TỪ TỪ BÒ RA HẾT: CHUYỆN KỂ NHIỀU TẬP (TẬP 4)

Trong hơn 20 năm viết văn, làm báo, sinh hoạt cộng đồng, Lão Móc bị vu cáo, mạ lỵ lia chia. Nhất là khi có internet và các trang báo điện tử.

Khi bài viết của Lão Móc oanh kích đúng mục tiêu là những nick names mà có nhiều người gọi là “bọn âm binh” lại nhao nhao giở đủ trò vu cáo, mạ lỵ bằng những lời lẽ của những kẻ đầu đường xó chợ.

Tôi đã viết 5 bài “Ném Bùn Trên Mạng”, mục đÍch là để trình bàY mặt tiêu cực của internet, chứ không phải để hơn thua với những tên ma, tuổi quỷ. Người thì làm sao hơn thua với ma quỷ. Vả lại những kẻ những phải giấu tên, ẩn mặt để vu cáo, mạ lỵ người khác đã tự chứng tỏ là những kẻ hèn hạ, vô nhân cách!

Vả lại, không phải người khác khen, chê hay nói về một người nào đó là người bị nói đến phải trở thành như thế. Thí dụ như  trường hợp nhà cầm quyền cộng sản Trung Hoa mạt sát Đức Đạt Lai Lạt Ma là “con chó  sói đội lốt thầy tu” thì Ngài trở thành như thế!

Cá nhân chúng tôi trong 20 năm viết văn, làm báo, sinh hoạt cộng đồng đã được các đồng nghiệp như các ông Ký Còm (Vũ Bình Nghi), Cao Sơn (Nguyễn Văn Tấn) đặt cho bao nhiêu là nicknames rất ư là độc đáo như Lão Móc chết tiệt, Lão Móc “Hăng-Rết”, Lão Móc “Đạo Văn”, Lão Móc “núp váy Quỳnh Thi, Đoan Trang” đi làm tới đâu cũng bị chủ đuổi v.v… Nói chung, không có chuyện nào hèn hạ, xấu xa, bẩn thỉu mà không được các đồng nghiệp này đem trút lên đầu chúng tôi. Có điều, trong thực tế là hai đồng nghiệp này đã bị tòa án quận hạt Santa Clara xử phải bồi thường cho nạn nhân mà họ phỉ báng, mạ lỵ, vu cáo là cựu Thiếu Tá Thái Văn Hòa (gọi ông này là “người Việt gốc Guam” vì ông ta đã trở về Việt Nam trên con tàu Việt Nam Thương Tín để được VC “thưởng” cho đi tù vì tội “ngu”) mỗi người phải bồi thường ông này số tiền khoảng 68,000 Mỹ kim.       

*

Năm ngoái, khi tôi đăng tải một số bài viết phê bình về những việc làm của đảng Việt Tân thì tôi bị một tác giả có tên Lê Nguyên Hồng viết bài công kích. Kế Ban Biên Tập Báo Tổ Quốc có đăng tải bức thư của tác giả Lê Hà Huy Quang có nội dung như sau:

Thư gửi Ban Biên Tập baotoquoc.com  

Posted: Tháng Sáu 13, 2010 by BÁO TỔ QUỐC in Lê Hà Huy Quang
Thẻ:Lê Hà Huy Quang

Kính thưa quý vị !

Tờ báo mạng của quý vị từ lâu đã được biết đến như một trang báo chống cộng mạnh mẽ và được nhiều độc giả quan tâm. Tôi cũng là một trong những độc giả ấy. Theo tôi được biết thì phương châm của quý vị là không chấp nhận các bài viết có nội dung xấu, không chấp nhận chuyện công kích cá nhân. Nhưng gần đây tôi thấy một số bài viết của ông Nguyễn Văn Nghiêm (Nguyễn Thiếu Nhẫn, Lão Móc vv…) tuy là có nội dung chống cộng nhưng theo cách nói năng viết lách rất không lành mạnh. Cụ thể là dùng từ ngữ dung tục, đả kích cá nhân nhiều người. Tất nhiên riêng về tôi thì ông ta chẳng thể có gì để mà nói xấu được.

Tôi nghĩ mục đích của quý vị lập ra trang Web baotoquoc.com với một mục đích cao nhất và cuối cùng, là góp một tiếng nói đấu tranh ôn hòa để sớm hạ bệ chế độ CS ở Việt Nam, chứ không có mục tiêu nào khác. Nhưng theo thiển ý của tôi, những bài viết chống cộng mà sặc mùi văn chương lá cải sẽ không thuyết phục được ai. Nhất là những bài viết dùng từ ngữ tiếng Việt thiếu trong sáng, dung tục, thậm chí tục tằn.

Những bài viết chửi CS thô tục chỉ làm sướng tai vui mắt cho vài người nào đó. Nhưng chắc chắn là nó sẽ gây phản cảm cho người đọc, nhất là những người đọc có văn hóa và nhận thức cao. Đành rằng, cái chế độ CS thối nát và hung bạo kia ở Việt Nam, nó đáng bị nguyền rủa gấp trăm ngàn lần như vậy. Thậm chí nếu sau này đất nước biến đổi, những kẻ có nợ máu với nhân dân, bán rẻ tổ quốc, ăn cắp tài sản của đất nước sẽ phải bị đem ra xét xử công khai trước bàn dân thiên hạ.

