AI SÁNG – AI MÙ?

Cuộc biểu tình ngày 5 tháng 6 vừa qua đã có nhiều cơ quan thông tin ngoại quốc và các boggers từ trong nước đưa tin; trong khi đó thì Đảng và Nhà Nước ta “lại phát huy truyền thống bịp bợm” cho rằng các cơ quan truyền thông của nước ngoài là loan tin thất thiệt!

Đặc biệt có bản tin của nhà thơ Đỗ Trung  (ĐTQ) viết trong facebook của ông ta kể về “cuộc đối thoại khá căng thẳng” ở văn phòng thành đoàn giữa những người lãnh đạo của cơ quan này với các ông Lê Hiếu Đằng, Lê Công Giàu, Huỳnh Tấn Mẫm.

Theo ĐTQ, thì Lê Công Giàu là cựu Phó bí thư thường trực thành đoàn, “khét tiếng kiên cường trong tù đày.” , Lê Hiếu Đằng, “ngay cả khi giữ các trọng trách  vẫn không vì phú quí vinh hoa, cứ theo lẽ phải mà tranh đấu (!)”. Huỳnh Tấn Mẫm, Tổng hội Sinh viên Sàigòn, “một người không chỉ nổi tiếng trong nước mà thành tích đấu tranh trước 1975 của ông còn làm tốn nhiều giấy mực của báo chí quốc tế”.

Theo ĐTQ thì “cuộc đối thoại có lúc khá căng thẳng. Họ là những người từng đứng cùng chiến tuyến chống Mỹ trước 1975”.

Chắc mọi người chưa quên bài bát có câu thơ rất là mất dạy:

 “Quê hương là chùm khế ngọt.

Ai xa quê hương thì không lớn thành người!”

mà Đảng và Nhà nước đã cho phổ biến rầm rộ để mạt sát những người Việt tỵ nạn cộng sản. Trong khi chính tác giả bài thơ là nhà thơ ĐTQ phải biết rõ những người Việt phải đau lòng mà rời bỏ quê hương, đất nước vì đã không thể sống cùng người cộng sản đã cai trị đất nước Việt Nam như là một đoàn quân ngoại nhập.  

Tôi nhớ có đọc ở đâu đó, ông ĐTQ có giải thích là cái “Ai xa quê thì không lớn thành người” là do “ai đó” thêm vào chứ không phải là của ông ta. Sao không giải thích ngay sau khi bài hát bôi bác người Việt tỵ nạn được phổ biến, mà lại để khi mọi chuyện là “sự đã rồi”, mới giải thích – cứ như là chém người ta xong rồi xức thuốc!

Bài tường thuật cuộc biểu tình của ĐTQ với những lời xưng tụng Lê Hiếu Đằng, Lê Công Giàu, Huỳnh Tấn Mẫm cho mọi người thấy rõ “tư cách” của nhà thơ ĐTQ khi ông ta viết: “Họ là những người từng đứng chung chiến tuyến chống Mỹ trước năm 1975!”

Ngay khi VC tấn chiếm Sàigòn và đem cái tên Hồ Chí Minh chó chết đặt tên cho thành phố này, nhà văn Dương Thu Hương đã đưa ra nhận xét của bà như sau: “Khi đội quân chiến thắng vào Sàigòn năm 1975, trong khi tất cả mọi người trong đội quân chúng tôi đều hớn hở cười thì tôi lại khóc. Vì tôi thấy tuổi xuân của tôi đã hy sinh một cách lảng phí!”

Trong khi đó thì “những kẻ chống Mỹ cứu nước” như Lê Hiếu Đằng, Lê Công Giàu, Huỳnh Tấn Mẫm… hãnh diện nhận lãnh những chức vụ quan trọng trong guồng máy cai trị của VC. ĐTQ là một người trong kẽ răng còn dính hạt gạo Miền Nam lại đi làm bài thơ ca tụng “quê hương là chùm khế ngọt”; trong khi bà nhà văn Dương Thu Hương vốn là “thanh niên xung phong” trong đoàn quân “đi B” theo đường mòn Hồ Chí Minh lại SÁNG CON MẮT RA  khi nhìn thấy những thực tế phũ phàng.

Chuyện lạ là sau 36 mà những kẻ như ĐTQ, Lê Hiếu Đằng, Lê Công Giàu, Huỳnh Tấn Mẫm… CŨNG CHỈ LÀ NHỮNG VĂN VĨ

*

Một ông nhà thơ VC cũng đã từng đảm trách một chức vụ rất lớn trong BCT Đảng CSVN là ông nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm, về cuối đời đã thú nhận là “Bây giờ thì tôi chỉ còn chường mặt trong thơ!” 

Hãy nghe NKĐ trả lời phóng viên báo Lao Động:

“Việt Nam đã bị mất mát nhiều về văn hóa do bị chiến tranh, nhưng cũng chính do chúng ta làm mất. Khi đã thiếu văn hóa, con người ta rất dễ làm điều xằng bậy. Tôi thâấ, bây giờ trong ứng xử với nhau, cái gì mà con người ta có thể bày tỏ thái độ là họ bày tỏ rất thô bạn… Người ta không thích và ngại tiếp xúc với chính quyền, bởi “những người đầy tớ của dân” luôn vòi vĩnh, lạnh nhạt với dân. Đó là sự biểu hiện của một sự xuống cấp về văn hóa giao tiếp, văn hóa hành chính, ứng xử. Với một guồng máy như vậy thì làm sao đất nước phát triển khi thiếu sự tin cậy giữa chính quyền với người dân. Hiện dân chỉ đối phó với chính quyền. Tôi không rõ chúng ta điều chỉnh vấn đề này như thế nào?

… Tôi thường nói với một vài anh em, hiện tại tôi như gái đã có chồng. Mà chồng thì chỉ một thôi. Tức là dù chồng có chết đi rồi, thì tôi cũng chỉ một chồng chứ không tái giá hay léng phéng tìm đối tác. Tôi sống với xã hội này cũng như vậy. Tôi biết mình đã gắn bó, đã được nuôi dưỡng từ trong máu thịt với hệ thống xã hội, với chế độ này. Tôi luôn gắn bó một lòng, nhưng không hẳn những suy nghĩ của tôi hôm nay tôi cũng phải suy nghĩ như hôm qua cả. Tôi phải có những suy nghĩ mới của tôi về tất cả mọi chuyện.

Bây giờ thì tôi chỉ còn chường mặt trongt thơ. Thơ thì phải cứ thật lòng mình, không thể giấu mình, không thể nói dối”.

*

Đây không phải là một bài viết tranh luận về chuyện “thơ thì phải cứ thật lòng mình, không thể giấu mình, không thể nói dối” – như nhà thơ cung đình Nguyễn Khoa Điềm đã bốc phét!

Mọi người đều biết nhà thơ Lưu Trọng Lư đã làm nhiều người rung động qua những câu thơ:

“Em không nghe mùa thu

Dưới trăng mờ thổn thức?

Em không nghe rừng thu

Lá thu kêu xào xạc

Con nai vàng ngơ ngác

Đạp trên lá vàng khô…”

Đến, nay thì không ai tin những câu thơ Lưu Trọng Lư viết:

“… Ngủ rồi ngủ rồi những đau buồn đêm trước

Lá vàng không lạnh lá vàng rơi

Và nai vàng không ngơ ngác nữa em ơi…”

là “thật lòng mình”.

Cũng như đến nay, mọi người đều cảm thấy thương hại Xuân Diệu đã “lột xác” chứng tỏ lập trường bằng cách “đốt đuốc thiêu thơ mình” qua các bài thơ:

“Mỗi lần tranh đấu gay go

Chúng con lại được Bác Hồ tới thăm.

Nghe lời Bác dạy khuyên răn,

Chúng con ước muốn theo chân của người…

Chúng con thề nguyện một lời:

Quyết tâm thành khẩn: Lột người từ đây!”

“Tôi cùng xương cùng thịt với NHÂN DÂN tôi

Cùng đổ mồ hôi cùng sôi nước mắt…”   

Và chính “tiền bối” của Nguyễn Khoa Điềm là Tố Hữu, đệ nhất cao thủ nịnh bơ của chế độ VC cũng đã thú nhận là ông ta chỉ tưởng tượng, bốc phét khi làm bài thơ  ca tụng trận đánh Điện Biên Phủ.

*

Có người, ngay sau khi VC tấn chiếm miền Nam đã SÁNG MẮT nhận ra là mình chỉ đến… thiên đường mù; trong khi đó, đã 36 năm mà vẫn còn có những kẻ GIẢ ĐUI DÒM… ĐỒ! Đúng là chuyện lạ thời xã nghĩa.

Về câu hỏi của ông nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm: ” Hiện dân chỉ đối phó với chính quyền. Tôi không rõ chúng ta điều chỉnh vấn đề này như thế nào?”, theo tôi, ông Nguyễn Khoa Điềm đã “giả đui dòm… đồ”; bởi vì Đảng và Nhà Nước của ông đã bắt giam, bỏ tù, đánh chết người dân; chứ có ai thấy “dân chỉ đối phó với chính quyền”?

LÃO MÓC

(*) một nhạc sĩ rất có tài nhưng bị mù.

Advertisements
Bài này đã được đăng trong LÃO MÓC. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

53 Responses to AI SÁNG – AI MÙ?

  1. trang nuyen nói:

    1 bai viet qua hay

  2. hoachay nói:

    Rõ-ràng là Lão Mốc mù còn gĩa bộ hỏi!
    Lão chĩ nhìn thấy ý-kiến của mình,ngòai ra chẵ ng thấy gì!

  3. hoachay nói:

    Nguyển thiếu Nhẩn chỉ là sợi lông chân của Đổ trung Quân.
    Sợi lông chân mà chê bai cái thân thể cưu mang nó thì thật là buồn cười!

  4. Lâm-Tiếu nói:

    Lập trường và chính kiến đem so sánh lông chân và thân thể thì quá hẹp hòi, cái thân thể ghẻ lỡ
    nhầy nhụa thì gây họa cho toàn bộ lông tóc vốn là cái gốc của con người, một thân thể trơn tru không lông trụi tóc bít chịch lỗ thở thì cái thân đó sẽ ra sao ? Không tin thì cứ trùm bao ny-long vài
    gìờ là biết ngay.

  5. hoachay nói:

    lảo Móc bị mù tâm-hồn,mù lương-tâm mà không tự biết,
    lại cứ bươi móc, bới lông, tìm chổ đễ chụp mủ cối,cột dép râu.
    Tư cách như vậy thì tệ thật!

  6. hoachay nói:

    Thế nào,lảo Móc Nguyển-thiếu-Nhẩn ?
    lảo khoẽ không ?Nhìn sắc-diện thấy yếu lắm rồi !
    Hai cụ Mác,Lê chờ đợi cũng đã hơi lâu.
    Có đi thì đi cho sớm,đi trễ vé bay lên giá .

    • Đ.M. mày hoa chay nói:

      Đ.M. mày hoachay,

      Đ.M. thằng hoa chay này phải lụi vài nhát vào lưng của nó rồi thiến dái và tống đầy cứt vào mồm nó cho nó câm mõm chó khỏi sủa bậy.
      Đ.M. mày thích Việt Cộng sao không hả họng cho to ra rồi bú cặc và ăn cứt tụi nó, đừng núp trong lồn má mày rồi ló họng ra khỏi cửa mình rồi tru sủa như con chó hoang. Đ.M. Mồm mày nói ra toàn mùi cứt đái thúi lắm.
      Bú cặc tụi Việt Cộng xong rồi ông nội mày đây sẽ thưởng cho mày liếm đít để ông cố nội mày khỏi phải dùng chó Việt Cộng để chùi đít.

    • cẩnthận nói:

      Trả lời hộ : 2 cụ mác, lê (dáo mác, lưỡi lê) đang bận cùng cụ hồ nhà ta tìm ‘chim’
      ở dưới đó ấy mờ !

  7. hoachay nói:

    Âm-binh của lảo Móc kinh-dị quá!
    Trò nào,thầy nấy.
    lảo Móc chắc-chắn còn kinh-di hơn tên âm-binh này cã chục lần.
    Mùi khắm quá!

  8. hoachay nói:

    Bọn cặn-bả,điên khùng này mà chống Cộng cái nỗi gì!

