LẠI CHUYỆN NÓI CHUYỆN VỚI ĐẦU GỐI

Ngay đầu tuần cuối tháng 3, ông Đỗ Nam Hải, một nhà tranh đấu dân chủ của Khối 8406 ở trong nước có gửi đến Ban Biên tập điện báo Dân Làm Báo một bức thư về việc báo này đã đăng tải bài viết “Người dấu mặt trong phong trào dân chủ Việt Nam”. Xin trích đăng một đoạn như sau:

“Sàigòn, ngày 28-3-2011

Kính gửi: BBT tờ Dân Làm Báo (DLB)

Đồng kính gửi: Quý vị và các bạn quan tâm

Tên tôi là Đỗ Nam Hải, hiện đang sống tại thành phố Sàigòn, Việt Nam. Nay tôi viết thư này gửi đến BBT tờ DLB để trình bày vấn đề sau đây: tôi không rõ vì sao mà BBT tờ DLB http://danlambao1.wordpress.com/ lại quyết định cho đăng bài viết “Người dấu mặt trong phong trào dân chủ VN” của tác giả Hiền Lương, một người không rõ tông tích? Bởi vì theo tôi thì mục tiêu của bài viết này là là làm hại cho phong trào dân chủ VN, chứ không phải làm lợi.

Theo “tác giả” tự giới thiệu  thì: “Hiền Lương là một người yêu dân chủ, công tác trong ngành bưu điện, cư ngụ tại thành phố Hồ Chí Minh, đã có một số bài viết về dân chủ trên DanChimViet.info, thonluan.org”. Trong đó có những đoạn như sau: “… Cứ mỗi lần có được thông tin nhà dân chủ này ăn chận tiền nhà dân chủ kia: một số ít nhà dân chủ “chống” chính quyền nhắm mục đích được Mỹ xét cấp tị nạn chính trị, hoặc viết bài bóc mẽ, hạ nhục nhau trên mạng, lớp trẻ không thể không bi quan, lo lắng biết đến bao giờ thoát khỏi “khủng hoảng” này” và:

“… Có một ai đó đã từng viết trên mạng, nhận định rằng phong trào dân chủ VN như chợ trời, ai cũng thích làm lãnh đạo, thích tuyên bố này nọ. Chỉ riêng tổ chức Khối 8406 do anh Đỗ Nam Hải thôi cũng đã có hàng trăm kháng thư, tuyên bố, lời kêu gọi trên mạng. Đọc riết rồi cũng chán, nhiều lúc nghĩ tiêu cực rằng sau khi cụ Chính (Hoàng Minh Chính) qua đời, Công An đã nắm và điều khiển phong trào…”

Sau đó, ông Đỗ Nam Hải cho biết “đây là lối đánh phá theo kiểu “cuốn chiếu” tất cả những cá nhân và tổ chức của phong trào dân chủ VN mà họ muốn, bằng cách viết những bài có mục đích xấu gửi lên internet…”

Cũng trong thư gửi BBT báo Dân Làm Báo có kèm phụ lục, trong đó có bài viết ông Đỗ Nam Hải gửi BBT báo Thông Luận về bài “Báo giới với những người tên Hải” của tác giả Trung Hiếu. Đoạn cuối, ông Đỗ Nam Hải viết như sau:

“…Điều làm tôi ngạc nhiên ở đây là sự xuất hiện một cách rất “trù mật” những bài báo âý trên báo Thongluan online. Việc này, các trang báo khác đều dễ dàng nhận ra xuất xứ, cũng như mục đích xấu xa của chúng, và họ đã không làm như Thông Luận đã làm một cách say sưa, ít nhất trong khoảng 2 năm trở lại đây. Vì vậy, tôi viết thư này gửi đến BBT báo Thông Luận online với một lời đề nghị: Hãy đăng thư này của tôi trên báo Thông Luận, theo đúng tinh thần  đa nguyên vốn có của cuộc sống. Rất mong sự hồi âm của BBT. Trân trọng

Đỗ Nam Hải”.