Trang Web của quý vị chắc chắn là cũng “nhắm” vào độc giả trong nước là chủ yếu. Vì chỉ có người trong nước mới là người đang cần sự giác ngộ để đứng lên làm cách mạng. Họ sẽ là người lính xung kích đi đầu trực diện chống chế độ CS. Nhưng cũng giống như khi chúng ta chăm bón một cây trồng, nếu không khéo thì cái cây ấy sẽ không phát triển được vì ta không biết chăm sóc đúng cách.

Tôi nghĩ rằng độc giả trong nước cũng như tôi. Họ muốn được tiếp nhận những món ăn tinh thần lành mạnh, và chỉ có sự lành mạnh, trong sáng mới thuyết phục được lòng người.

Người đọc hoàn toàn có thể thông cảm cùng quý vị vì lý do công việc mưu sinh bận rộn, thời gian dành cho trang báo không được dư dật như những người chuyên nghiệp khác. Vì thế nên có thể có một vài bài báo của lũ công an mạng hoặc kẻ xấu khoác áo chống cộng để phá hoại đã tìm cách lọt vào trang Web của quý vị.

Bạn đọc xa gần cũng biết rằng, để có được trang baotoquoc.com có sức sống mạnh mẽ như ngày hôm nay.Quý vị đã phải hy sinh thời gian, tiền bạc, sức khỏe để duy trì nó (theo tôi biết) là 16 năm nay. Và đặc biệt là quý vị đã lao tâm khổ trí để chống lại những tên Hacker tấn công ngày đêm. Cụ thể trang baotoquoc.com đã bị phá sập ít nhất là 3 lần trong hơn 1 năm qua.

Vì vậy, tôi xin chân thành và mạo muội góp ý với Quý Báo: Không ham đăng tải nhiều về số lượng mà chỉ chọn lọc đăng những bài viết có giá trị. Giá trị nhân văn, giá trị văn học, giá trị văn hóa, khoa học kỹ thuật và nhất là giá trị đấu tranh.

Chúng ta đấu tranh vì một nền dân chủ, vậy chúng ta phải là những người làm dân chủ trước. Dân chủ là tôn trọng mọi ý kiến khác biệt, nhưng không lạm dụng nó để cho kẻ xấu lợi dụng sự tự do của một trang Web thực hiện những mục đích nhỏ nhen, đã kích người này, công phá người nọ dưới vỏ bọc chống Cộng và chửi Cộng. Một điều hài hước là chính những con người ấy lại luôn tự vỗ ngực là ta đây có văn hóa!

Ngày nay việc lập một trang Web chỉ mất vài giờ là xong.Thậm chí được nhà cung cấp miễn phí hoàn toàn, sau đó muốn viết gì đăng gì mặc lòng. Nhưng ai sẽ biết để mà truy cập vào đọc nó khi nó không tên tuổi? Với trang baotoquoc.com là một trang báo nổi tiếng, có một lượng độc giả lớn thì lại khác. Đó cũng chính là nguyên nhân kẻ xấu cố tình đánh phá hoặc cố tìm cách để có bài viết của mình được đăng trên trang Web của quý vị.

Với một tinh thần vì nghĩa, tôi có đôi dòng gửi đến Qúy Báo. Mong rằng quý vị hãy xem đó là tâm tư của một người bạn đấu tranh. Một người luôn mong ước có một ngày quê hương Việt Nam có tự do dân chủ, đa nguyên đa đảng, hạnh phúc đủ đầy. Muốn điều đó thành hiện thực tất nhiên trước hết chế độ CS phải sụp đổ.

Xin kính chào và kính chúc quý vị tiếp tục thành công!

Lê Hà Huy Quang

// Sau đây là một số góp ý:

Tháng Sáu 14, 2010 lúc 8:44 sáng

Ông lenguyenhong viết:

“Nếu chúng ta theo ý kiến của ai đó mà “tự do ngôn luận” theo kiểu bài nào cũng đăng để thể hiện tính tự do thì có lẽ ta nên đăng… luôn bài của công an CSVN.

Baotoquoc.com là một tờ báo chống Cộng. Vì chỉ có dẹp bỏ chế độ CS thì mới có tự do dân chủ và mọi điều tốt đẹp.”

Nếu một trong vũ khí “chống cộng” (chữ chống cộng, không hay lắm, vì tính cách tiêu cực của nó) là bịt miệng CS thì người chống cộng khác gì CS?

Traí lại tôi nghĩ BTQ rất cần đăng bài của CS, trước vì muốn để đọc giả biết ý kiến, ý muốn của ĐCSVN; sau, để cho ĐCSVN biết người tư do cư xử trong sáng ngược hẳn với ĐCSVN.

Đọc giả tờ BTQ đủ trí óc, kiến thức và sáng suốt để vạch rõ những ngang trái, dối trá ngu xuẩn của một bài của công an CSVN, trong sự tranh luân, đặt trên trí tuệ và sự thật.

