BIỂU TƯỢNG LITTLE SAIGON VÀ CÔNG CUỘC TRANH ĐẤU CỦA NGƯỜI VIỆT TỴ NẠN CỘNG SẢN TẠI BẮC CALIFORNIA!

Cách đây 12 năm, năm 1999, tại Nam California một người Mỹ gốc Việt đã lợi dụng quyền tự do ngôn luận tại Hoa Kỳ bằng cách treo trong cửa tiệm cho thuê video của anh ta bức ảnh của tên tội đồ của dân tộc là Hồ Chí Minh và lá cờ đỏ sao vàng của đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN). Người đàn ông đã làm chuyện công khai khiêu khích tập thể người Việt tỵ nạn CSVN tại Nam California và cả thế giới tên Trần Trường. Lập tức cộng đồng người Việt tại hai miền Nam, Bắc California và sau đó khắp các tiểu bang trên nước Mỹ cũng đã xử dụng quyền tự do ngôn luận đã đồng loạt biểu tình, lên tiếng phản đối việc tên tay sai VC Trần Trường treo cờ máu và hình Hồ tại tiệm cho thuê video của anh ta.

Cộng đồng người Việt tỵ nạn CS đã biểu tình suốt 53 ngày đêm với số người tham dự có lúc lên đến năm, sáu chục ngàn người. Cuối cùng, Trần Trường bị cảnh sát bắt vì tội sang băng lậu và bị đưa ra tòa. Cùng lúc, hình Hồ và lá cờ máu biến mất khỏi cửa tiệm mà cửa kính mặt trước bị che lấp bởi những lá cờ vàng ba sọc đỏ.

Đa số báo chí Việt, Mỹ đều tường thuật lại các cuộc biểu tình mà tên tay sai VC Trần Trường bị đồng bào biểu tình nhổ nước bọt vào mặt và ném trứng thối vào đầu. Trong khi đó thì tên “đặc công truyền thông” Tú Gàn tại Nam Cali lại viết báo kêu gọi không nên biểu tình chống Trần Trường “vì anh ta đã được tu chính án số 1 bảo vệ.” Tại Bắc California thì lại có một anh nhô con làm chuyện “trứng khôn hơn vịt” cũng viết báo khuyên Ban Đại diện Cộng đồng “nên nói chuyện phải quấy với Trần Trường.”

Khi Trần Trường bị cảnh sát còng tay thảy lên xe cây, đưa ra tòa về tội sang băng lậu thì Tú Gàn lại dùng cái lưỡi không xương của mình để nói lấy được là: “Mưu sự tại Bolsa, thành sự tại F.B.I.”

Theo tin báo chí thì, Trần Trường sau đó đã bán xới tài sản đem vợ con về Việt Nam đào “ao cá bác Hồ” để sản xuất hải sản nhưng đã bị nhà nước VC mà anh ta bưng bợ làm khó dễ đủ điều.

-Tám năm sau, năm 2007, vào đêm 20-11, tại thành phố San Jose, một người Mỹ gốc Việt là bà Nghị viên Madison Nguyễn đã cùng các ông Thị Trưởng Chuck Reed và 4 nghị viên khác đã khai tử nền dân chủ tại thành phố này bằng cách áp đặt tên “Saigon Business District” cho khu thương mại trên đường Story mặc dù có đến trên 90% người hiện  diện trong phòng họp của Hội Đồng Thành Phố yều cầu Thị Trưởng và 10 nghị viên chấp thuận tên “Little Saigon”. Nói theo cách nói của bình luận gia Hà Tiến Nhất thì “Biến cố đêm-dài-nhất 20-11 phải gọi cho đúng cái tên của nói là thứ dân chủ “rừng rú”. Nó rất giống chế độ CSVN ở chỗ dân chủ biến thành một thứ đồ chơi cao cấp và xa xỉ, chỉ có những kẻ có quyền và có tiền mới được quyền dân chủ, còn người dân tay trắng thì đừng hòng có được.”