Bức thư này được ông Đỗ Nam Hải viết ngày 23-6-2008, tức cách nay khoảng 3 năm. Không thấy ông Đõ Nam Hải cho biết yêu cầu của ông có được ông Nguyễn Gia Kiểng, tôn sư của nhóm Thông Luận đáp ứng hay không.

Trước khi đề cập đến tờ điện báo DânLàmBáo, Lão Móc xin bàn loạn “Mao Tôn Cương” đôi điều về “tôn sư” Nguyễn Gia Kiểng của nhóm Thông Luận.

Xin mời độc giả đọc một bài viết về việc làm của Nguyễn Gia Kiểng và cái gọi la 2”Tập Họp Dân Chủ Đa Nguyên” của ông ta cách đây 14 năm qua bài viết “Nỗi Buồn Của Cô Tư” của Lão Móc, như sau:          

“Cô Tư Hồng, tay cừ khôi trong những bà xung phong làm kỹ nghệ lấy Tây, vốn là người có tài tháo vát. Một năm kia nghe tỉnh Quảng Bình mất mùa, cô chở ba thuyền gạo vào định tâm sẽ bán lấy giá cao, bất đồ bị chính quyền biết ý ra lệnh tịch thu. Cô liền tuyên bố là đem gạo vào với hảo ý phát chẩn cho dân đói. Nhân đó được vua ban hàm tứ phẩm, ông cụ thân sinh cũng được tặng phong. Ông Trần Bình đã mừng đôi câu đối:

MỪNG CÔ TƯ HỒNG

Bốn chữ sắc phong hàm cụ lớn

Ba thuyền tế độ của bà to!      

“Hàm cụ” đối với “của bà”, thật xứng với hai người được ân thưởng.

Về hai câu này, nhiều sách đã chép câu dưới là: “Nghìn năm danh tiếng của bà to.” Chúng tôi được bạn Dương Tấn Tươi cho biết câu của ông Trần là đúng: “Ba thuyền tế độ…” vì có sự kiện phát chẩn nói ở trên. Còn câu “Nghìn năm danh tiếng của bà to” chúng tôi đọc thấy ở cuối bài Đường luật của Yên Đỗ như sau, cũng tặng cô Tư Hồng:

Giàu sang bà lớn thực trời cho

Trời lại cho bà chữ tự do!

Áo mạng, con đà ngôi mệnh phụ,

Sắc rồng, cụ cũng mặt làng nho.

Tóc sương, bực lão đành không kém,

Má phấn đàn em dễ dám so!

Khắp cõi trời Nam đều biết tiếng,

Nghìn năm danh tiếng của bà to!

Và Yên Đỗ còn mừng thêm câu đối nữa:

“Có tàn, có tán, có hương án thờ vua, danh tiếng lãy lừng băm sáu tỉnh,

Cũng biển, cũng cờ, cũng sắc phong cho cụ, chị em hồ dễ mấy lăm người!”

Từ ngữ “Làm đĩ có tàn, có tán” có lẽ do ở câu đối này ra.”

(Lãng Nhân, Chơi chữ, trang 40).

*

Của bà to! Hai ông nhà Nho thâm thật! Nói gì thì nói, trong con mắt của mọi người, cái danh tiếng của cô Tư Hồng nhất định không phải là một danh tiếng hão!

*

Trên số báo Thông Luận số 100, xuất bản tại Paris, có bài tham luận của nhà trí thức Vương Sử mang một cái tựa nghe cũng rất ư trí thức: “Sự sụp đổ của Chủ nghĩa Cộng sản, sự trổi dậy của Chủ nghĩa Quốc gia và Vấn đề Hoà hợp Hoà giải Dân tộc hôm nay”.

Trong bài viết này, nhà trí thức Vương Sử đã nhận định về chính quyền Việt Nam Cộng hòa và Quân lực Việt Nam Cọng Hoà như sau:

“… Chính nghĩa gì mà không được lòng dân? Dân chủ gì mà cũng chơi trò độc diễn và cũng hay ho gì khi mà đánh đâu thua đó và kết cục là bại trận thảm hại. Và khi thất bại thì đổ tội tại Cộng sản cưỡng chiếm…”

(Bài đã dẫn, Thông Luận số 100, 1-97-Paris).