  9. 1nxx nói:

    Góp ý với bác Lão Móc, muốn chiến thắng đcsvn tất cả người Việt trong và ngoài nước phải đòan kết lại triệu người như 1 mới có hy vọng thành công.
    Ngay cả những người vì bị đcsvn lừa như Lê Hiếu Đằng, Hùynh Tấn Mẫm nếu ý thức được rằng CNCS chỉ là ảo tưởng và họ đã bị đcsvn lừa đảo, nếu họ muốn góp phần vào sự nghiệp giải phóng dân tộc khỏi ách thống trị của đcsvn thì chúng ta cần phải mở rộng vòng tay đón tiếp họ. Mikhail Gorbachev cũng đã từng là đảng viên đcslx nhưng nhờ ông ta mà nhân loại có được ngày hôm nay.

  10. Tao Đụ Lồn má mày thằng HOA CHAY Việt Cộng nói:

    Tao Đụ Lồn má mày thằng HOA CHAY Việt Cộng
    Mày bú cặc Tầu PHÙ liếm đít tụi Nga Sô
    Mả cha mày thằng bú Cặc ngoại bang
    Làm tôi mọi cho Việt Minh Cộng Sản

    Đụ má Mày, ăn cứt ngon không mà ngu hơn con chó ghẻ
    Ló đầu ra trong lồn má mày mở miệng sủa hoang
    Đụ má mày thằng chó đẻ HOA CHAY BÚ CẶC
    Tao thiến DÁI những con chó Việt Gian Cộng Sản.

    Hả họng to ra thằng Chó Đẻ HOA CHAY liếm Cặc
    Tao ỈA vào Mồm Mày cho ăn cứt người Việt Nam
    Đụ má mày thằng bú Cặc, liếm Lồn, Ăn Cứt
    Tống cổ mày về Việt Nam Cho Việt Cộng thiến Buồi.

    Đụ má mày thằng HOA CHAY bú cặc Ăn Cứt
    Sao không về nước Liếm Cặc Việt Cộng, Tầu Lồn?
    Tao ỉa vào mặt thằng chó đẻ nâng bi, liếm đít
    Bẻ hết răng Chó Đẻ cho mày khỏi sủa hoang cùng ăn cứt.

    • "mỗ" người chửi thằng HOA CHAY nói:

      “Vỏ quít dầy phải có ngón tay nhọn”

      Những thằng Việt Cộng chính quy, thân cộng, ăn phải bả Việt Cộng, Việt Gian v.v… tất cả đều là kẻ thù của người Việt Quốc Gia (cho dù ở hải ngoại hay trong nước).

      Thằng Hoa Chay ở bên trên là một thằng Việt Cộng cứng đầu, khó trị, ăn nói không lễ phép, cao bồi kiểu Cẩu Cao Kỳ, chọc gậy bánh xe, phá đám, nội ứng làm phiền mọi người, vào nhà người ta phá phách chửi rủa, phê bình chọc giận kiểu dân mất dậy, vô học thức v.v…

      “đi với bụt mặc áo cà sa, đi với ma phải mặc áo giấy”, phương pháp giản tiện và hữu hiệu nhất để đối phó với những thành phần ưa chửi rủa này là dùng phương pháp “gậy ông đập lưng ông” cho nó nếm mùi y chang những đòn vọt nó xử dụng để quấy phá chọc người khác.

      Xin lỗi ông Nguyễn Thiếu Nhẫn, tôi là người đã chửi cha thằng “Hoa Chay” mất dậy này, cho nó vài bài học là mày “chơi đòn nào ông trả đũa đòn đó”… bởi vì không thấy ai dậy dỗ nó nên tôi mạn phép lên tiếng chửi nó vài câu cho mọi người thích chí. Dùng đòn “quân tử” để trị kẻ “tiểu nhân” sẽ không có hiệu quả gì hết: bằng chứng để cho Việt Cộng dùng võ lực xâm chiếm miền Nam mà không tấn công miền Bắc là chính sách sai lầm quân sự, do đó VNCH bị thua bởi vì tôn trọng luật lệ và chơi trò “quân tử Tầu”.

      Chúa Jesus nói rằng: “ai tát vào má phải thì hãy để họ tát thêm vào má trái”; lý thuyết này cũng tương tự như cái trò “quân tử Tầu” ở thế thụ động; không áp dụng được với tụi du côn du kề một cách hữu hiệu cho nó ngán. Phật cũng dậy dỗ tương tự lý thuyết như trên nên những nước theo Phật Giáo, Khổng Giáo đều là những nước bị nô lệ bởi ngoại bang bởi vì chỉ vì nằm ở trong thế “thụ động” có nghĩa là chuyên môn bị cao bồi du đãng ăn hiếp làm tới mà không dám phản công lấy thế “chủ động” nên sẽ luôn luôn bị thua trận trong mọi lãnh vực.

      Ngược lại nếu nó chơi “lửa” mà mình chơi “bomb”, nó dùng “súng ru lô” mình chơi “hỏa tiễn”, nó dọa mồm suông, mình cho ăn “phật thử” đấm nó trước, bao giờ mình cũng phải chiếm thế “thượng phong” chơi hơn nó một bực như vậy nó mới nể “cơ” của mình và mình sẽ luôn luôn chiến thắng.

      Ở ngoài đời cũng tương tự như thế, hễ có thằng nào ngoe nguẩy chọc phá làm phiền người khác thì mình đánh phủ đầu nó trước đã rồi sẽ tính sau. Dùng chiến thuật như vậy thì trăm trận trăm thắng và luôn luôn làm chủ tình hình, nó chửi một, mình chửi nó mười, đánh trước cho nó câm họng lại.

      Thằng hay to tiếng chửi rủa thì mình chửi nó văn hoa nhiều hơn cho nó “tởn” rồi chạy mặt, thằng dùng võ lực thì mình đánh phủ đầu trước đã…

      Mong rằng Lão Móc để “mỗ” cai trị những thằng cứng đầu như trên, “mỗ” sẽ làm chức “An Ninh Quân Đội” không công, không lấy tiền để kiểm soát nhà cửa dùm cho Lão Móc; “Mỗ” sẽ “rằn mặt” những thằng phá đám cứng đầu cho đi chơi chỗ khác để người quốc gia hải ngoại làm ăn.

  11. Thưa quý vị,
    Thiển nghị, trong vấn đề chống lại chủ thuyết phản dân, phản quốc của Đảng Cộng Sản, nếu chúng ta dùng những ngôn ngữ văn minh, trí thức, lịch sự, thì có hiệu quả hơn là sử dụng thứ ngôn ngữ chợ búa của ông bạn trên đây, đọc nghe ghê cả người. Mong tác giả của trang blog này đục bỏ cho không khí chống Cộng trong sạch và khoa học hơn.
    Xin gửi một lời chúc Xuân đến các bạn trẻ trong nước. Mong được chuyển tiếp.

    Lời chúc Xuân gửi các bạn trẻ Việt Nam.
    Các bạn thân mến,
    Mỗi khi thấy hoa Đào, hoa Mai thi nhau đua nở, chắc các bạn lại nhớ đến một mùa Xuân đẹp nhất lịch sử của dân tộc, mùa Xuân 1789, khi Đại Đế Quang Trung lãnh đạo toàn dân nổi dậy, đuổi quân Tầu xâm lược ra khỏi bờ cõi. Hùng hùng vĩ vĩ, từ miền Nam vượt mấy trăm cây số, qua bao núi đồi, chông gai hiểm hóc, đến tận Thăng Long thành, đánh sập toàn bộ hệ thống xâm lược của hơn 50 vạn quân Tầu vào đúng ngày 30 tháng Giêng năm 1789, khiến chúng rùng rùng bỏ chạy. Thây người, thây ngựa giặc xâm lăng làm nghẹt cả dòng sông Hồng và làm nước nhuộm đầy máu đỏ. Cuộc chiến thắng vĩ đại này lại còn mang tính hùng anh hơn nữa, khi xẩy ra trước cả cuộc cách mạng lớn nhất Châu Âu, cuộc cách mạng đã đánh sập ngục Pastille tượng trưng cho chế độ quân chủ chuyên chế của Pháp vào ngày 14 tháng 7 năm 1789. Cả hai cuộc cách mạng đều cho thấy, chính nghĩa bao giờ cũng thắng hung tàn, chí nhân muôn đời vẫn làm tan cuồng bạo.
    Vì thế, trong tinh thần đón đợi mùa Xuân mới, Nhâm Thìn 2012, chúng tôi, những người Việt hải ngoại, muốn gửi đến toàn thể các bạn trẻ trong nước, lời chúc Vững Chãi như Núi, Can Đảm như Bão, Hùng Dũng như Thác, để thể hiện gương Quang Trung Đại Đế, cùng đứng lên đập tan cái chế độ bạo tàn phản quốc, bán nước cho giặc Tầu này, cái chế độ hèn với giặc, ác với dân, cái chế độ chỉ biết dùng Công An và sức mạnh của còng số 8, của nhà tù, nhà giam khổ sai để cướp đất cướp nhà dân oan, dùng giây thừng treo cổ dân nghèo, dùng xe cẩu đập vỡ sọ dân quê, dùng tay sắt đánh vào đầu dân đến chết. Cái chế độ này còn bạo ngược hơn trăm lần chế độ thực dân, phong kiến, tinh khôn độc ác hơn vạn lần chế độ Phát xít, vì vẫn hoành hành trong thế kỷ 21, thế kỷ văn minh tột cùng của nhân loại.
    Chúc các bạn tìm thấy lại tình Người, tình Dân Tộc, nghĩa Đồng bào với Nhân Quyền được tôn trọng. Chúc các bạn làm rạng ngời tên của Hòn Ngọc Viễn Đông, của một đất nước hiên ngang bên biển Thái Bình uy vũ.

    Thân mến.
    Người Việt Hải Ngoại.

    Lời chúc Xuân gửi đến các bạn trẻ trong Quân Đội Nhân Dân.

    Cùng các bạn trẻ trong quân đội,

    Tuy biết tất cả các bạn đều bị bắt buộc phải thi hành nghĩa vụ quân sự, phải mặc quần áo quân đội một cách bắt đắc dĩ, nhân dịp Xuân về, chúng tôi vẫn chúc các bạn có đảm lược để suy nghĩ và thực hành một điều duy nhất là Hiếu với Dân vì Dân chính là cha mẹ, ông bà, cô dì, chú bác và các bạn của các bạn. Các bạn không nhập ngũ để phục vụ cho một chế độ xua đuổi dân vào đường cùng, sau khi đã cướp trắng của họ tài sản, mồ hôi nước mắt mà cả một thế hệ, đã vun dầy, xây đắp. Các bạn cũng không cầm súng, đứng nhìn hoặc hợp tác với Công An cưỡng chế, lùa dân ra chỗ chết đói, để lại đất đai cho kẻ có quyền thế, xây biệt thự mênh mông cho lãnh đạo thụ hưởng hoặc xây khách sạn cho ngoại bang du hí. Mặc dù là trong thời bình, các bạn chắc không thể quên những bài học lịch sử oai hùng từ thời Triệu, Trưng đến Nguyễn Huệ, gần đây là những trận chiến Hoàng Sa, Trường Sa, và trận đánh bảo vệ biên giới phía Bắc, những bài học nhắc nhở đến hàng triệu triệu chiến sĩ đã bỏ mình để bảo vệ giải đất giang sơn hình chữ S đẹp vô ngần. Nhưng trên hết, chắc các bạn không thể không nghĩ đến sự phân cách của giới quân nhân các bạn và giới công an. Trong khi các bạn đổ máu và hy sinh mạng sống mình cho đất nước, thì công an nghênh ngang tọa hưởng khoái lạc trên đầu cổ nhân dân. Họ còng tay, cùm kẹp nhân dân là những người mà bạn bảo vệ. Họ cướp của dân giữa ánh sáng ban ngày. Họ hoành hành bá đạo, và coi khinh lực lượng quân đội nhân dân của các bạn như cỏ rác. Lý do đơn giản: Công An và lũ 5 C (Con Cháu Các Cụ Cả) lượm được tiền nhiều gấp chục lần các bạn quân nhân đã đổ mồ hôi mới kiếm được. Có thể nói lương tháng của cả Tiểu Đoàn các bạn cũng không đủ để cho một đồn công an kinh tế ăn chơi trong một tuần. Nói chi đến các lãnh tụ với đời sống xa hoa mà các bạn đang phải đổ máu ra bảo vệ. Có lẽ lương cả Sư đoàn quân của các bạn chỉ đủ đóng tiền cho một đứa 5 C đi du học. Doanh trại của các bạn không thể được so sánh với cái bếp của Lãnh Tụ. Trong khi các bạn cầm cà-mên vào nhà ăn để nhận bột ngọt và các thức ăn đạm bạc, thì các lãnh tụ ném cả ngàn đô la vào một bữa ăn chơi, có lãnh tụ còn đem cả tiền tỷ đi đánh bạc, hoặc đi nhậu với gái chân dài. Nhìn vào tình hình tiêu xài phung phí và quyền hành vô hạn của các lãnh tụ và công an, chúng tôi tưởng như các bạn là những nô lệ thời đại cho một chế độ “người bóc lột người”. Thân mình của các bạn quân nhân là các chân chống cho các bàn tiệc mênh mông đầy rượu ngoại năm, bẩy trăm đô một chai, có gái chân dài sếch xi dâng hiến. Còn sinh mạng của các bạn là bàn đạp cho các lãnh đạo bước lên thềm các lâu đài Tư Bản vinh hoa phú quý, không những cho cá nhân họ mà còn cho đời con, đời cháu của họ nữa. Chưa kể đến những vụ thủ tiêu, ám sát các Tướng Lãnh Quân Đội. Hãy nhớ đến những vụ chết “đột xuất” của các tướng lãnh trong quân đội, vụ 13 tướng lãnh bị nổ máy bay, vụ Tướng Hoàng Văn Thái, Lê Trọng Tấn, và Trần Văn Trà.. và biết bao nhiêu người nữa ra đi trong thầm lặng, bí hiểm.
    Vì thế, trong tinh thần năm mới, chúng tôi chúc các bạn trẻ trong quân đội: Chân Cứng, Đá Mềm, rạng sáng Tinh Thần các đời vua Đinh, Lê, Lý, Trần, Lê. Chúc tim của các bạn tỏa ánh một mầu Việt Nam. Chúc chân của các bạn vững chãi như thành đồng vách sắt bảo vệ Tổ Quốc không rơi vào tay giặc Tầu. Chúc tay của các bạn là những mũi lao phóng vào cái chế độ phản quốc đang bán đứng giang sơn cho giặc, cái chế độ chỉ biết dung dưỡng lực lượng Công An để vinh thân phì da trong máu của đồng bào, trong khi tận dụng sinh lực các bạn quân nhân như những tên nô lệ.
    Hãy vùng lên, hỡi các quân nhân mang dòng máu Việt! Hãy vùng lên đòi lại danh dự cho chính mình và cho dân tộc yêu quý.
    VÙNG LÊN! HỠI CÁC NÔ LỆ CỦA THẾ GIAN!