Trong bài viết “The longest night”, tác giả Hà Tiến Nhất đã viết nhưng dòng cay đắng về “bài học phản bội” như sau: “Người Mỹ (xin hiểu là cá nhân) phản bội ta thì không lạ. Nước Mỹ phản bội đồng minh Việt Nam hay Đài Loan còn không lạ nữa kìa. Nhưng người con của đồng bào phản bội lại đồng bào, người tỵ nạn phản bội lại người tỵ nạn là điều thật đau buồn… Nếu lớp người trẻ Việt Nam bước vào dòng chính Hoa Kỳ đều học cái thói chính trị ma giáo, bịp bợm và lưu manh như Madison Nguyễn thì tôi tin chắc nước Việt Nam hình chữ S có tổ tông là Hồng Bàng sẽ bị xóa tên  trên bản đồ thế giới một ngày không xa.”

Và bình luận gia Hà Tiến Nhất so sánh việc làm vào ngày 20-11-2007 vừa qua của NV Madison Nguyễn cũng giống như việc Trần Trường treo ảnh Hồ tặc và cờ đỏ, sao vàng để thách thức cộng đồng người Việt tỵ nạn tại Nam California năm 1999 như sau:

“Việc này cũng cùng một nguyên lý với vụ Trần Trường tại Nam Cali tuy hình thức sự việc và diễn biến khác nhau. Ở Nam Cali, Việt Gian Cộng Sản (VGCS) thua đậm vì chúng đã tính toán sai nước cờ. Nhất là người dân tỵ nạn ở đây có tinh thần và đoàn kết hơn. Lần này thì nhờ vào tính chất dân chủ muôn mặt (hay muối mặt cũng vậy) của nước Mỹ, VGCS đã thắng. Và xét trên bình diện đấu tranh thì VNCH lại thua CS một keo đau đớn.”

Sau quyết định của HĐTP San Jose, luật sư Đỗ Văn Quang Minh đã viết thư cho Thị Trưởng Chuck Reed bày tỏ thái độ phản đối việc làm phi dân chủ của ông Thị Trưởng này. Ông Đỗ Hùng, cựu Chủ tịch CĐVN/BC đã gửi thư phản đối HĐTP. Theo Tiến sĩ Đỗ Hùng thì “sự thỏa hiệp và vận động/thương lượng trong chính trị là để phục vụ cho sự tốt đẹp của ý dân, chứ không phải cho nghị trình, tự kiêu và trả thù cá nhân.”

Cô sinh viên Lê Mỹ Phương cũng đã viết thư cho HĐTP về việc bà NV Madison Nguyễn trong một cuộc phỏng vấn trên một chương trình truyền hình đã miệt thị những người tham dự buổi họp ngày 20-11 là “những người không nghề nghiệp.” Và cô sinh viên chương trình Tiến sĩ trường đại học Stanford Lê Mỹ Phương đặt vấn đề: “Phải chăng chương trình Sunshine Reform và chính quyền mở rộng mà thị trưởng Reed đã hô hào một cách mạnh mẽ và đã dùng làm cương lĩnh nền tảng của cuộc chạy đua vào chức thị trưởng vừa rồi, chẳng qua chỉ là một trò hề? Chuyện gì đã xảy ra cho những người dân quan tâm đến vấn đề của thành phố để đến góp tiếng nói, phải chăng để bị gạt bỏ ngoài tai, và tệ hại hơn nữa, là bị phỉ báng là một lũ vô công rồi nghề?”

*

Như đã biết, một tuần sau khi HĐTP San Jose áp đặt ba chữ “Saigon Business District” cho khu thương mại trên đường Story, ngày 28-11-2007, “Ủy Ban Vận Động Tên Little Saigon” đã ra một bản thông cáo báo chí có đoạn viết như sau: “Nghị viên Madison Nguyễn đã lường gạt người dân để họ nghĩ rằng bà ta là một người quan tâm  đến thiện chí thương thảo và nhân nhượng. Nhưng khi những đề nghị dung hòa đến từ người khác thì bà ta không ngần ngại bác bỏ tất cả. Cộng đồng người Việt đã cảm thấy vô vọng khi họ nhìn thấy thái độ lạnh lùng và tàn nhẫn của bà Madison khi bà gạt bỏ đề nghị của Nghị viên Kansen Chu đưa thêm chữ “Little” vào tên chọn của bà ta như là một sự dung hòa giữa tên Little Saigon và Saigon Business District. Điều cần phải báo động không chỉ riêng đối với cộng đồng người Việt nhưng toàn thể cộng đồng ở San Jose là các buổi hội họp với dân cư không còn là những cơ hội để bàn thảo nhằm mục đích dẫn đến tiến trình quyết định.” Và sau đó, bản thông cáo viết tiếp: “Sau khi quyết định phi dân chủ này  được loan báo vào khoảng nửa đêm, Giám sát viên quận hạt Orange County Janet Nguyễn đã phát biểu trước hàng trăm người  tham dự đang thất vọng, phẫn nộ cùng tập hợp trong nhà lồng kính Rotunda:

Chúng ta phải nhắc nhở cho các nghị viên và người thị trưởng biết rằng chính các lá phiếu của quý vị đã đưa họ lên ngồi trên những chiếc ghế đó, và chính quý vị cũng có quyền thu hồi các lá phiếu đó bây giờ hoặc không cho họ nữa khi họ tranh cử vào nhiệm kỳ mới.”      

Có thể vì những phản ứng quyết liệt của cộng đồng người Việt gốc Mỹ, vào ngày 02-12-2007, Thị Trưởng Reed và NV Madison đã phổ biến lá thư đề nghị huy hiệu cờ vàng ba sọc đỏ cho khu “SBD” nhằm xoa dịu dư luận và kêu gọi tương nhượng để hướng tới tương lai. (sic!) Ngay lập tức tuần báo Tiếng Dân đã lên tiếng cảnh báo về những việc làm mị dân của bà NV Madison và ông Thị Trưởng Chuck Reed – hai người đã đắc cử nhờ những lá phiếu của cử tri người Mỹ gốc Việt nhưng đã vội quay lưng làm những chuyện “ăn cháo, đái bát”: kẻ thì cho rằng những người chọn tên “Little Saigon” chỉ là “những kẻ to mồm nhưng không nhất thiết đã là đa số” – như TT Reed đã tuyên bố với  nhựt báo SJMN, kẻ thì miệt thị những người này tham dự cuộc họp đêm 20-11-2007 là “những kẻ vô công rổi nghề” như bà NV Madison đã phát biểu trên chương trình truyền hình Việt Nam Thông Tấn!

*

Trong biến cố Trần Trường vào năm 1999, tên “đặc công truyền thông” Tú Gàn là người đã ra sức bênh vực tên tay sai VC Trần Trường cho đến khi tên này bị cảnh sát Mỹ bắt đưa ra tòa vì tội sang băng lậu.

Trong biến cố “SBD” bà NV “lươn lẹo, bịp bợm”, “ăn cháo, đái bát” Madison Nguyễn lại được một đài phát thanh tại địa phương yểm trợ cật lực từ đầu tới cuối. Thay vì đóng vai trò thông tin lại đi làm cái loa tuyên truyền và bênh vực cho bà NV Madison. Ngay sau khi bà NV này bị đồng bào cử tri nói thẳng vào mặt: “Cô là người lươn lẹo, lập lờ, ăn cháo đái bát” thì ngày hôm sau cái gọi là “Tâm thư” của bà này được phát ra rả, liên tục trong nhiều ngày. Sau đó rồi thì phỏng vấn, kẻ tung người hứng rất lố bịch giữa ông xướng ngôn viên của đài và bà NV Madison lại được liên tục phát thanh.

Đòn hiểm độc nhất là cái gọi là “Bản Lên Tiếng” chê trách “UBVĐCTLS” là cực đoan, quá khích, làm việc thiếu suy nghĩ và gửi vào HĐTP trước khi đọc dài dài trên đài này.

Tuần báo Tiếng Dân đã có trả lời về bản lên tiếng này.

Chuyện lạ là sau khi bà chủ Madison… “thắng lợi vẻ vang” như thế, đài phát thanh này lại vẫn tiếp tục đánh phá UBVĐCTLS bằng cách ra thông báo “cho phép” những người ủng hộ tên Little Saigon nhưng không đồng ý quan điểm với của Ủy Ban này được lên tiếng bằng cách gửi thư, gửi email, vào đài thu trước (sic!).”

Chuyện vui là dù bà chủ đài kêu gọi dài dài nhưng chỉ vỏn vẹn vài ba người thuộc “cộng đồng của đài” gửi thư vào mà thôi. Nghe bà chủ đài đọc thư của mấy ông này vui hết biết. Giọng điệu y chang như giọng điệu của bà chủ đài và ông xướng ngôn viên.