Nhà trí thức Vương Sử này cũng to mồm, mạnh miệng đấy chứ!

*

Cũng trên tờ Thông Luận số 100 này, còn có một bài viết khác của đại chính trị gia Phạm Ngọc Lân. Ông Phạm Ngọc Lân đã trích lời của tôn sư Nguyễn Gia Kiểng:

“Cô Tư Hồng, một gái giang hồ lấy viên Thiếu Tá Quân trấn người Pháp tại Hà Nội và trở thàh một mệnh phụ phu nhân kiểu mới… Trong guồng máy của Quốc gia Việt Nam thời Quốc trưởng Bảo Đại, đại bộ phận guồng máy nhà nước gồm những người mà ta có thể xem như những đứa cháu nội, cháu ngoại của cô Tư Hồng…”

Sau khi cẩn thận trích dẫn lời của tôn sư Nguyễn Gia Kiểng đã phát biểu mấy năm trước, ông Phạm Ngọc Lân long trọng nhận định: “Đến chính quyền Nguyễn Cao Kỳ, Nguyễn Văn Thiệu, họ quá tầm thuờng và đã chọn con đường tiếp tục sự nghiệp của những đứa cháu nội, cháu ngoại của cô Tư Hồng thay vì tiếp tục dựng nước và giữ nước từ ngàn năm trước của ông cha…”  (Phạm Ngọc Lân, Thông Luận số 100 – tháng 1-97).

*

Cửa hàng công tư hợp doanh Thông Luận của trí thức Nguyễn Gia Kiểng trước đây có rao bán món hang Hòa hợp Hòa giải nhập cảng từ Hà Nội. Kế đó lại rao bán nhà phản đảng cò mồi Bùi Tín. Năm sau lại chưng món hàng Nguyễn Hộ.

-Kính thưa trí thức Nguyễn Gia Kiểng, các món hàng ấy có bán chạy không ạ?

-Ế ẩm lắm ông Móc ơi! Nói ông nghe, hồi thời ông Tổng Linh, nhà nước có gửi ra ngoài món hàng Hòa hợp Hoà giải mà trong nước mới bào chế. Tôi và nhóm Thông Luận của tôi phụ trách bán món hàng ấy ở Paris. Khách hàng tới xem lật qua lật lại thấy chữ Made in Hanoi, họ bỏ đi ráo…

-Kính thưa trí thức, thế còn nhà phản đảng cò mồi Bùi Tín?

-Nói thật với ông Móc, món này được cái mã ngoài sơn phết coi cũng tạm được. Kẹt một nỗi nhân viên cửa hàng Thông Luận chúng tôi đánh bóng có hơi mạnh tay, món hàng tróc mất lớp sơn đi nên có mấy khách hàng mua rồi họ đem trả lại, đành để mốc trong kho…

-Kính thưa trí thức, thế còn món hàng Nguyễn Hộ?

-Mẹ! Cái lão già này chơi xỏ bọn tôi! Bọn tôi bên Paris này họp tác với trí thức Nguyễn Bá Long bên Canada, xúm vào công kênh lão ấy, đội hẳn lên đầu, suy tôn làm minh chủ. Ai ngờ đâu bọn tôi mới vừa quảng cáo xong là lão cứ ngồi ngay phía trên ị xuống rồi tếch đi mất, bỏ chúng tôi giữa chợ đời!

*

-Kính thưa nhà cách mạng Phạm Ngọc Lân, trước năm 1975 Ngài sinh sống ở đâu ạ?

-Tôi ở Sàigòn ông Móc ạ. Sau 75 tôi hồi hương về bên… Tây, quê cha đất tổ của tôi.

-Thưa nhà cách mạng, chắc Ngài có quen cô Tư Hồng nên biết rõ cháu nội, cháu ngoại của cô Tư?

-Biết đếch đâu! Thấy thầy Kiểng nói tới cô Tư Hồng, thấy hay hay tôi cóp lại đăng báo cho nó có vẻ… cách mạng ấy mà!

-Trước năm1975, nhà cách mạng có phải đi lính tráng gì không?