    Mến quý.
    Người Việt Hải Ngoại.

  12. NGUYỄN THIẾU NHẪN nói:

    THƯA CHUYỆN VỚI ÔNG CHU TẮT TIẾN
    Thưa ông,
    Tôi nghĩ trang blog như một cái nhà. Ông vào nhà không ngồi ở phòng khách lại vào restroom “thưởng thức các món ngon vật lạ xong” à thực khách thải ra, rồi lại than phiền với chủ nhân là nên dẹp bỏ những “món ngon vật lạ” mà ông đã được thưởng thức, để cho “không khí chống Cộng sạch sẽ và khoa học hơn (sic!)”. Đúng là chuyện khôi hài và lố bịch. Ông muốn “nịnh sằng, nổ sảng” thì cứ làm blog rồi tha hồ “nổ”. Sao lại vào nhà người ta đòi thế này, thế nọ. Khi thực hiện trang blog, tôi chủ trương không làm chuyện “vừa đá banh, vừa thổi còi”. Sao ông không coi cho hết những “áng văn tuyệt tác” của bọn CAM và tay sai nó dành cho các bài viết của tôi? Tôi đã coi bọn âm binh này không ra gì. Ông lại vào đây ra điều cao ngạo đòi ” không khí chống Cộng sạch sẽ và khoa học hơn”.
    Đề nghị ông không nên vào đây nói chuyện nhảm nhí nữa. Với lại không nên tự xưng “Người Việt hải ngoại”; lý do ông chỉ là MỘT người.
    Chào ông,
    Nguyễn Thiếu Nhẫn

    • quansat nói:

      Cái thứ điên khùng chó má như tên Móc này mà cũng bày đặt lên giọng dạy đời Chu Tất TIến sao, xin tặng cho tên Móc mấy câu thơ của Lê Nguyên Hồng
      Ngọng lưỡi trề môi giọng ểnh ương
      Văn rơm chữ rác sặc mùi tương
      Đâm ngang thọc hậu quân đồ tể
      Dơ dáy hung hăng phường bất lương

      • Địt Mẹ thằng quan sát nói:

        mày không biết viết văn chương riêng của mày hay sao mà cứ phải mượn thơ của người khác để dùng và đăng lại thơ của người ta trong đây? đồ thất học không biết mẹ gì hết thì câm mõm chó thúi ăn cứt lại đi, có giỏi giang thì mày hãy “xổ nho” bằng văn chương của mày xem mày có tài cán gì không mà cứ thích chõ mỏ thúi vào đây gây thù oán với người khác làm gì…

      • quansat nói:

        Chó săn của tên điên Móc sủa ghê quá, người có hiểu biết thì dùng lý lẽ chứ hổng ai mà sủa như chó vậy lại còn thách người khác “xổ nho” ra với mình, đúng là thứ lưu manh đầu đường xó chợ, cái hạng lưu manh lùn trí như vậy mà đòi chống cộng cái gì chứ, chống cộng là phải không ngoan như Trúc Hồ như SBTN như Việt Tân kìa .

      • Đụ má mày thằng chó đẻ Quan Sát nói:

        Đụ má mày thằng chó đẻ Quan Sát

        Quan Sát con cặc tao; này thằng chó đẻ mồm thúi ăn cứt “Quan Sát”, hả họng chó của mày ra tao tống cứt vào mồm cho mày ăn cứt đầy một miệng rồi mày muốn sủa cho văng ra cứt để muốn “Quan Sát” con cặc tao ra sao thì ra.
        Mày là khách vào nhà của người ta nếu mày có lịch sự tối thiểu dù không đồng ý thì cũng nên câm cái mõm chó đẻ ngậm đầy cứt của mày lại; đừng hóng lên tru sủa bậy bạ ông nội mày đây nhét thêm cứt vào mồm cho mày ăn cho no rồi tiếp tục sủa văng ra cứt cho mọi nguời ngửi…

        Đụ má mày, mày có ngon lành thì mở riêng web site của mày rồi muốn bú cặc ăn cứt trong đó thì kệ con mẹ mày; đừng giở thói phá phách vào nhà nguời khác rồi phê bình về bè với ai đó… rồi chửi bới chủ nhà, cái tánh chó đẻ đó xấu xa lắm, hãy bỏ nó đi và ngậm cái mồm chó đẻ ăn cứt của mày lại.

        ĐỤ MÁ MÀY THẰNG CHÓ ĐẺ BÚ CẶC ĂN CỨT

        HẢ HỌNG TO RA TAO TỌNG CỨT VÀO MỒM

        ĐỤ MÁ MÀY SAO THÍCH GÂY THÙ OÁN

        VÀO NHÀ NGUỜI KHÁC PHÁ ĐÁM THỐI MỒM

        TAO ĐỤ LỒN MÁ MÀY CON CHÓ GHẺ SỦA BẬY

        CHO MÀY BÚ LỒN LIẾM ĐÍT CON ĐĨ MÁ MÀY

        ĐỤ MÁ MÀY CON CHÓ GHẺ BÚ CẶC ĂN CỨT

        TRỐN TRONG LỒN MÁ MÀY HẢ HỌNG SỦA HOANG

        CHUI VÀO LỒN MÁ MÀY THẰNG CHÓ ĐẺ BÚ CẶC

        ÔNG NỘI MÀY ĐÂY THẰNG CON CẶC BÚ LỒN

    • quansat nói:

      chó săn của tên điên Móc sủa ghê quá, chứng tỏ là ăn cứt nhiều lắm đây

  13. TamNhi nói:

    Thưa Quý Ông,
    Chống Cộng kiểu các Ông chỉ có làm lợi cho Việt Công , từ Ông Nhân quyền trao giải cho người của Nông Đưc Mạnh, còn các ông chỉ chửi nhau bằng những lời thô tục, quá sai lầm, bậy bạ!
    Lão Nhị Hồ!

  14. Mỹ-Lan nói:

    Lão Móc ơi! Trên trang mạng này có cả bọn Trung-cộng biết viết tiếng nhảy vào ”bình-loạn” đó, hơi đâu để ý làm gì cho mệt óc. He! He!

  15. Mỹ-Lan nói:

    Mỹ-Lan cám ơn bác có nhận-xét khách-quan và đứng-đắn. Từ ngày 1 đến ngày 2 tháng 4m Mỹ-Lan viết bài và gửi thẳng về địa-chỉ gửi bài. Tuy nhiên, nàng Thùy-Linh lại bảo Mỹ-Lan tự gửi bài lên trang mạng đi vì cô ta rất bí-zì. Bác biết không, cô chủ không chỉ cách Mỹ-Lan làm gì và làm như thế nào thì Mỹ-Lan làm sao đây? Nhờ ai post lên bây giờ? Nay đọc đoạn trả lời của administration thì Mỹ-Lan vô cùng thất-vọng, không một lời xin lỗi dù là par courtosie/out of courtesy và còn lên giọng kẻ cả nữa!
    “Chúng tôi chỉ cần và giữ những người muốn tham gia vào đại cuộ chống cộng với sự hiểu biết. Nếu chị không biết và cần gì thì BBT có nơi trong diễn đàn để help và training (trainning đã đánh sai) chứ không nên vì một chuyện nhỏ mà kết tội BBT vội vã nơi đây. Kết tội BBT nơi đây là không nên, nếu không muốn nói là chị có ý xấu vì nếu qua email hay trong diễn đàn BBT chưa trả lời cho chị rõ ràng thì chị mới nên post ở đây.”
    Mỹ-Lan đã được HNSG mời vào và cũng bị HNSG đuổi khéo, Vậy chúng ta mới thắm-thiá câu:”Qua sông phải lụy con đò!”. Chủ trang mạng là nữ-hoàng rồi và có quyền bắt ai sống hay bắt ai chết cũng được. La raison du plus fort est toujours la meilleure./The reason of the strongest person is always the best one.
    Kính chào bác,
    MỸ-LAN

  16. nguyễn dân việt nói:

    Bao nhiêu cơm gạo bố mẹ của những tên nhà thơ nổi tiếng trên văn đàn VN, nuôi cho chúng lớn,trí óc chúng thông minh sáng ra một tí, ai ngờ đến khi vào đảng theo chân bác chúng chẳng những không lớn ra thêm để thành người. Chúng lại trở thành một loài súc sản lạ đời chưa từng có trên cõi đời này! Cứ nghe tên Tố Hữu khóc Staline ai cũng có cãm nghỉ chắc tên Tố Hữu đã mù rồi nên không còn nhận ra ai thân quen ai là kẻ tình thâm, còn Staline là ai đây đấy nhỉ? Có lễ chủ thuyết cs đã làm cho tên thi nô này nó điên lên rồi.Thế mà cuối đời hẳn cũng tỉnh ngộ lại đôi chút! Còn tên Đỗ Trung Quân ít hôm nữa chắc coi cũng ngộ lắm đó. Bây giờ thì có lễ nó đã lớn lên thành con bú dù rồi! Hay ít ra hắn cúng là một con đười ươi mặt khỉ có tầm cở trong đám thi văn nô đang thi nhâu khọt khẹt học ăn nói theo đám bồi học tiếng hoa để hoạ lại những vần thơ đường luật cũ của bọn tầu hán cộng. Than ôi một thời danh vọng của cái đám văn chương xôi thịt chuyên môn lấy sách báo thơ văn của mình đem đi chùi đít cho bọn vô liêm sĩ vc bán nước. Nay danh vọng của những tên bợ đỡ này giống như những cục kít trôi sông. Con chó đứng trông trên bờ cũng chả thích dòm ngó. Tội thật, vì nó chả có hơi hám gì để cho con chó nó thèm!

