháng 4/75 hoặc trước đó. Đại Tướng Dương Văn Minh không bao giờ – tôi xin nhấn mạnh là không bao giờ – đến các Tòa Đại Sứ ngoại quốc tại Sài Gòn – đễ gặp các vị Đai Sứ đó.
    Đai Tướng Dương Văn Minh chỉ tiếp các vị Đai Sứ tại Văn Phòng của mình khi còn là Quốc Trưởng VNCH hôi năm 1964, hoặc tại tư dinh số 98 Hồng Thập Tự, Sài Gòn dù vị đó là Đai Sứ Cabot Lodge, Maxwell Taylor hay sau nầy đối với Đại Sứ Ellsworth Bunker, hoặc Tiến Sỉ Henry Kissenger, Phụ Tá An Ninh của Tổng Thống Richard Nixon. Một vài lần Đại Tướng Minh đến các Tòa Đại Sứ ngoại quốc tại Sài gòn tham dự các buổi tiếp tân khoáng đại, có hàng trăm khách tham dự.
    Về Sinh Viên Huỳnh Tân Mẩm: Tôi được biết anh Mẫm vào thời gian ở Việt Nam đang chuẩn bị vận động bầu cử Tổng Thống VNCH nhiệm kỳ II, năm 1971. Lúc đó anh là Chủ Tịch Tổng hội Sinh Viên Sài Gòn. Anh hoạt động chống chánh quyền của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu. Anh bi truy nã. Một nhân vật trong Bộ Tham mưu chánh trị của Đai Tướng Dương Văn Minh giới thiệu anh và xin cho anh được lánh nạn trong căn nhà dùng làm văn phòng trong thời gian hoạt động tranh cử của Đại Tướng Dương Văn Minh. Đề nghị được chấp thuận với điều kiện anh không được đi ra ngoài và không được liên lạc với bên ngoài khu vực số 3 Trần Quý Cáp Sài Gòn. Vì nhà tôi cũng ở trong khu vực này nên tôi được yêu cầu của cấp trên cung cấp thực phẩm cho anh. Do đó, chúng tôi có dịp tiếp xúc hàng ngày trong các bữa cơm gia đình.
    Khác với với lối tranh đấu hăng say của anh nơi công cộng, Anh Mẫm nói chuyện rất chậm rãi, nhẹ nhàng và rất lưu loát. Anh không hề lộ ra một lời nói nào để có thể đi đến kết luận hoặc nghi ngờ anh là một thành viên MTGPMN hay của cộng sản. Sanh năm 1943 tại Gia Định, lúc bấy giờ anh đang theo học Y Khoa năm thứ 5 và trở thành Chủ Tịch Tổng Hội Sinh Viên Sài Gòn năm 1969. Một thời gian sau, gia đình anh biết được chỗ ẩn náo nên đề nghị cho phép người nhà mang thức ăn hàng ngày đến cho anh. Tôi trình lại Đại Tướng Dương văn Minh vì không thấy có gì trở ngại. Tình hình bên ngoài lắng dịu lại, anh Mẫm xin phép rời khu vực 3 Trần Qúy Cáp Sài Gòn. Anh từ giã và trao tặng chúng tôi một bức tranh sơn mài cở 40cm x 60cm với dòng chữ “Thân tặng Thiếu Tá Trịnh Bá Lộc và gia đình. Huỳnh Tấn Mẫm, Chủ Tịch Tổng Hội Sinh Viên Sài Gòn” để kỷ niệm khoảng thời gian lối sáu tháng ẩn náo bên cạnh nhà chúng tôi.
    Có thể nói, đây là giai đoạn mà các bạn bè của anh trong THSV Sài gòn,những người thân thuộc và các đồng chí của anh cũng không biết anh đang làm gì và ở đâu. Một thời gian ngắn sau, tôi nghe nói anh bị bắt và rồi sau đó chúng tôi được biết anh từ chối việc trao trả anh cho MTGPMN với lý do anh không là người của họ. Anh tiếp tục bi giam trở lại cho đến ngày 29 tháng 4 năm 1975. Tuy việc học của anh bi gián đoạn nhiều năm, nhưng sau 75 anh ghi danh tiếp tuc học lại vào niên khóa 1976-1977 và tốt nghiêp năm 1977. Anh nhận văn bằng Y Khoa Bác Sĩ năm 1978.
    Nguời viết đã gặp lai anh tại Việt Nam trong dịp Tết Nguyên Đán 2005. Nghe tôi nói về vụ gặp Ông Đại Sứ Pháp, Huỳnh Tấn Mẫm bật cười nói rằng ngày 22/4/1975, anh vẩn còn bị chánh quyền VNCH giam giữ, làm sao có thể tham gia cái phái đòan kỳ quặc như vậy. Hiện Bác Sĩ Huỳnh Tấn Mẫm họat động trong Chi Hội Thiện Tâm Việt Nam.