-Không, tôi là Tây lai , quốc tịch Pháp. Chuyện lính tráng chết choc đã có người khác. Nước Việt Nam Cộng Hoà là nước mẹ, không phải quê cha của tôi, ông Móc ạ!

-Kính thưa nhà trí thức Vương Sử, ông lúc trưóc ở đâu mà biết Việt Nam Cộng Hoà không có chính nghĩa?

-Ở miền Nam chứ ở đâu! Tôi mở radio nghe đài Giải Phóng bảo miền Nam không có chính nghĩa. Nghe thế thì biết thế!

-Kính thưa trí thức Vương Sử, ông nói Quân lực Việt Nam Cộng Hoà đánh đâu thua đó, chắc ông trận mạc cũng nhiều?

-Cần gì phải ra trận mạc ông Móc. Ngồi nhà tưởng tượng cũng được rồi. Còn mỗi tối nghe  đài Hà Nội loan tin chiến thắng. Mà hễ bên này thắng thì bên kia thua. Dễ biết quá mà.

  Của bà to, mà to như thế nào thì cả cụ Nguyễn Khuyến lẫn ông Trần Bình đều không chịu nói thẳng ra. Nhưng chắc chắn là phải to nên mới có người làm thơ, làm câu đối. Cái chuyện mập mờ của hai ông nhà nho làm cho không ít người thắc mắc, trong số đó có anh Móc mang tật tò mò trời cho. To cỡ nào?

To cỡ nào thì không biết nhưng chắn chắn một điều là cái ấy không thể to bằng những cái mồm của các thầy Thông Luận.

-Ông Móc nói phải đấy!

-Thưa cô Tư Hồng, tại sao cô lại nói là tôi nói phải?

-Còn tại sao gì nữa. To như thế nào thì tôi phải biết rõ hơn ai hết. Thế nhưng khi tôi thấy những cái mồm của các thầy Thông Luận kia thì tôi biết ngay là những cái mồm ấy nó to hơn của tôi!

-Thưa cô Tư Hồng, tại sao cô biết?

-Sao lại không! Những cái mồm mà phát ra được các đại ngôn như mấy thầy Thông Luận thì những cái mồm ấy phải to hơn, hoặc phải bằng với cái… cái… cái mà ông Nguyễn Khuyến nói ấy.

-Thưa cô Tư, thế chắc cô Tư biết ông trí thức Nguyễn Gia Kiểng chứ?

-Biết chứ! Ông ấy làm Thứ trưởng dưới thời của những người mà ông ấy gọi là cháu nội, cháu ngoại  của tôi đấy ông Móc.

-Thưa cô Tư, sao trông cô có vẻ không được vui?

-Chà! Cái ông Móc này còn trẻ mà tinh mắt gớm! Phải, tôi buồn lắm ông Móc ạ!

-Sao thế, cô Tư?

-Nói ông Móc nghe, trước đây tôi được ông Trần Bình làm câu đối ca tụng, lại có ông Tam nguyên Yên Đỗ làm thơ, làm câu đối tặng cho tôi, tôi cứ tưởng là của tôi to nhất!

-Thưa cô Tư Hồng, cho đến bây giờ thì cô vẫn… to nhất!

-Ông Móc nói sai rồi. So sao được với mấy cái mồm của các thầy Thông Luận. Tôi buồn vì chỗ ấy đấy, ông Móc ạ!

*

Tội nghiệp cho cô Tư Hồng quá! Cô Tư có mỗi cái to thì lại bị những cái mồm của các thầy Thông Luận ghé vào mà tranh mất cái giải nhất.

Thế thì ông Nguyễn Khuyến ơi, ông học cho lắm, đỗ cho cao rồi ông cũng sai bét!

Nghìn nămdanh tiếng… của bà to!

Làm gì đến nghìn năm! Chưa được trăm năm thì miệng mồm Thông Luận đã ngang ngửa với… của cô Tư rồi!