  17. Tô tồng ngồng nói:

    Cái bồi bút của văn cộng và cái bồi bút của cộng nô đã tràn ngập khắp nơi từ hang cùng ngõ ngách cho đến thành đô phố thị rồi…..!!chả thế mà 700 tờ báo đang dương oai phát tán rậm rật quyết nấu chín cái “Sự Thật” và Công Lý Sắc Bén của Lương Tâm loài người đang lẫn lộn với thú vật đười ươi!Còn cả Bầy Sâu nữa cũng chờn vờn trước môn quan địa phủ chực chờ rã nát không biết ngày nào…..!!Xin đừng văng tục để còn giữ lại chút ảo danh và xin gục mặt để còn chút liêm sỉ trước Hồn thiêng sông núi…..!!kẻo lỡ mai kia mốt nọ chúng kéo qua đô hộ thì không biết chui vào đâu!1000 năm bắc thuộc thì bây giờ thêm nữa vẫn là khí tiết của dân việt?
    Đó là những gì Đảng dạy,Bác cháu ta phải “quyết giữ gìn”…..!

  18. GIA LONG NGUYEN nói:

    Tôi không phải phản động nhưng đảng cs VN đã quá thối nát,nhân dân hận tới xương tỉ rồi,hèn với giặc ác với dân!!!21 ngư dân vẫn bị TQ bắt chưa về đó các bạn,nào là cướp đất,đánh chết người….hàng trăm nghìn tội ác!!các bạn hãy xem đại họa mất nước được thấy trước mắt nè,mình ko thể chịu đựng được nữa rồi: http://www.youtube.com/watch?v=fpYuc2gs2bk

  19. gietVietCong nói:

    Phật tử nổi loạn năm 1967

    Xem lại lịch sử cũ để nhìn thấy bộ mặt thật của những thằng Phật tử cuồng tín.

  20. nguyen thi nhim nói:

    xin các bác bình tĩnh và đối thoại với nhau nghe sao cho lọt lỗ tai và có văn hóa, chứ cứ giở ra hàng đống của quý như thế nghe chướng tai quá. Việc bác Móc có viết gì theo tư duy là quyền của bác ấy. Đúng rồi trong những phản hồi trên đây là của bọn việt gian, Hán gian nhảy vào viết. Chứ những người thật sự yêu quê hương Việt Nam, yêu tự do thì đều trân trọng những bài viết của lão Móc.

  21. Quang Tin nói:

    Dao nay thang Nguyen thieu Nhan an tien cua bon thanh gia de danh pha phe Phat giao cua thay Quang Do.. dung la mot thang khon nan mat day het cjho noi
    Doi voi mot thang ” sang say chieu xin” nhu thang Nguyen thieu Nhan thi chang bao gio lam nen tro trong chi,,No chi la mot thang ngu xuan, mat day ma thoi

    • Đụ Má mày thằng chó đẻ Quảng Tín nói:

      Đụ Má mày thằng chó đẻ Quảng Tín

      Mày lấy danh hiệu Quang Tin có nghĩa là mày là một thằng chó đẻ phật tử mù quáng cuồng tín của bọn Ấn Quang.

      Chúng mày nghe lời thằng CHÓ ĐẺ đầu trọc Thích Bú Cặc Trí Quang. Đã đi tu theo Phật là từ bỏ THAM SÂN SI, như vậy thằng thầy chó đẻ Trí Quang của mày có phải là nhà chân tu hay là chỉ là một thằng chó đẻ bú cặc Mỹ hoạt động cho Việt Cộng phá hoại VNCH?

      Ai ra lệnh cho hoả thiêu 31 sư sãi ở Việt Nam? Thằng chó đẻ Thích Trí Quang hay thằng đầu trọc nào khác?

      Mày có gan dám tự hoả thiêu không hay chỉ là một con chó ghẻ sủa hoang? Đụ Má mày thằng chó đẻ bú cặc cuồng tín Quảng Tín.

      Mày đã học hết lý thuyết của Phật Thích Ca chưa? hay là mày chỉ là một thằng chó đẻ ngu xuẩn cuồng tín bị bọn thầy chùa đầu trọc đầu độc nhét cứt vào đầu?

      Những “Từ Bi Hỷ Xả” của nhà Phật mày để ở đâu? Mày có học hết những lý thuyết này chưa hả thằng chó đẻ thối mồm. Lời nói của mày biết ngay là một thằng vô học thức, vô ý thức, bần cố nông, trí óc thấp kém, không phân biệt được “chánh” và “tà”, hả họng nói ra văng toàn mùi cứt thối tha không ai chịu nổi, đồng thời cũng đã chứng minh rất rõ ràng mày chỉ là một thằng hạ cấp, cuồng tín, ăn cứt, liếm dái những thằng đầu trọc phản bội tổ quốc, hại dân mà không biết nhục nhã.

      Những thằng chó đẻ đầu trọc dính dáng vào chính trị ở VN là bọn Việt Cộng. Những thằng chó đẻ này phản bội tổ quốc, chúng nó phải bị tử hình và chính mày thằng chó đẻ Quảng Tín cũng phải bị tử hình vì ngu xuẩn đi theo bon chen hầu hạ bọn phản quốc.

      Không có một người Việt yêu nước, yêu tổ quốc làm chuyện bậy bạ này như những thằng chó đẻ đầu trọc mà mày cúi đầu xuống vâng dạ như một con chó ghẻ, lại còn gọi chúng nó là Thượng Toạ.

      Tao Đụ má những thằng chó đẻ Thượng Toạ của mày.
      Tao Đụ má mày thằng bú cặc Quảng Tín
      Tao ỉa vào họng mày con chó ghẻ sủa hoang Quảng Tín
      Tao chủi cha giòng họ nhà mày thằng bú cặc liếm lồn Quảng Tín.

      Ông cố nội của mày đây thằng chó đẻ Quảng Tín.

      • Đụ má mày thằng chó đẻ "Đụ má..." nói:

        Tao đụ lồn má mày thằng chó đẻ “Đụ má…”
        Cái thằng chó đẻ Móc nó là con cặc gì của mày mà ai đụng tới nó thì sủa inh ỏi, phun ra toàn cứt vậy hả, chắc là con đĩ mẹ mày đụ với thằng chó đẻ Móc và đẻ ra mày nên mày mới sủa bậy . Đụ mẹ mày muốn bú cặc thằng chó đẻ Móc thì đi chỗ khác bú, đừng có bú công khai cho thiên hạ cười, cái miệng của mày thúi còn hơn cái lồn má mày nữa, đụ mẹ mày .

  22. Tao đụ lồn bà nội mày thằng bú lồn liếm Cặc Quảng Tín nói:

    Tao đụ lồn bà nội mày thằng bú lồn liếm Cặc Quảng Tín.

    Đụ con đĩ mẹ mày thằng chó đẻ đầu trọc Quảng Tín: mày cạo đầu đi tu lấy danh hiệu BÚ LỒN ĐĨ LIẾM CẶC QUẢNG TÍN còn hả họng ăn cứt trốn trong cầu tiêu nhà ông Nguyễn Thiếu Nhẫn đang ăn cứt bị bắt gập quả tang rồi còn phá rối nói năng nhảm nhí.
    Mày không câm mồm lại ông nội mày đây sẽ tống thêm cứt vào họng cho mày ăn tiếp.
    Đụ má mày thằng chó đẻ bú cặc, mày có mù quáng, cuồng tín, nô lệ phật giáo sao không về VN tự hoả thiêu mà trốn vào nhà người ta rồi phá thối hả thằng chó đẻ bú cặc. Sao không tự quấn cặc vào cổ rồi tự tử như những thằng chó đẻ đầu trọc mà hèn nhát vào đây ăn cứt rồi sủa bậy như con chó hoang bú cặc liếm lồn?
    Mày thèm liếm lồn má mày thì cứ việc “vô tư” nhưng để tao đụ lồn má mày trước đã rồi cho mày bú khí của tao làm món điểm tâm.

    Những thằng thượng toạ sư phụ của mày là Thích Bú Cặc Trí Quang còn bị ông nội mày đây chửi cho mất mặt huống chi là thằng mặt dầy liếm lồn QUẢNG TÍN.

    ĐỤ MÁ MÀY THẰNG BÚ CẶC QUẢNG TÍN
    HẢ HỌNG TO RA ÔNG NỘI MÀY ĐÂY ỈA VÀO MỒM CHÓ CỦA MÀY
    ĐỤ MẸ MÀY ĐÃ ĐI TU CÒN THAM GIA CHÍNH TRỊ
    TAO ĐỤ LỒN MÁ MÀY THẰNG ĐẦU TRỌC QUẢNG TÍN
    MÀY LIẾM LỒN MÁ MÀY, RỒI MÀY HÚT KHÍ CỦA TAO
    CHO KHÔN NGOAN ĐỂ KHỎI SỦA BẬY BẠ
    ĐỤ MÁ MÀY THẰNG CHÓ ĐẺ BÚ CẶC QUẢNG TÍN
    TAO ỈA VÀO ĐẦU TRỌC CỦA MÀY RỒI CHO THẰNG THẦY TRÍ QUANG MÀY ĂN
    ĐỤ MÁ MÀY ĐỒ CHÓ ĐẺ CUỒNG TÍN QUẢNG TÍN ĐẦU TRỌC
    QUẢNG MÀY ĐÂU HẢ THẰNG CHÓ ĐẺ BÚ LỒN?
    TÍN MÀY ĐÂU THẰNG BÚ CẶC ĂN CỨT?
    TAO ỈA VÀO HỌNG CON CHÓ ĐẺ QUẢNG TÍN SỦA HOANG
    CHO MÀY ĂN MỘT BỤNG ĐẦY CỨT ĐỂ CÓ SỨC SỦA DÀI DÀI
    ĐỤ MÁ MÀY THẰNG CHÓ ĐẺ BÚ CẶC QUẢNG TÍN

    • dumaquangtin nói:

      Đụ má mày thằng chó đẻ Thích Quảng Tín liếm lồn

      Tao đụ lồn má mày thằng chó đẻ Thích Quảng Tín
      Mày thằng ngu ăn cứt liếm dái những thằng sư đầu trọc
      Tao Đụ má những thằng thầy của mày, bọn chó đẻ họ Thích:
      Thích trí Quang, Thích Quảng Độ
      Thích Nhất Hạnh, Thích Hộ Giác
      Thích Thanh Từ, Thích Thiện Minh
      Thích Bú Cặc, Thích Liếm Lồn
      Thích Ăn Cứt, Thích Đụ Đĩ
      Thích Thịt Chó, Thích Chơi Gái
      Thích Nâng Bi, Thích Liếm Dái
      Thích Chó Đẻ, Thích Đụ Má
      Thích Chơi Chạy, Thích Giết Người
      Thích Hột Le, Thích Mút Đít
      Thích Mòng Đóc, Thích Tín Cặc

      Thích Quảng Tín con chó ghẻ bú cặc
      Thích Quảng Tín tự đụ má của mày
      Cho mày bú lồn ghẻ của má mày cho nó nứng lồn
      Để tao nhét cặc chơi lồn má mày vài ba cối
      Xịt khí vào lồn má mày, móc cứt nó cho mày sơi
      Cho mày bú lồn má mày, hút khí của ông nội mày đây
      Liếm đít con đĩ mẹ mày thằng chó đẻ Thích Quảng Tín

      Đụ má mày thằng chó đẻ Thích Quảng Tín liếm lồn má mày
      Tao cho mày đụ má mày suốt ngày suốt đêm
      Cho mày liếm lồn má mày cho nó rên la thảm thiết
      Vì mày là thằng chó đẻ nên mày tự đụ má mày
      Mày là con vật nên gập ai đụ nấy
      Vì mày tên gọi Thích Bú Lồn nên mày hãy bú lồn má mày
      Bú cho nhiều rồi cho mày đụ lồn má mày
      Thằng chó đẻ súc vật cuồng tín mù quáng Thích Quảng Tín
      Tao Đụ má những thằng chó đẻ đầu trọc họ Thích.

      Đụ má mày Thích Quảng Tín thằng chó đẻ liếm lồn.

      • Đụ mẹ mày thằng dumaquangtin nói:

        Đụ mẹ mày thằng chó đẻ dumaquangtin
        Mày đéo biết làm chuyện gì khác hay sao mà tối ngày chỉ có bú cặc thằng chó đẻ Lão Móc hả, đụ mẹ con đĩ mẹ mày cho nó đụ nát lồn rồi nên mày phải làm chó ghẻ cho nó chứ gì .
        Tao đụ lồn má mày thằng chó đẻ dumaquangtin
        Tao đụ lồn bà nội mày thằng chó đẻ dumaquangtin
        Tao đụ lồn bà cố mày thằng chó đẻ dumaquangtin
        Tao đụ lồn mẹ thằng chó đẻ Lão Móc luôn .