Có thân hữu coi chương trình truyền hình SBTN, khi nghe bà NV Madison phát biểu là Ủy Ban Vận Động Chọn Tên Little Saigon cũng thắng lợi vì trong mấy chữ tiền…định SBD cũng có chữ Sàigòn! Thật là những lời tuyên bố hết sức trơ trẽn thối không chịu nỗi của “kẻ làm chính trị ma giáo, bịp bợm và lưu manh” như NV Madison và Chuck Reed.

Chuyện lạ là trong khi mọi người đã thấy rõ tâm địa và những việc làm ma giáo, bịp bợm và lưu manh của bà NV Madison thì đài phát thanh này vẫn tiếp tục ra sức bưng bợ bà nghị viên này tới… bến, dù rằng chính những người điều hành đài phát thanh này đã phải nhận không biết bao nhiêu lời phê bình, kết án gay gắt của những thính giả đã hết lòng yểm trợ đài này trong quá khứ. Lý do gì chắc các thính giả đã từng hết lòng yểm trợ đài này đã rõ!

*

Trong “Hộp thư bạn đọc” trên vIỆT Nam nhật báo số 5438, phát hành ngày 24-11-2007, cô Mộc Lan, người phụ trách Hộp Thư có viết như sau:

“Việc recall có lẽ là việc làm trong quyền hạn của chúng ta sống trong nước dân chủ này, việc van nài hay đưa thỉnh nguyện thư đã được làm từ nhiều tháng trước bởi nhiều vị đại diện cộng đồng hay những nhóm riêng rẽ thế nhưng chúng ta đã đứng trước một bức tường, nói vào thinh không vì kết quả của buổi họp ngày 20 vừa qua đã chứng minh rất rõ.”

Và cô Mộc Lan đã viết tiếp như sau:

“… Chữ Little Saigon ngoài ấn tượng của tâm linh nó còn là một cái tên đã được mọi nơi đặt để như một biểu tượng lớn mạnh của người Việt khắp nơi tại hải ngoại.

Vậy thì tại sao, vì lý do gì để cô Madison chống đối lại đa số ý muốn của người dân?

Vì lợi lộc đằng sau lưng?
Vì quyền lợi của một nhóm nào hậu thuẫn để làm chính trị?

Vì bàn tay lông lá của nhóm con buôn từ Việt Nam?

Vì tánh khí ngang bướng muốn chứng tỏ mình làm được điều mình muốn?

Vì bàn tay nối dài của đảng?

Điều cuối cùng trong danh sách mà Mộc Lan gom góp lại trên đây có lẽ làm bà con sợ nhiều nhất.

Với cái ghế nghị viên đại diện một vùng có đông dân cư người Việt, và với bản chất độc tài (như trong buổi họp vừa qua) cô áp đặt lên trên người dân những điều cô quyết định như vậy thì liệu mai đây vì quyền lợi của thành phố, vì quyền lợi của chính bản thân cô, cô có thể sẽ manh tâm bán đứng cả cộng đồng, đến lúc đó mọi sự cũng đã trễ tràng và những nghị viên khác sẽ vin vào lý do là người lãnh đạo của quý vị đề xướng nên chúng tôi ủng hộ.”  

Chuyện bà NV Madison bán đứng cộng đồng, chúng tôi đã lên tiếng từ khi bà ta dùng Trung Tâm Sinh Hoạt Cộng Đồng mà bà ta đã nhân danh cộng đồng để xin với thành phố và được chấp thuận nhưng bà ta lại đem giao cái Trung tâm cho ông bác sĩ Nguyễn Xuân Ngãi và đồng bọn.

*

Gần 100 cử tri người Mỹ gốc Việt đã biểu tình trước Tòa Thị Chính thành phố San Jose vào ngày thứ Ba 04-12-2007 vừa qua với các biểu ngữ “No Democracy in San Jose?, “We Want Little Saigon”, “Madison divides Vietcomunity” là màn giáo đầu của cuộc tranh đấu chống lại bà NV Madison “kẻ đã làm chính trị ma giáo, bịp bợm và lưu manh” và đồng bọn. Cựu Đại úy Trần Văn Loan cho biết: “Vì sức khoẻ ông đã im hơi, lặng tiếng suốt 10 năm qua nhưng nay vì danh dự của chúng tôi bị xúc phạm, chúng tôi phải lên tiếng nói. Những người trẻ đã làm việc đúng, chúng tôi là những người già phải yểm trợ cho tuổi trẻ.”