*

Từ bấy đến nay thì ông “trí thức bạo dâm (sadique) chính trị” Nguyễn Gia Kiểng còn làm nhiều chuyện động trời để được người đời chửi cho… nổi danh, như chuyện ông ta kêu gọi nếu có về Việt Nam thì nên vào lăng bái lạy “Bác Hồ” để nói với hôm nay và mai sau là chúng ta đã quên  hết hận thù! Sau cái vụ bị chửi tắt bếp vì chuyện bắt “Tổ Quốc Ăn Năn”, mới đây, ông ta lại hô hào đoạn tuyệt với “tinh thần Phan Bội Châu” và chê bai Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ không phải là lá cờ dân chủ [sic!].

Do đó, chuyện mà nhà tranh đấu dân chủ Đỗ Nam Hải yêu cầu ông này tôn trọng tinh thần dân chủ đa nguyên là chuyện nói chuyện với đầu gối!    

Chuyện ông Đỗ Nam Hải lại yêu cầu BBT tờ Dân Làm Báo đừng đăng tải bài của tác giả Hiền Lương nào đó vì có hại cho Phong Trào 8406 lại là chuyện nói chuyện với cái đầu gối mà đầu gối này lại được làm bằng sắt được điều khiển bằng remote control. 

 Chuyện những tờ báo đăng tải những bài viết của các ông “cộng sản lão thành phản tỉnh” Nguyễn Minh Cần, Tô Hải, các nick Kami Ajinomoto, Lê Nguyên Hồng, bài viết của tác giả Bằng Phong ĐặngVăn Âu thổi ống đu đủ ca tụng luật sư Cù Huy Hà Vũ là kẻ đã kiss ass Nguyễn Cao Kỳ qua môi giới của ông Nguyễn Minh Cần. Chuyện nick Phạm Thị Oanh Yến lên tiếng tố cáo tờ điện báo tintuchangngay của nick Kami và ChauXuanNguyen ở Úc. Và mới đây một số báo điện tử cho phổ biến bài viết của Trương Nhân Tuấn, cũng như trước đó “tên đặc công đỏ” Việt Thuờng Trần HùngVăn đã phải kêu gọi ứng cử, bầu cử vào Quốc Hội để tranh đấu, cho thấy Cộng sản Việt Nam đã hoảng loạn vì mùi hương của cuộc Cách mạng Hoa Lài. Do đó, bằng mọi giá chúng phải cho tất cả bọn “bồi thần”… từ từ bò ra!

Ông Đỗ Nam Hải không cần phải nói chuyện với đầu gối mà làm gì – nhất là những cái đầu gối tranh đấu cho dân chủ bằng sắt bọc nhung “đa… lô”, chứ không phải “đa nguyên” – như mấy cái tờ báo mà ông đã đề cập.

Tranh đấu nhiều năm ở trong nước mà ông không nghe câu ca dao mới:

“Đảng ta là đảng“thần tiên”

“Đa-lô” thì được, “đa nguyên” thì đừng”

 hay sao?

LÃO MÓC

This entry was posted in LÃO MÓC and tagged . Bookmark the permalink.

Có 9 phản hồi tại LẠI CHUYỆN NÓI CHUYỆN VỚI ĐẦU GỐI

  1. Y Phương La nói:

    Báo Tổ Quốc với tư duy làm báo và chính trị lùn tịt đã ưu ái cho đăng rất nhiều bài của Lão Móc để gây chia rẽ và phá hoại phong trào dân chủ. BBT báo tổ quốc là một lũ bệnh hoạn. Từ nay tôi sẽ tuyên truyền để tẩy chay tờ báo đểu này. BBt hãy đọc và không dám để thì xóa đi. Chào nhé ! một tờ báo đểu mà tôi ngu xuẩn lâu nay không nhận ra cứ đọc miết.

    • A TỬ nói:

      TOÀN LÀ NHỮNG KẺ BỆNH HOẠN
      Ông/bà … La gì đó khi không rồi lalàng đòi tẩy chay BTQ. Có bệnh không đó… Diễm? LM mà chống phong trào dân chủ?BTQ chống phong trào dân chủ.? Coi lại cái tiêu đề dưới tờ báo coi. Còn ông/bà Thính Lãi thì đúng là bị… bệnh rồi. Đọc bài của người ta rồi dị ứng vớ văn là nội dung thì đọc làm gì. Coi chừng đọc tiếp sẽ bị đột quỵ đó. Đúng y chang ông Lu Hà nói, bọn này là bọn ruồi bu…!