  23. TAO ĐỤ LỒN MÁ MÀY THẰNG CHÓ ĐẺ THÍCH QUẢNG TÍN nói:

    ĐỤ MÁ THẰNG CHÓ ĐẺ BÚ CẶC ĂN CỨT THÍCH QUẢNG TÍN

    ĐỤ MÁ MÀY THẰNG CHÓ ĐẺ THÍCH QUẢNG TÍN
    MÀY ĂN CỨT AI MÀ NGU XUẨN BÚ LỒN MÁ MÀY?
    MÁ MÀY ĐẺ RA MÀY, SAO MÀY BÚ LỒN NÓ?
    THẰNG CHÓ ĐẺ MẤT DẬY, NGƯỜI HAY THÚ VẬT.

    TAO ĐỤ LỒN MÁ MÀY THẰNG CHÓ ĐẺ THÍCH QUẢNG TÍN
    ĐỤ VÀO MỒM ĂN CỨT MÀY CHO BÚ KHÍ CỦA TAO
    ĐỤ MÁ MÀY THẰNG THẦY CHÙA BÚ CẶC
    CỨ TIẾP TỤC LIẾM LỒN MÁ MÀY, HÚT KHÍ CỦA TAO

    ĐỤ MÁ MÀY THẰNG ĐẦU TRỌC THÍCH QUẢNG TÍN
    TAO ĐỤ ĐÍT THẰNG THẦY MÀY TÊN CHÓ ĐẺ THÍCH TRÍ QUANG
    TAO ỈA VÀO MẶT THẰNG CHA MÀY: THẰNG ĐẦU TRỌC THÍCH QUẢNG ĐỘ
    TAO CHỬI TẤT CẢ NHỮNG THẰNG CHÓ ĐẺ TÊN HỌ THÍCH

    NHỮNG THẰNG CHÓ ĐẺ HỌ THÍCH BÚ CẶC
    NHỮNG THẰNG MA SƯ THÍCH TRÍ QUANG BÚ LỒN
    ĐỤ MÁ CHÚNG MÀY NHỮNG THẰNG HỌ THÍCH
    HẢ HỌNG TO RA TAO TỐNG CỨT VÀO MỒM

    TAO ĐỤ MÁ NHỮNG THẰNG CHÓ ĐẺ HỌ THÍCH:
    “THÍCH BÚ CẶC” LÀ THẰNG ĐỂ RÂU THÍCH QUẢNG ĐỘ
    “THÍCH BÚ LỒN” LÀ THẰNG CHÓ ĐẺ THÍCH TRÍ QUANG
    “THÍCH ĐỤ MÁ” LÀ MÀY THẰNG BÚ CẶC THÍCH QUẢNG TÍN

    TAO ĐỤ LỒN MÁ MÀY THẰNG CHÓ ĐẺ THÍCH QUẢNG TÍN
    “THÍCH LUỒN TRÔN” LÀ THẰNG BỢ ĐÍT THÍCH MINH TUẤN
    ĐỤ MÁ TỤI MÀY BỌN “THÍCH VIỆT CỘNG”
    THÍCH BÚ CẶC HỒ CHÍ MINH, THÍCH BÚ LỒN ĐĨ THÚI
    THÍCH LIẾM ĐÍT MAO, THÍCH ĂN CỨT LENIN
    THÍCH CHÓ ĐẺ THÍCH PHẢN BỘI THÍCH QUẢNG TÍN
    TAO ĐỤ LỒN MÁ MÀY THẰNG CHÓ ĐẺ THÍCH QUẢNG TÍN.

  24. TAO ĐỤ LỒN MÁ MÀY THẰNG CHÓ ĐẺ THÍCH QUẢNG TÍN nói:

    LỊCH SỬ PHẬT TỬ GHPGVNTN CHỐNG VNCH, CHỐNG MỸ, TREO CỜ MTGPMN ĐÌNH NẠI HIÊN-CHÙA AN LONG

    – Ông Nguyễn Đình Liệu đã cho giương cao cờ của Mặt trận Giải Phóng Dân tộc Miền Nam Việt Nam tại vườn hoa Diên Hồng và vườn hoa phía trước Cổ Viện Chàm. Đây là lần đầu tiên cờ của Mặt trận Giải phóng công khai xuất hiện tại Đà Nẵng.

    – Tháng 3.1966, Nguyễn Đình Liệu và Thượng tọa Thích Minh Tuấn cho thành lập “Lực lượng thanh niên phật tử cứu quốc”.

    Ngày 22.8.1964, từ chùa An Long và chùa Tỉnh hội, ông Nguyễn Đình Liệu, Phan Chánh Dinh, Thượng tọa Thích Minh Tuấn, Thích Minh Chiếu … dẫn đầu đoàn biểu tình đi đến sân vận động Chi Lăng dự mít-ting hô vang khẩu hiệu “Đả đảo Mỹ-Khánh”.

    – Trong tháng tư, ông Nguyễn Đình Liệu chỉ đạo cho các thanh niên phật tử Nại Hiên và học sinh trường Bồ đề thực hiện chiến dịch “đốt xe Mỹ”, đã có một vụ đốt xe như vậy xảy ra ở đầu đường Bạch Đằng, trước Cổ viện Chàm: một chiếc xe Jeep nhà binh trên xe có hai sĩ quan, một Mỹ và một Nam Hàn vừa chạy trờ đến, thì các thanh niên phật tử từ chùa An Long xông ra chặn đường và lôi hai sĩ quan này xuống đất, hai sĩ quan này hốt hoảng kêu cứu thì bị đánh, cùng lúc các thanh niên phật tử khác tưới xăng vào xe và châm lửa đốt. Hai sĩ quan này may mắn chạy vào khách sạn Moderne gần đấy nên thoát chết.

    – ngày 1.7.1967, VG Lê Duẫn viết thư ban khen bọn GHPGVNTN-AQ trong bức thư gửi Thành ủy Sài gòn – Gia định đề ngày 1.7.1967, ông Lê Duẩn, bí thư thứ nhất BCHTW Đảng, đã viết: ( VG lê Duẫn khen bọn GHPGVNTN-AQ có công làm VG tiếp tay cho CS Miền Bắc xâm lược)

    “Cuộc nổi dậy của đồng bào Đà Nẵng chống Thiệu – Kỳ từ tháng 3 đến tháng 5 năm 1966, tuy không đem lại thắng lợi, nhưng đã cho ta một bài học bổ ích về lợi dụng mậu thuẫn nội bộ địch. Lúc đầu cuộc nổi dậy đó là không phải do ta chủ động mà nhân cơ hội nội bộ địch chống đối lẫn nhau, ta đã biết tập hợp, phát động quần chúng đứng lên làm chủ thành phố. Mặc dù cơ sở Đảng mỏng và lực lượng cách mạng trong thành phố không nhiều, các đồng chí ở Đà Nẵng đã làm được việc đó. Nhưng thiếu sót ở đây là các đồng chí ở Đà Nẵng chưa tranh thủ được thuận lợi để phát triển thực lực cách mạng … Bài học về cuộc nổi dậy của đồng bào Đà Nẵng rất phong phú”.

    Kỳ 9: Chùa An Long trong cao trào đấu tranh Phật giáo (chống VNCH) tại Đà Nẵng:

    Lễ Phật đản năm 1963, chính quyền Diệm ra lệnh cấm treo cờ Phật giáo tại Huế. Đông đảo tăng ni, phật tử kéo đến đài phát thanh Huế để phản đối. Thiếu tá Đặng Sĩ, tỉnh phó nội an Thừa Thiên – Huế, đã huy động cảnh sát, xe thiết giáp đến đàn áp cuộc đấu tranh, bắn giết đồng bào phật tử. Trước tội ác của địch, phong trào đấu tranh Phật giáo nổ ra khắp miền Nam. Đồng bào phật tử ở Đà Nẵng cũng xuống đường phối hợp đấu tranh.

    Nhận chỉ thị của Thành ủy chủ trương vận động nhân dân đấu tranh dưới hình thức “ngọn cờ Phật giáo, ngòi pháo học sinh”, ông Nguyễn Đình Liệu lãnh đạo đông đảo tăng ni, phật tử, thanh niên trong khuôn hội Nại Hiên Tây tổ chức cầu siêu trong mùa Pháp nạn, thuyết pháp, biểu tình, hô vang khẩu hiệu “đả đảo chế độ độc tài Ngô Đình Diệm!”. (Chống VNCH)
    Từ chùa An Long, ông đã dẫn đoàn biểu tình tiến về chùa Tỉnh hội Đà Nẵng (nay là chùa Pháp Lâm, số 500 đường Ông Ích Khiêm) đồng thời làm công tác binh vận, lôi kéo các binh lính theo đạo Phật đứng về với nhân dân. Cảnh sát, An ninh quân đội vùng 1 chiến thuật đi đàn áp đoàn biểu tình đã bị thanh niên phật tử chống trả quyết liệt. Ngày 3 tháng 11 năm 1963, dưới sự hậu thuẫn của ông trùm đảo chính Logde, một nhóm tướng tá Nam Việt Nam tự xưng là Hội đồng quân nhân Cách mạng do Dương Văn Minh, Trần Văn Đôn … cầm đầu đã tiến hành đảo chính, và sau đó giết chết anh em Diệm-Nhu. Nhiều thanh niên phật tử trong khuôn hội Nại Hiên Tây tham gia phong trào diệt “dư đảng Cần lao”, truy quét ác ôn ở địa phương.

    Nhưng chỉ sau đó 3 tháng, ngày 30 tháng 1 năm 1964, được sự ủng hộ của Mỹ và “nhóm các tướng trẻ”, tướng Nguyễn Khánh đã thực hiện cuộc “chỉnh lý” cướp quyền, truất phế các tướng lĩnh chủ chốt của cuộc đảo chính là Dương Văn Minh, Trần Văn Đôn, Lê Văn Kim, Mai Hữu Xuân. Nguyễn Khánh tự xưng là chủ tịch Hội đồng Quân nhân Cách mạng kiêm Tổng tư lệnh quân đội. Ngày 28 tháng 2 năm 1964, Nguyễn Khánh phế truất chính phủ Nguyễn Ngọc Thơ và lên làm thủ tướng. Ngày 16 tháng 8 năm 1964, ông ta ban hành “Hiến chương Vũng Tàu”, theo đó ông ta là Chủ tịch Hội đồng Quân nhân Cách mạng, kiêm Quốc trưởng, kiêm Thủ tướng của Việt Nam Cộng hòa, cũng như là Tổng tư lệnh, kiêm Tổng tham mưu trưởng của Quân lực Việt Nam Cộng hòa. Uy quyền của ông ta lên đến mức tột đỉnh. Tuy nhiên, tướng Khánh đã vấp sự phản đối quyết liệt của quần chúng nhân dân. Các cuộc biểu tình chống tướng Khánh nổ ra khắp nơi. Ông Nguyễn Đình Liệu lại tham gia lãnh đạo phong trào phật tử phối hợp với lực lượng học sinh sinh viên đấu tranh chống độc tài, đòi xé bỏ “Hiến chương Vũng Tàu”. Để bảo vệ cho các cuộc biểu tình, ông Nguyễn Đình Liệu và Thượng tọa Thích Minh Tuấn cho thành lập “Lực lượng thanh niên phật tử cứu quốc”.

    Ngày 22.8.1964, từ chùa An Long và chùa Tỉnh hội, ông Nguyễn Đình Liệu, Phan Chánh Dinh, Thượng tọa Thích Minh Tuấn, Thích Minh Chiếu… dẫn đầu đoàn biểu tình đi đến sân vận động Chi Lăng dự mít-ting hô vang khẩu hiệu “Đả đảo Mỹ-Khánh”.