Tuần báo Tiếng Dân, tiếng nói của những người dân chống Cộng, đã đứng về phía của những người dân thấp cổ bé miệng là UBVĐTLS và đa số đồng bào tỵ nạn đã nói lên tất cả các Sự Thật trong việc làm mờ ám áp đặt tên SBD cho khu thương mại trên đường Story của bà NV Madison với sự tiếp tay đắc lực của  một đài phát thanh  và phe nhóm.  

Trong phóng sự về việc “chọn tên cho một khu thương mại tại San Jose,” phóng viên Thanh Toàn trên đường về lại Nam Cali có tâm tình đại ý như sau: “… Xa lộ 101 dài hun hút, chúng tôi cảm thấy ấm lòng khi nghĩ tới khu Little Saigon thân thương của chúng tôi tại Nam Cali. Bao giờ ước muốn của đồng hương tỵ nạn tại Bắc Cali mới trở thành sự thực?!”

Theo lời kêu gọi của ông Nguyễn Ngọc Tiên, Chủ tịch BĐDCĐVN/BC, chắc chắn phiên họp khoáng đại vào lúc 2 giờ chiều ngày Chủ Nhật 09-12-2007 tại GI Forum, cộng đồng sẽ bỏ mọi dị biệt, tỵ hiềm trước kia và sẽ có biện pháp đối phó với những kẻ “ăn cháo đái bát”, những kẻ mà “trong kẽ răng còn dính miếng cơm của người Việt tỵ nạn cộng sản”, những kẻ “đã dùng tiền của đồng bào tỵ nạn để trả nợ cho cá nhân mình” nay lại muối mặt dở trò bỉ ổi tìm mọi cách đánh phá, gây chia rẽ trong cộng đồng.

Mọi người đều hy vọng cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản sẽ phục hồi danh dự cho cộng đồng Việt Nam tại Bắc Cali. Chính nghĩa sẽ thắng gian tà. Kẻ gieo gió sẽ phải gặt bão. Chúng ta tin điều đó!

*

Cuộc chiến dùng chính pháp luật của Hoa Kỳ để tranh đấu đòi được tôn trọng và đòi thực thi dân chủ để buộc nhà cầm quyền cuối cùng phải chịu thua để ký kết Bản Thoả Ước nhượng bộ ngày 13-3-2008 công nhận tên Little Saigon.

Ngày 21 tháng 5 năm 2011, Little Saigon San Jose Foundation sẽ tổ chức lễ khánh thành bia đá “Welcome to Little Saigon”.

“Bốn năm gian khổ cùng nhau

Đấu tranh trong nỗi thương đau ngậm ngùi

Cường quyền, Dân chủ dập vùi

Cộng đồng người Việt chẳng lùi bước đâu!

Thứ Ba Đen, quyết đối đầu

Cờ Vàng Sọc Đỏ nhịp cầu thiêng liêng Đồng hương Tỵ nạn kết nguyền

Một lòng tranh đấu cho quyền lợi chung

Ngày đêm mưa nắng, lạnh lùng

Biểu tình, tuyệt thực, anh hùng dấn thân

Thời gian vùn vụt trôi nhanh

“Ba năm đáo hạn” gian manh reo hò.

Quy định mới, cú bất ngờ

Lũ người chống đối ngẩn ngơ mặt lì!

Phướn treo, được phép trường kỳ

Xây bia vĩnh viễn duy trì công lao

Từ Một Lẻ Một (101) nhìn vào

“Mô Nuy Măng” đó, vui sao Xuân này.

Chung lòng, chung sức, góp tay

Cộng đồng hòa hiệp tháng ngày dựng xây.

Đấu tranh cho đến một ngày

Cộng sản sụp đổ, đổi thay quê nhà”.

Xin mượn bài thơ Mừng Monument “Welcome to Little Sàigòn – San José” của nhà thơ Ly Châu ghi dấu công cuộc đấu tranh của cộng đồng người Việt tỵ nạn tại Bắc California – cuộc đấu tranh của một sắc dân bị chính quyền đàn áp đã dùng chính luật pháp của Hoa Kỳ để tranh đấu giành lại danh dự bị chà đạp và tự do bị tước đoạt!

LÃO MÓC

This entry was posted in LÃO MÓC. Bookmark the permalink.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s