    • saigon nói:

      Hãy tìm hiểu kỹ xem những điều LM nói đúng hay sai, ai theo dõi nhiều cũng biết nhưng diễn đàn như Thông Luận, Tin tức hàng ngày chính là cò mồi của vgcs chúng đăng những bài viết bôi nhọ VNCH và cộng đồng người Việt hải ngoại đồng thời xúi giục người dân chủ nên chờ cho vgcs “tự diễn biến” và nên “hòa hợp hòa giải” với chúng, cần phải vạch mặt bọn dân chủ cuội này bởi vì bọn chúng mới là những tên gây nguy hiểm cho phong trào dân chủ chứ không phải là mấy tên cán bộ tuyên giáo (vì không ai tin mấy tên này cả nhưng sẽ dễ tin bọn dân chủ cuội) .

    • Lu Hà nói:

      Người nên cấm vào trang báo tổ quốc là Y Phương La hay là Lả Phương Ý chứ không phải Lão Móc. Cái nick ảo này nghe đã lưu manh đểu giả rồi, viết toàn những lời cục cằn thô bỉ cuả dân anh chị đá cá lăn dưa dưới chân cầu ông Lãnh viện cớ là ông Móc phá hoại phong trào dân chủ cũng giống như các phần tử nhân văn giai phẩm, tự lực văn đoàn là phản động phá hoại sự thống nhất cuả đảng cộng sản là đáng tiêu diệt trừng trị và lên án. Với trình độ dở ngô dở ngọng như Y là La thì cứ tuyên truyền đi để phá hoại báo tổ quốc đi. Tuyên truyền kiểu này may ra về tuyên truyền trong 700 tờ báo do đảng quản lý hy vọng mới được đăng. Doạ tuyên truyền để chống ông Lão Móc và báo tổ quốc thật bỉ hết chỗ nói, không sợ người ta cười cho à? Tôi thấy cái giọng Chí Phèo này cũng hay hay cho một tứ thơ mới thành hình, tôi đang muốn viết, đang có hứng đây.

      Lu Hà

    • Lu Hà nói:

      Ngô Nghê Gà Rù
      Tặng Y Phương La

      Nhận mình là Ỷ Phường La
      Con gà lùn tịt ba hoa chích choè
      Diễn đàn dân chủ công khai
      Dạng chân iả toẹt thối hôi vô cùng
      Hung hăng khoe tí mào hồng
      Cục te cục tác tung tăng mổ tiền
      Chủ trương kiều vận tuyên truyền
      Lọc lưà hải ngoại hội thuyền đấu tranh
      Oán hờn ngùn ngụt Ba Đình
      Nhăn răng nằm đó Chí Minh vẫn còn
      Gây bao nghiệp chướng oán hờn
      Đặc công chiến thuật chui luồn đó đây
      Phèng la là Lã Phương Y
      Chí Phèo thời đại gà nòi sổ lông
      Chẳng qua mèo mả gà đồng
      Loăng quăng mấy chữ văn chương vịt giời.

      29.3.2011 Lu Hà

  2. ThaiLinh nói:

    Tôi dị ứng với văn và nội dung của Móc.

  3. Lu Hà nói:

    Thế Nào Là Đấu Tranh Cho Dân Chủ

    Đấu tranh cho dân chủ là đòi lại cái quyền làm người cuả mình đã bị kẻ khác cướp đoạt đi. Ông Cù Huy Hà Vũ kiện thủ tướng Dũng đòi xoá bỏ điều 4 trong hiến pháp vì đìều khoản này đã thưà nhận quyền lãnh đạo vĩnh viễn cuả đảng cộng sản trong các cơ quan nhà nước là vi hiến. Hiến pháp là gì? Là tập trung những mong muốn uớc vọng cuả toàn thể mọi tầng lớp dân chúng trên một đất nước, ghi thành tôn chỉ cùng chung sống. Nhưng đảng cộng sản tự ý độc đoán áp đặt chủ nghiã Mác Lê Nin và chủ nghiã xã hội lên mảnh đất chung sống cuả 85 triệu dân, không được sự đồng ý cuả hàng triệu người, tự đặt ra cái điều 4 để giữ quyền thống trị tức là vi hiến. Vậy điều 4 vi hiến và toàn bộ hiến pháp phải viết lại theo nguyện vọng cuả tuyệt đại dân số. Nhân dân có nhiều tầng lớp như trí, công, nông, thương, binh v.v… và các tôn giáo khác nhau. Vậy mỗi tầng lớp, phải có một tổ chức đại diện thay mặt cho mình ta gọi là đảng vậy.