    Sau đó đoàn biểu tình kéo xuống Tòa Thị Chính Đà Nẵng. Khi đến trước Tòa Thị Chính ở đường Bạch Đằng, Lực lượng thanh niên phật tử cứu quốc đã dùng loa phóng thanh kêu gọi Hải quân Đại tá Lê Quang Mỹ, Thị trưởng Đà Nẵng, phải ra trình diện và phải bàn giao chức Thị trưởng Đà Nẵng cho nhân dân. Đại tá Lê Quang Mỹ hốt hoảng trốn ra cửa sau, rồi chạy đến Bộ tư lệnh Hải quân vùng 1 Duyên hải ở Tiên Sa để tị nạn. Nhân dân đã làm chủ Tòa Thị Chính trong vòng 9 ngày (22.8 à 2.9.1964). Trong những ngày sôi động đó, ông Nguyễn Đình Liệu đã cho giương cao cờ của Mặt trận Giải Phóng Dân tộc Miền Nam Việt Nam tại vườn hoa Diên Hồng và vườn hoa phía trước Cổ Viện Chàm. Đây là lần đầu tiên cờ của Mặt trận Giải phóng công khai xuất hiện tại Đà Nẵng và đây cũng là một thắng lợi chính trị to lớn của nhân dân Đà Nẵng nói chung và nhân dân Nại Hiên nói riêng.
    Tình hình miền Nam dưới sự quản lý của tướng Khánh ngày càng loạn lạc, giai đoạn tướng Khánh nắm quyền là giai đoạn nổ ra nhiều cuộc đảo chính nhất, uy tín của tướng Khánh càng lúc càng xuống thấp và ngày càng mất lòng dân. Nhóm các tướng trẻ, do đó, thống nhất truất phế tướng Khánh. Hai tướng trẻ Nguyễn Văn Thiệu và Nguyễn Cao Kỳ lên nắm chính quyền.

    Tháng 3.1966, trong cao trào đấu tranh phật giáo tại Đà Nẵng chống Thiệu – Kỳ, “lực lượng nhân dân tranh thủ cách mạng vùng 1 chiến thuật” được thành lập, Đặc khu uỷ đã đưa 5 cán bộ, trong đó có ông Nguyễn Đình Liệu, tham gia vào Ban lãnh đạo các tổ chức đấu tranh. Ông Nguyễn Đình Liệu được cử phụ trách “lực lượng phật tử tranh thủ cách mạng”. Các tướng tá ở vùng 1 như Trung tướng Nguyễn Chánh Thi – Tư lệnh vùng 1, Đại tá Nguyễn Văn Mô – Tham mưu trưởng vùng 1, Đại tá Đàm Quang Yêu – Tư lệnh Biệt khu Quảng Đà … đều ủng hộ phong trào đấu tranh của quần chúng nhân dân. Ngày 25.3.1966, nhân dân đã thực sự làm chủ được thành phố Đà Nẵng.

    Trước cao trào đấu tranh cách mạng của nhân dân thành phố Đà Nẵng, Thiệu – Kỳ quyết định đem quân từ Sài Gòn ra đàn áp. Ban đầu, Thiệu – Kỳ định sử dụng quân Nhảy dù, nhưng khốn nỗi, tướng Nguyễn Chánh Thi từng là “quan thầy” của tướng Dư Quốc Đống, tư lệnh Nhảy dù, mà tuớng Đống lại không muốn mang tiếng “phản thầy” nên không chịu đưa quân đi. Các tướng tá Sài gòn phần lớn cũng ngán tướng Nguyễn Chánh Thi nên chẳng ai muốn đi. Cuối cùng, Nguyễn Cao Kỳ nhờ đến một người bạn thân thiết của mình là Trung tá Nguyễn Thành Yên, Chiến đoàn trưởng Chiến đoàn A Thủy quân lục chiến, cầm quân ra Đà Nẵng để đàn áp phong trào phật giáo.

    Đổ quân xuống phi trường Đà Nẵng, Trung tá Yên được Thiệu – Kỳ bổ kiêm nhiệm chức Quân trấn trưởng Đà Nẵng để danh chính ngôn thuận cho việc đàn áp. Trung tá Yên nhanh chóng cho Thủy quân lục chiến tấn công chùa Tỉnh hội, dẹp bỏ các bàn thờ Phật ở các đường lân cận đó. Tiếp theo, Trung tá Yên đưa quân về hướng chùa An Long. Khi Thủy quân lục chiến chuẩn bị dẹp các bàn thờ Phật ở đây thì vấp sự chống trả quyết liệt của lực lượng phật tử tranh thủ cách mạng do ông Nguyễn Đình Liệu lãnh đạo. Khốn nỗi, Trung tá Yên là cháu của ông Nguyễn Đình Liệu (cụ thân sinh của Trung tá Yên, Nguyễn Thanh Xáng, là anh em chú bác ruột với ông Nguyễn Đình Liệu) nên Trung tá Yên ra lệnh lui quân (năm 1970, ông Nguyễn Thành Yên là Đại tá phó Tư lệnh Sư đoàn TQLC).

    Trong tháng tư, ông Nguyễn Đình Liệu chỉ đạo cho các thanh niên phật tử Nại Hiên và học sinh trường Bồ đề thực hiện chiến dịch “đốt xe Mỹ”, đã có một vụ đốt xe như vậy xảy ra ở đầu đường Bạch Đằng, trước Cổ viện Chàm: một chiếc xe Jeep nhà binh trên xe có hai sĩ quan, một Mỹ và một Nam Hàn vừa chạy trờ đến, thì các thanh niên phật tử từ chùa An Long xông ra chặn đường và lôi hai sĩ quan này xuống đất, hai sĩ quan này hốt hoảng kêu cứu thì bị đánh, cùng lúc các thanh niên phật tử khác tưới xăng vào xe và châm lửa đốt. Hai sĩ quan này may mắn chạy vào khách sạn Moderne gần đấy nên thoát chết.

    Thấy chưa đàn áp được phong trào cách mạng, ngày 15.5.1966 Thiệu – Kỳ tiếp tục đưa quân ra Đà Nẵng. Nhân dân Đà Nẵng đã anh dũng đánh trả quân chính phủ, nhưng do lực lượng ta còn yếu nên ngày 23.6, quân Thiệu – Kỳ đã làm chủ thành phố. Để xoa dịu phong trào cách mạng của nhân dân Đà Nẵng, Trung tá Nguyễn Thành Yên, Chiến đoàn trưởng Thủy quân lục chiến kiêm Quân trấn trưởng Đà Nẵng, đã lên Đài phát thanh Đà Nẵng phát lời kêu gọi như sau:

    “ … Nghiêm cấm quân sĩ không được xâm phạm chốn tôn nghiêm, tuyệt đối không được nổ súng bắn trả lại quân phản loạn cho dù có bị thương vong. Đồng thời kêu gọi đồng bào hãy tiếp tay quân đội chính phủ, khiêng các bàn thờ Phật tổ để tạm yên trên lề đường cho xe cộ lưu thông, vãn hồi an ninh trên lãnh thổ Quảng Nam-Đà Nẵng. Nhưng nhớ phải cẩn thận không được làm ngã đổ tắt nhang đèn”.

    Khi quân Thiệu – Kỳ chiếm thành phố, các cán bộ lãnh đạo của ta đã rút lui an toàn, những cán bộ có vỏ bọc hợp pháp, như ông Nguyễn Đình Liệu, tiếp tục ở lại lãnh đạo phong trào. Đánh giá về sự kiện này, trong bức thư gửi Thành ủy Sài gòn – Gia định đề ngày 1.7.1967, ông Lê Duẩn, bí thư thứ nhất BCHTW Đảng, đã viết: ( VG lê Duẫn khen bọn GHPGVNTN-AQ có công làm VG tiếp tay cho CS Miền Bắc xâm lược)

    “Cuộc nổi dậy của đồng bào Đà Nẵng chống Thiệu – Kỳ từ tháng 3 đến tháng 5 năm 1966, tuy không đem lại thắng lợi, nhưng đã cho ta một bài học bổ ích về lợi dụng mậu thuẫn nội bộ địch. Lúc đầu cuộc nổi dậy đó là không phải do ta chủ động mà nhân cơ hội nội bộ địch chống đối lẫn nhau, ta đã biết tập hợp, phát động quần chúng đứng lên làm chủ thành phố. Mặc dù cơ sở Đảng mỏng và lực lượng cách mạng trong thành phố không nhiều, các đồng chí ở Đà Nẵng đã làm được việc đó. Nhưng thiếu sót ở đây là các đồng chí ở Đà Nẵng chưa tranh thủ được thuận lợi để phát triển thực lực cách mạng … Bài học về cuộc nổi dậy của đồng bào Đà Nẵng rất phong phú”.

    Kỳ 10: Chùa An Long trong Tết Mậu Thân 1968

    Trong cuộc tổng tiến và nổi dậy Tết Mậu thân 1968, chùa An Long đã đóng một vai trò hết sức to lớn. Ông Nguyễn Đình Liệu, Bùi Sĩ Tấn cùng một số cơ sở tiếp nhận và cất giấu một lượng lớn vũ khí tại hầm bí mật dưới chân tượng Phật tại chùa An Long. Ngày 29 Tết, ông Nguyễn Đình Liệu chỉ đạo các cơ sở, học sinh sinh viên, tăng ni, phật tử viết khẩu hiệu, biểu ngữ, bàn phương án phối hợp với các mũi đấu tranh trong thành phố, biến chùa An Long thành một trong những trung tâm lãnh đạo cuộc tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu thân ở nội thành Đà Nẵng.

    Treo cờ MTGPMN tại chùa Tỉnh Hội ngày 29 Tết
    Nguyễn Đình Liệu hoạt động tại chùa An long., chứa vũ khí.

    Sau khi chuẩn bị xong, tối 29 Tết, một cơ sở ta dùng xe Jeep chở ông Nguyễn Đình Liệu cùng cờ Mặt trận Giải phóng, khẩu hiệu, biểu ngữ lên chùa Tỉnh hội để phối hợp với lực lượng ở đây chuẩn bị nổi dậy. Sáng mồng 1 Tết, đông đảo quần chúng nhân dân đã tập họp tại chùa Tỉnh hội. Tuy thiếu sự hỗ trợ của lực lượng vũ trang, nhưng các vị lãnh đạo Đặc khu ủy vẫn cho tiến hành nổi dậy theo kế hoạch. Ông Phan Chánh Dinh (còn có tên là Phan Duy Nhân và Nguyễn Chính, sau 1975 là cán bộ lãnh đạo ở Mặt trận Tổ quốc tỉnh Quảng Nam – Đà Nẵng, và về sau là Quyền Trưởng ban Tôn giáo Chính phủ) cầm loa dẫn đầu đoàn biểu tình, hô hào quần chúng nổi dậy. Đoàn biểu tình kéo từ chùa Tỉnh hội ra đường Ông Ích Khiêm thì bị địch đàn áp. Ông Phan Chánh Dinh bị bắn gãy chân và bị bắt đem về Ty Cảnh sát Gia Long, sau đó bị giải qua Trung tâm thẩm vấn Thanh Bình và nhà lao Kho Đạn, Đà Nẵng. Địch ra lệnh thiết quân luật và bắn vào đoàn biểu tình. Ông Nguyễn Đình Liệu được cơ sở đưa về ẩn náu tại chùa An Long.

    Sáng mồng 4 Tết, các ông Nguyễn Đình Liệu, Hà Kỳ Ngộ đều bị bắt vì có một cơ sở khai báo với địch. Nguyên nhân như sau: ngày 29 Tết, một cơ sở của ta, ông Nguyễn Hiếu, chủ nhà may Đồng Tân ở đường Độc Lập (nay là đường Trần Phú), được giao nhiệm vụ chở một số vũ khí từ Nam Ô đến cất giấu tại chùa An Long, trên đường vào nội thành thì xe ông Nguyễn Hiếu bị Biệt động quân chặn lại ở Ngã Ba Huế, khi khám xe thấy có chứa vũ khí nên toán Biệt động quân này bắt giữ ông Nguyễn Hiếu rồi chuyển cho An ninh quân đội, tại đây Hiếu đã khai ra địa điểmchùa An Long là nơi cất giấu vũ khí và khai thêm một số cơ sở bí mật nữa.