    Về cái gọi là tác phẩm “Saigon et Moi”: Năm 1989, Tiến Sĩ Hoàng Ngọc Thành, trong dịp đi Pháp cố tìm mua cái gọi là quyển sách “Saigon et moi” mà Ông Vũ Hải Hồ nói tác giả là Ông Jean-Marie Merillon. Ông tìm hầu hết các nhà sách ở đây kể cã thư viện quốc gia Pháp , nhưng không ai biết đến cuốn sách nói là của vị cựu Đại Sứ Pháp tại VNCH. Ông vẫn không bỏ cuộc, viết thơ gởi thẳng Ông Jean-Marie Merillon, lúc bấy giờ là đương kiêm Đại Sứ Pháp tại Cộng Hòa Liên Bang Sô Viết.
    Bằng thư đề ngày 12-11-1990, Ông Jean-Marie Merillon đã phủ nhận …”I just make a point particularly clear, I did not write this book (Saigon et moi) nor have I written any other about Vietnam…” , và chính xác hơn, Ông như thách thức muốn được thông tin những gì liên quan đến sự quảng bá tài liệu (ngụy tạo) nầy:…”However, I am intrigued by this publication and should be glad to have any information relating to it” . . .
    Ông Jean-Marie Merillon là công chức ngạch ngoại giao cao cấp của chánh phủ Pháp. Ông là một “career diplomat”, không phải là một “political appointee” Khi còn tại chức ông không có quyền viết hồi ký liên quan đến nhiệm vụ công bộc của ông. Mặt khác một nhà ngoại giao chuyên nghiệp không bao giờ dùng chữ một cách nặng nề có tính cách xúc phạm như:…” Như vậy chỉ là đi đầu hàng Bắc Việt. Công việc này không cần đến một Đại tướng! Trao cho một em bé đánh giầy 10 tuổi cũng làm được.” Đó là sự thật rõ ràng. Không cần phải là thủ khoa của một khóa TVBQG hay tốt nghiệp Trường Cao Đăng Quốc Phòng QLVNCH mới biết phân biệt thế nào là ngụy tạo và chân chính.

    Trịnh Bá Lộc

  12. Do Thi Thuan nói:

    Nguyễn Thiếu Nhẫn trong lúc đề cao nhà thơ Nguyễn Chí Thiện thì lại ra sức chửi bới Nhà Văn Nhật Tiến, chụp mũ nhà văn là “hòa hợp hòa giải” vv…. hắn ta không hiểu rằng Nhật Tiến và Nguyễn Chí Thiện là đôi bạn thân, thường đi ăn phở Nguyễn Huệ với nhau; ông Nguyễn Chí Thiện đâu phải người khờ? Chả lẽ ông Nhật Tiến thân cộng mà ông Thiện không biết mà vẫn cứ kết bạn hay sao? Chả lẽ nhà văn quốc nội Nhật Tuấn, em ông Nhật Tiến là “công an” mà ông Thiện không biết hay sao, mà ông Thiện lại kết giao thân mật với cả 2 anh em ông Nhật Tiến và Nhật Tuấn như 2 hình dưới đây :
    Hình 1: Nguyễn Chí Thiện + Nhật Tiến trước tiệm phở
    Hình 2: Nguyễn Chí Thiện + Nhật Tuấn tại tư gia

    http://vietnamconghoa.us/NQ455/LaoMoc.htm

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s