    Đa đảng là từ cái nguyện vọng cuả mọi tầng lớp trong xã hội, đó là chuyện bình thường và tự nhiên không có gì phải tranh luận bàn cãi. Mấy ông làm nghề thiến gà, thiến lợn, thiến chó cũng có quyền lập cho mình một đảng ” Thiến “. Như vậy cựu tổng bí thư Đõ Mười nên là tổng bí thư đảng ” Thiến” mới phải, ông ra nhập đảng cộng sản là sai. Vì ông có phải là thành phần giai cấp công nhân đâu? Ông hành nghề tự do, nghề cuả ông là nghề thiến lợn?

    Ở các nước văn minh có đảng xanh ( Grün) là đảng tập hợp những người có ý thức bảo vệ môi trường, thức ăn, sức khoẻ, chống lại chủ trương xây dựng nhà máy điện nguyên tử, rồi có cả đảng cuả những người đồng tính luyến ái ta thường gọi là đảng Bê Đê v.v…

    Đảng nông dân, Đảng xã hội dân chủ, Đảng dân chủ tự do, Đảng quốc gia, Đảng đại Việt, Đảng thiên chuá cần lao, Quốc dân đảng, Đảng cộng sản, vân vân và vân vân phải được tự do thành lập và cử đại diện cuả mình vào quốc hội để viết ra bản hiến pháp mới là đúng. Kiểu như cộng sản hiện nay làm là ngang ngược hoàn toàn vô lý cần nên vĩnh viễn xoá bỏ .

    Việc ông Lão Móc viết ra những trăn trở cuả mình là đúng, không thể để những kẻ cơ hội mượn danh nghiã đấu tranh cho dân chủ để ngầm bắt tay với cộng sản. Những gì ông Móc viết ra đều có dẫn chứng cụ thể, những liên hệ xa gần, cổ kim Đông Tây ông đều biết vận dụng để chứng minh cho lời mình nói. Nói có sách mách có chứng là điều đáng khen. Nếu ai cũng như ông Móc thì công an cộng sản ban ngoại vận, ban tuyên huấn cũng chịu bó tay vì tung tên đặc công đỏ, những loại dân chủ cuội, dân chủ hình thức, dân chủ lưu manh cũng không có cơ hội nảy nớ. Chúng ta cần dân chủ thật, dân chủ chính danh vì lòng dân.

    Không ai có thể hàm hồ mà phỉ báng, thoá mạ ông Móc là người chuyên bới móc. Những gì ông míc ra là ông đã không sợ bẩn, mò tay móc ra từ cống rãnh để bật ra đứng đống phân hôi thối cuả bọn dân chủ cuội đang bu vào để tranh phần. Mất mồi dĩ nhiên ruồi nhặng bay ra tán loạn bu cả vào mặt ông Móc là chuyện bình thường có gì mà khó hiểu.

    29.3.2011 Lu Hà

  4. Báo Toquoc.com-một trang WEB tào lao nói:

    Chống CSVN kiểu như các nhà dân chủ cuội-chống Cộng bằng mõm, mà cũng chia trăm bè, ngàn mối để chửi bới, nói xấu nhâu nhằm tranh ăn thì biết bao giờ mới thành công ?
    Đúng là lũ phi dân tộc, phản dân tộc, phản dân chủ, phản…

  5. Pingback: LẠI CHUYỆN NÓI CHUYỆN VỚI ĐẦU GỐI | Dinhtan's Blog

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s