    Tôi xin trích nguyên một đoạn viết của tác giả Hàn Giang Trần Lệ Tuyền (trên trang webwww.mauthan68.blogspot.com) về vụ bố ráp chùa An Long vào sáng mồng 4 Tết Mậu Thân: “Và cũng qua điều tra bởi vụ án này [Nguyễn Hiếu] mà chính quyền đã huy động một lực lượng gồm An Ninh Quân Đội-Ban II Đặc Khu Quân Trấn- Biệt Động Quân, đột nhập vào ngôi chùa của Khuôn hội Nại Hiên Tây (vì cảnh sát không bao giờ dám khám xét chùa), sau lưng Cổ Viện Chàm, trước trường Trung học Sao Mai, phía trái có nhiều kho chứa xăng, bên cạnh có cầu tàu thuộc Quân cảng dùng để tiếp nhận chiến cụ; thường được gọi là Cầu Đạn, phía trên là cầu Trình Minh Thế, nối liền một quãng đường ngắn khoảng hơn 100 mét là Trại Nguyễn Tri Phương, Bộ Tư Lệnh Quân Đoàn 1, Quân Khu 1. Và đã khám phá ra được một căn hầm bí mật ngay dưới Chánh điện thờ Phật, phía trên được ngụy trang bằng một pho tượng Phật to lớn là nắp hầm để che giấu hơn hai trăm khẩu súng, đạn đủ loại và chất nỗ TNT. Người quản nhiệm ngôi chùa này là một Khuôn hội trưởng – Giáo sư Nguyễn Đình Liệu dạy tại trường Trung học Bồ Đề do Thượng tọa Thích Minh Tuấn làm Hiệu trưởng ;( ngày 29/3/1975, Thích Minh Tuấn đã công khai đưa cả đoàn xe ra tận núi rừng để rước bộ đội Bắc Việt vào thành phố Đà nẵng). Sau đó ông Nguyễn Đình Liệu bị đưa ra Tòa Án Quân Sự Mặt Trận và bị kết án 10 năm tù ở, thụ án tại Chí Hòa. Năm 1973, ông Liệu được trao trả nhân viên dân sự tại Lộc Ninh”.

    Hầu hết các chi tiết trong đoạn viết trên là chính xác, duy có ba chi tiết chưa thật chính xác, xin đính chính lại: thứ nhất, ông Nguyễn Đình Liệu không phải là Giáo sư dạy tại trường Trung học Bồ Đề mà chỉ có chân trong ban trị sự trường Bồ Đề; thứ hai là ông Liệu được trao trả theo diện nhân viên dân sự tại Thạch Hãn chứ không phải tại Lộc Ninh; và cuối cùng, ông Nguyễn Đình Liệu thụ án ở Côn Đảo chứ không phải tại Chí Hòa như tác giả Hàn Giang đã viết.

    Cũng trong ngày hôm đó, do Nguyễn Hiếu khai báo nên An ninh quân đội đã ập vào nhà bà Nguyễn Thị Sự (nay là số nhà K191/17 Ông Ích Khiêm, phường Thạch Thang, quận Hải Châu) và bắt ông Hà Kỳ Ngộ (thường vụ Đặc khu ủy).

    Địch đem ông Nguyễn Đình Liệu và ông Hà Kỳ Ngộ về giam tại Kho Đạn. Tại đây, hai ông bị địch tra tấn dã man. Ông Nguyễn Đình Liệu bị địch dùng dùi cui đánh vào mang tai nên về sau này ông đã bị điếc nặng, phải dùng máy trợ thính luôn. Không moi được tin tức gì nên địch mang hai ông ra xử tại toà án Quân đội. Ông Nguyễn Đình Liệu bị tuyên án 10 năm tù, ông Hà Kỳ Ngộ bị án chung thân và cả hai ông bị địch đưa ra Côn Đảo.

    Năm 1973, ông Nguyễn Đình Liệu được chính quyền Việt Nam Cộng hòa trao trả cho Mặt trận Giải phóng theo diện chính trị phạm dân sự tại Thạch Hãn. Thấy ông tuổi cao, sức yếu lại bị thương tật trong chốn lao tù nên Trung ương đã bố trí ông đi nghỉ tại Trạm tiếp đón cán bộ miền Nam T72 tại Khu an dưỡng Sầm Sơn (Thanh Hoá).

    Sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng 1975, từ ngày 2.5.1975 đến 31.1.1977, Trung ương đưa ông về lại Liên khu 5, Ban Tổ chức Tỉnh ủy tỉnh Quảng Nam – Đà Nẵng bố trí ông đi nghỉ an dưỡng tại trại Đón tiếp tỉnh QN-ĐN.

    Ngày 1.2.1977, ông Nguyễn Đình Liệu chính thức được nghỉ hưu trí theo quyết định 54/QĐ/HT ký ngày 20.12.1976 của UBND tỉnh QN-ĐN. Kể từ đó, ông trở về sum họp với gia đình ở ngôi nhà xưa tại đường Trưng Nữ Vương, phường Bình Hiên, quận Nhất (nay là Hải Châu), Tp Đà Nẵng. Mặc dù tuổi cao, sức yếu nhưng ông vẫn tham gia sinh hoạt đảng tại đảng bộ phường Bình Hiên, chủ trì việc cúng tế tại địa phương và giành khoảng thời gian cuối đời để viết lịch sử về làng Nại Hiên, đình Nại Hiên, chùa An Long và lập gia phả tộc Nguyễn Thanh. Tài liệu này được viết, cũng một phần, là dựa trên các di cảo của ông Nguyễn Đình Liệu do anh Nguyễn Dục Anh (cháu đích tôn của ông Nguyễn Đình Liệu) đang giữ gìn và bảo quản. Ông Nguyễn Đình Liệu qua đời vào ngày 16 tháng 10 năm 1984 tại tư gia trong niềm thương tiếc vô bờ của đông đảo đồng bào đồng chí tại Quảng Nam – Đà Nẵng và toàn thể con cháu trong chư phái tộc làng Nại Hiên.

    Sau Mậu Thân 1968, do đã bị lộ nên chùa An Long không còn là cơ cở cách mạng nữa. Thầy Thân bị liên đới không làm trụ trì, Đại đức Thích Như Dục từ chùa Tỉnh hội về trụ trì tại chùa An Long.

    Như vậy, trong công cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước vẻ vang của nhân dân ta, chùa An Long cũng đã đóng góp ít nhiều công sức vào đấy. Từ năm 1962 đến năm 1968, chùa An Long đã là:
    – một cơ sở che giấu và nuôi dưỡng cán bộ ta,
    – một địa điểm bí mật để tập kết và cất giấu vũ khí, tài liệu, máy đánh chữ …cho cách mạng,
    – một trong những trung tâm lãnh đạo các phong trào đấu tranh của quần chúng nhân dân trong lòng đô thị Đà Nẵng dưới vỏ bọc phong trào đấu tranh Phật giáo,
    – một trong những trung tâm lãnh đạo cuộc tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu thân ở nội thành Đà Nẵng.

    Kỳ cuối: Thay cho lời kết

    Kể từ lúc các vị Tiền – Hậu Hiền làng Nại Hiên vào khai khẩn mảnh đất dọc theo hai bên bờ sông Hàn đến nay là vừa tròn 535 năm. Tổ tiên làng đã xây đình Nại Hiên, dựng chùa An Long và từ đó đình, chùa là nơi sinh hoạt tinh thần, tôn giáo, là nơi dân làng tổ chức những hoạt động lễ hội và là nơi giữ gìn những nét đẹp văn hóa xưa.

    Ngày nay, mặc dầu đã trở thành thị dân nhưng nhân dân Nại Hiên vẫn không bao giờ mờ nhạt ý thức cộng đồng làng xã, họ tộc tổ tiên, vẫn duy trì những sinh hoạt văn hóa tinh thần, tôn giáo, bởi vì những sinh hoạt văn hóa tại đình Nại Hiên và chùa An Long vào các lễ tế chư vị thần chủ làng hay lễ Phật Đản, lễ Vu Lan . . . là dịp tốt nhất để mọi người tìm về cội nguồn, ôn lại truyền thống, ngưỡng vọng tổ tiên và giải tỏa mối lo âu thường nhật, làm dịu bớt nỗi đau tinh thần hay gửi gắm khát vọng thầm kín mà thực tại chưa hoặc không giải quyết được. Thực tế cho thấy những sinh hoạt văn hóa này không chỉ đã góp phần vào việc giáo dục truyền thống “uống nước nhớ nguồn”, “đền ơn đáp nghĩa” (Thích Quảng Độ treo Uống Nước Nhờ Nguồn để tán tụng công đức VG HCM) đối với những người có công với làng xã, với họ tộc mà còn giáo dục truyền thống yêu quê hương đất nước, gắn bó với quê hương, với mảnh đất Nại Hiên đã thấm đẫm mồ hôi, xương máu của ông cha, qua đó làm tăng cường ý thức gắn kết cộng đồng của dân làng trong cuộc sống đầy những thay đổi của thời hội nhập văn hóa. Hội nhập văn hóa đang là một xu thế mang tính phổ biến trong thời đại hôm nay, nhưng hội nhập không đồng nghĩa với hòa tan mà hội nhập văn hóa phải đi cùng với việc bảo tồn và phát huy những giá trị văn hóa truyền thống, những nét đẹp văn hóa xưa và những di tích của tổ tiên.
    Nhưng đình Nại Hiên và chùa An Long đâu chỉ là nơi giữ gìn những nét đẹp văn hóa xưa mà còn là nơi ghi dấu bao chiến công anh dũng, bao thành tích cách mạng của nhiều thế hệ dân làng Nại Hiên trong sự nghiệp giữ nước của dân tộc Việt Nam. Đình lớn Nại Hiên là nơi ông Án Nại đặt đại bản doanh của nghĩa quân Nghĩa hội chống Pháp, đình nhỏ Nại Hiên là nơi chứng kiến sự ra đời của Ủy ban nhân dân cách mạng lâm thời xã Nại Hiên trong những ngày Cánh mạng Tháng Tám lịch sử. Trong kháng chiến chống Mỹ, chùa An Long là nơi che giấu và nuôi dưỡng cán bộ, là nơi tập kết và cất giấu vũ khí, tài liệu, máy đánh chữ …cho cách mạng, là nơi lãnh đạo các phong trào đấu tranh của quần chúng nhân dân trong lòng đô thị Đà Nẵng dưới vỏ bọc phong trào đấu tranh Phật giáo, là nơi lãnh đạo cuộc tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu thân ở nội thành Đà Nẵng.

    Trải qua bao lần dâu bể, bao cơn phong ba bão táp và bao phen khói lửa chiến chinh, đình chùa vẫn còn đứng đấy, trầm mặc nhìn dân làng Nại Hiên theo dòng đời xuôi ngược, như để làm chứng tích cho một lịch sử vẻ vang mà nhiều thế hệ dân làng Nại Hiên đã và đang chung tay gây dựng.

    Hậu thế xin đời đời tri ân công đức cao dày của Tiền nhân!

    Đình Nại Hiên, chùa An Long
    Năm trăm năm sử trong lòng hằng ghi

  25. TAO ĐỤ LỒN MÁ MÀY THẰNG CHÓ ĐẺ THÍCH QUẢNG TÍN nói:

    Bài viết của thằng chó đẻ Thích Giác Phú, bố của thằng chó đẻ Thích Quảng Tín bợ dái nâng bi Việt Cộng:

    An lạc Phật giáo hòa trong vinh quang của Đảng

    Thích Giác Phú

    Có thể nói, đất nước, dân tộc Việt Nam từ ngày có Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo đến nay đã đứng trên một vị thế mới – vị thế một quốc gia xã hội chủ nghĩa độc lập, tự chủ – trong thế giới hội nhập, sẵn sàng làm bạn với tất cả các nước cùng phát triển. Đó cũng là cơ duyên, vận hội để Phật giáo ngày càng gắn bó với dân tộc, đồng hành cùng dân tộc, phụng sự dân tộc vì cuộc sống hạnh phúc, an lạc.

    Cánh cửa thời gian của năm 2010 đã khép lại, thời khắc đất trời giao hoà của năm 2011 đã mở cũng là báo hiệu Xuân Tân Mão đã về. Xuân Việt Nam thật kỳ diệu như một lẽ tự nhiên đã có sự gắn kết, hoà quyện của Xuân thiên nhiên, Xuân dân tộc và Ngày Xuân khai sinh Đảng Cộng sản Việt Nam trong cùng thời khắc, trở thành nét văn hoá truyền thống đặc sắc của Xuân: Mừng Xuân – mừng Đảng – mừng Đất nước đổi mới phát triển, thịnh vượng.

    Trải bao thăng trầm của lịch sử với bao sự kiện trọng đại của đất nước, dân tộc, từ những chiến công hiển hách chống ngoại xâm từng vang vọng năm châu, bốn biển, đến những thành tựu to lớn có ý nghĩa lịch sử trong sự nghiệp đổi mới do Đảng ta khởi xướng và lãnh đạo đã đưa Tổ quốc Việt Nam vươn lên ngang tầm thời đại, hội nhập toàn cầu. Và Xuân này cả dân tộc Việt Nam trong đó có các tăng ni, phật tử Giáo hội Phật giáo Việt Nam hân hoan chào đón thành công Đại hội lần thứ XI của Đảng Cộng sản Việt Nam với 81 mùa xuân xây dựng, trưởng thành.

    Lịch sử dân tộc đã chứng minh Phật giáo luôn gắn liền với dân tộc không chỉ trong thời bình mà cả khi đất nước, dân tộc bị xâm lăng. Chủ tịch Hồ Chí Minh vị cha già của dân tộc, lãnh tụ của Đảng đã khẳng định: Phật giáo với dân tộc như hình với bóng, trong hai mà một. Phật giáo cũng có câu: “Đạo pháp bất ly thế gian pháp”, nghĩa là Đạo – Đời gắn kết bền chặt như một chân lý tự nhiên. Đạo từ Đời mà sinh ra và phụng sự cho Đời. Đời nuôi Đạo và giúp Đạo trường tồn. Quả như vậy, trong hơn 2.000 năm có mặt trên đất Việt, Phật giáo đã ăn sâu, bén rễ và phát triển trong xã hội Việt, trở thành một bộ phận của văn hoá, tinh thần, góp phần tạo nên bản sắc dân tộc Việt Nam, luôn gắn bó, kề vai sát cánh cùng dân tộc dựng nước, giữ nước qua các triều đại từ Đinh – Lê – Lý – Trần cho đến thời đại Hồ Chí Minh.

    Ngay từ thời nhà Đinh và tiền Lê, đích thân Hoàng đế Đinh Tiên Hoàng đã phong cho Thiền sư Ngô Chân Lưu là Tăng thống và ban hiệu Khuông Việt đại sư (Nhà sư giúp nước Việt).

    Vua Lê Đại Hành khi lên ngôi đã mời Thiền sư Pháp Thuận và Thiền sư Vạn Hạnh vào Triều làm quốc sư và cố vấn chính trị.

    Đến thời Lý, Phật giáo được xem như quốc giáo của người Việt, các Thiền sư Không Lộ vừa là thầy thuốc có tài chữa mắt, vừa là nhà chính trị đoán vận nước giúp vua nhà Lý. Còn Tuệ Tĩnh vừa là thiền sư, vừa là danh y đại tài chữa bệnh cứu chúng sinh và để lại cho y học nước nhà và thế giới bộ dược học vô giá. Đặc biệt, nhà chính trị, ngoại giao tài ba Thiền sư Vạn Hạnh chính là người đã nuôi dạy Lý Công Uẩn từ nhỏ và đã cùng giới Phật giáo tác động đưa Lý Công Uẩn lên ngôi báu. Lý Công Uẩn trở thành vị vua thông minh, tài đức, có nhãn quan chiến lược về chính trị, kinh tế, văn hoá. Bằng nhãn quan chiến lược ấy, Lý Công Uẩn đã nhìn ra vị trí đắc địa vùng đất Đại La, đã ban “Chiếu dời đô” từ Hoa Lư ra Đại La và đổi tên là Thăng Long trở thành “Thượng đô cho muôn đời”. Công lao của Vạn Hạnh hơn 50 năm sau vẫn được vua Lý Nhân Tông đề thơ truy tặng:

    Vạn Hạnh dung ba cõi

    Thật hợp sấm thời xưa

    Quê hương tên Cổ Pháp

    Chống gậy giữ kinh vua.

    Cho đến đời Trần, các vị vua, quan đều là những phật tử thuần thành, không những tinh thông về Phật học mà còn giỏi về thế học; không những tu thân, rèn đức để trở thành những minh quân mà còn là những nhà chính trị và quân sự tài tình xuất chúng, biết cách biến sứ mệnh đạo Phật thành lý tưởng phục vụ cho đời, giải thoát khổ đau cho xã hội mà tiêu biểu là vua Trần Nhân Tông.

    Thời đại Hồ Chí Minh không chỉ có các thiền sư mà đông đảo tăng ni, phật tử đã gắn bó, cống hiến cho Phật giáo, cho dân tộc qua các chặng đường lịch sử. Trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, đáp lời kêu gọi của Bác Hồ, tổ chức “Phật giáo cứu quốc” đã ra đời tại chùa Bà Đá (Hà Nội), hơn 50 nhà sư đã gấp áo cà sa gửi lại cửa từ bi, khoác chiến bào xung vào đoàn quân Nam tiến. Nhiều nhà sư tham gia hoạt động cách mạng đã nêu cao tinh thần vô uý của Phật giáo, bất khuất trước kẻ thù đánh đuổi thực dân. Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ xâm lược, nhiều nhà sư miền Bắc đã xung vào đoàn quân vượt Trường Sơn đi cứu nước. Nhiều nhà sư ở miền Nam đã dũng cảm, kiên cường xuống đường đấu tranh chống Mỹ Nguỵ, một số nhà sư trẻ đã tự thiêu, đặc biệt Hoà thượng Thích Quảng Đức đã biến tấm cà sa vàng của mình thành dàn hoả thiêu giữa đường phố Sài Gòn làm chấn động địa cầu, rung chuyển Nhà trắng để chống đàn áp Phật giáo, đòi tự do tôn giáo và độc lập dân tộc.

    Đất nước giành được độc lập, thống nhất từ mục Nam Quan đến mũi Cà Mau, giang sơn gấm vóc thu về một mối, cả nước cùng đi lên chủ nghĩa xã hội. Chính sách của Đảng, pháp luật của Nhà nước đều khẳng định quyền tự do tín ngưỡng và không tín ngưỡng của mọi công dân; coi tín ngưỡng là nhu cầu tinh thần của một bộ phận nhân dân và sẽ tồn tại cùng dân tộc trong quá trình xây dựng chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam; coi đồng bào các tôn giáo là một bộ phận không thể tách rời của khối đại đoàn kết toàn dân tộc. Chính sách tín ngưỡng, tôn giáo đúng đắn của Đảng và Nhà nước đã mở ra những điều kiện thuận lợi để các tăng ni, phật tử thực hiện tâm nguyện “Phục vụ chúng sinh là cúng dàng chư Phật”, làm tròn bổn phận của mình với đất nước và Đức bổn sư Thích ca Mầu Ni Phật.

    Sau 6 năm đất nước thống nhất, năm 1981 Đại hội Phật giáo toàn quốc lần đầu tiên đã từ 9 hệ phái thống nhất làm một trong ngôi nhà chung là Giáo hội Phật giáo Việt Nam với đường hướng hoạt động: đạo pháp – dân tộc -chủ nghĩa xã hội. Đường hướng đó phù hợp với đường lối của Đảng Cộng sản Việt Nam là xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa độc lập, thống nhất, dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh. Đây cũng chính là thời cơ, vận hội tạo cho Phật giáo phát triển, hoà nhập vào xu thế của thời kỳ đổi mới. Hệ thống tổ chức của Giáo hội Phật giáo nhờ đó mà phát triển khắp cả nước với trên 40 ngàn tăng ni và hàng triệu phật tử, sinh hoạt trong hàng vạn chùa chiền, tự viện. Không ít những ngôi chùa và cơ sở thờ tự được nhà nước và các cấp chính quyền đầu tư tu sửa, nâng cấp; tín đồ các tôn giáo được tự do hành lễ, tham quan vãn cảnh. Những ngôi chùa được xếp hạng di tích lịch sử, văn hoá cũng được Nhà nước cấp kinh phí để phục chế, tôn tạo. Với tinh thần “hộ quốc an dân” tín đồ Phật giáo cả nước đã nêu cao tinh thần yêu nước, hăng hái thi đua sản xuất, tiết kiệm, tham gia xoá đói, giảm nghèo; phong trào “Toàn dân đoàn kết, xây dựng đời sống văn hóa ở khu dân cư” đã nêu cao đạo lý sống, phát huy và giữ gìn thuần phong mỹ tục, bản sắc văn hoá tốt đẹp của dân tộc. Cùng với đó là phong trào đền ơn đáp nghĩa, xây nhà đại đoàn kết, nhà tình nghĩa, nhà tình thương tặng các gia đình chính sách, gia đình nghèo. Hàng trăm Mẹ Việt Nam Anh hùng, hàng ngàn trẻ mồ côi được chăm sóc, nuôi dưỡng, giúp đỡ; hằng năm có hàng trăm nhà tình nghĩa được trao tặng, hàng trăm ngàn tỷ đồng được các tăng ni, phật tử tự nguyện quyên góp cho phong trào phật sự để giúp đỡ, chia sẻ với những khó khăn, hoạn nạn, mất mát của đồng bào nghèo, đồng bào bị thiên tai, bão lũ.

    Có thể nói, đất nước, dân tộc Việt Nam từ ngày có Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo đến nay đã đứng trên một vị thế mới – vị thế một quốc gia xã hội chủ nghĩa độc lập, tự chủ – trong thế giới hội nhập, sẵn sàng làm bạn với tất cả các nước cùng phát triển. Đó cũng là cơ duyên, vận hội để Phật giáo ngày càng gắn bó với dân tộc, đồng hành cùng dân tộc, phụng sự dân tộc vì cuộc sống hạnh phúc, an lạc. Thật sung sướng thay, trên mảnh đất hình chữ S thân yêu của chúng ta hôm nay: đất nước phồn vinh, thịnh vượng, Phật pháp xương minh phát triển trong ánh vinh quang Đảng Cộng sản Việt Nam.

    Một mùa Xuân nữa lại về! Xuân cửa thiền hoà cùng Xuân Đất nước và Đảng quang vinh. Xin cầu nguyện Chư Phật phù hộ cho quốc thái dân an, mọi nhà, mọi người đều được hưởng hạnh phúc, an lạc.

  26. Danny nói:

    Âm binh của Lão Móc ngậm cứt phun người kinh thật, đúng là thầy nào trò nấy, cái mồm của Lão Móc chắc chắn còn ngậm cứt nhiều hơn tên âm binh “đụ lồn má” này hàng chục lần .

  27. hoachay nói:

    “Văn chương” của bọn “trí thức” HO thật quá kinh tỡm !!!
    lảo Móc nguyển Thiếu Nhẩn quả là “cặn bả của cặn bả” !!!

  28. Lu Hà nói:

    Chui Vào Túi Ta

    Cuộc tranh đấu cam go sống mái
    Được bác Hồ te tái đến thăm
    Bác ăn rồi bác lại nằm
    Bác khuyên chúng cháu băm vằm dân ra

    Chúng con nguyện thành ma quỷ đỏ
    Bước theo chân lãnh chúa diệt nòi
    Mác Lê chủ nghĩa tanh hôi
    Cùng Mao Xáng Xế trọn đời thủy trung

    Thành chó sói bần cùng dân chúng
    Lột xác mình theo đảng cướp ăn
    Xá gì hai chữ việt gian
    Thiên đàng bong bóng lường gàn tiến lên

    Quyết bán nước làm tên xung kích
    Nắm tay thề vở kịch đại đồng
    Miền Nam giải phóng tấn công
    Hòa bình thế giới cờ hồng tung bay

    Làm nô bút cáo cầy chó má
    Mẹ thằng Thu Bố Hạ sinh tao
    Trường Chinh cuốc mả đào mồ
    Bất lương đểu cáng côn đồ sổ thơ

    Hãy giết nữa thân trào máu đổ
    Cùng Lan Viên Tố Hữu hắc nô
    Sát nhân xây dựng cơ đồ
    Lợi quyền ắt hẳn chui vào túi ta

    cảm tác từ hai câu thơ của Xuân Diệu:
    “ Mỗi lần tranh đấu gay go
    Chúng con lại được bác Hồ tới thăm “

    2.7.2013 Lu Hà

  29. Giết Việt Cộng nói:

    Phỏng vấn chuẩn tướng Nguyễn Hữu Hạnh (03/16/1981)

  30. Giết Việt Cộng nói:

    Trận chiến cuối cùng tại Cầu Tân Cảng ngày 28-4-1975

  31. Giết Việt Cộng nói:

    Tet Offensive part 1

  32. Giết Việt Cộng nói:

    Tet Offensive 2

  33. Giết Việt Cộng nói:

    Đảo chánh 1-11-1963

  34. Giết Việt Cộng nói:

    The Fall of Saigon (April 30, 1975)

  35. Giết Việt Cộng nói:

    Nguyễn Cao Kỳ chửi bọn phản động cờ vàng

  36. hoachay nói:

    Lảo Mốc là cựu đại úy quân lực VNCH,
    lại là nhà văn cầm viết đễ hướng dẩn dư luận
    Vậy mà bẩn thỉu quá mức như thế này.
    VNCH thua là phải rồi, chẵng có gì là oan ức

  37. Pingback: PHẦN THỨ BA: HÃY LÀM SẠCH MÔI TRƯỜNG CHỮ NGHĨA HẢI NGOẠI – Site Title

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s