Và nếu, một ngày đẹp trời nào có bầu cử tự do ở trên đất nước Việt yêu quý của chúng ta, tôi mong ĐCSVN được quyền ra ứng cử trước dân chúng, như các đảng khác. Và nếu đa số công dân VN bầu chon ̣ĐCSVN, thì CSVN là chính phủ của dân, do dân chọn.

  1.  

Tháng Sáu 14, 2010 lúc 3:47 chiều

Những người nghiêm túc phản hồi trên trang báo này là để trang báo thêm sức sống. Không vì tình cảm riêng với BBT mà vì nghĩa vụ chống Cộng.
“Chống” không có nghĩa là đánh, phá, bắn, giết.
CS đang bịt miệng báo chí tự do (tấn công các Website, bắt bớ các nhà báo tự do và cả NHÀ BÁO quốc doanh nếu họ viết không đúng ý của CS).
Cũng có thể đăng bài của công an nhưng chỉ là để làm dẫn chứng về một việc cụ thể nào đó.
Tôi thấy ở dưới thì ông Lão Móc chửi ông Bùi Tín và nhiều người khác là “nói phét” (hình như người Miền Nam gọi là xạo, bá láp).Tiếp sau đó ở trên lại đăng bài của ông Bùi Tín thì bài của ông Bùi Tín dường như mất đi chỗ đứng trong mắt các độc giả khác.
Chuyện tổng tuyển cử đa đảng có thể xảy ra ở Việt Nam. Nhưng nếu không có sự đấu tranh (chống Cộng) mạnh mẽ của người dân (trong và ngoài nước) thì… đừng nằm mơ !!!

*

Tôi đã bỏ một số góp ý bênh vực tôi mà chỉ giữ lại góp ý của tác giả Lê Nguyên Hồng và một nick có tên Kami.

Ông Kami thì bảo là chúng tôi dùng chữ “chúng tôi” là sai, người khác góp ý thì ông lại lôi thơ của Phùng Quán ra.

Ông Lê Nguyên Hồng thì bảo là tôi có “hai con mắt trên trán” không thấy là ông Lê Hà Huy Quang viết thư cho Ban biên tập báo Tổ Quốc để Ban biên tập báo này và độc giả bàn luận chứ không phải viết cho chúng tôi.

Ông Kami thì phụ họa cắt nghĩa đùi chúng tôi là con ếch mới có 2 con mắt trên trán. Ông Kami chí lý lắm: Chỉ có những con ếch ngồi đáy giếng mới coi trời bằng vung – như cách nói của ông Kami!

Chuyện khôi hài là sau đó, ông Lê Nguyên Hồng từ từ bò ra tự nhận mình là Lê Hà Huy Quang và có cho biết là một vài người nào đó ở San José có cho ông biết về chúng tôi. À, thì ra thế! Nên khi ông viết bài bênh vực đảng Việt Tân thì lại lôi tên Nguyễn Văn Nghiêm là tên trong khai sinh của tôi ra. Chúng tôi bảo viết như thế là sai. Tôi đưa ra thí dụ nếu nhà văn Hoàng Hải Thủy viết điều gì đó sai thì người ta phê bình nhà văn Hoàng Hải Thủy, chứ không ai lôi tên khai sinh của ông là Dương Trọng Hải ra mà phê bình thì ông Lê Nguyên Hồng xách mé bảo: “Nếu tôi không nhận tên Nguyễn Văn Nghiêm mà cha mẹ tôi đặt thì thôi!”.

Và sau đó, ông ta bảo là ông ta chịu thua tôi vì mục đích của ông ta bằng trái núi mà chuyện của tôi chỉ là cọng rác [sic!].  

Tới bây giờ thì độc giả chắc đã thấy là hai ông Lê Nguyên Hồng“ông thần bột ngọt” Kami Ajinomoto đã từ từ bò ra trong cái vụ 2 ông “cộng sản lão thành phản tỉnh” Nguyễn Minh Cần, Tô Hải đã quyết tử hy sinh danh dự, uy tín mắng chửi các lãnh tụ “ma”, đảng phái “cuội” của ngườiViệt Quốc Gia tỵ nạn cộng sản, chê bai lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ và bằng mọi cách ngăn cản đồng bào trong nước không được nghe lời kêu gọi của bất cứ ai mà xuống đường vì sẽ có đổ máu, sẽ bị Trung Cộng can thiệp vì VN là phần đất của Thiên triều” để “thập tứ Thái Bảo” ở Bắc Bộ phủ trường sinh!

Và từ bên Anh Quốc, ông “đặc công đỏ” Việt Thường Trần Hùng Văn “tự cỡi áo nằm vùng”, từ từ bò ra trỗi khúc “Tiếu ngạo giang hồ” để hòa điệu với Khúc Dương trưởng lão Nguyễn Minh Cần ở xứ Nga La Tư kêu gọi mọi người hãy hưởng ứng việc ứng cử và bầu cử vào Quốc Hội VC để từ từ tranh đấu với VC ở nghị trường để đem lại tự do, dân chủ cho đất nước!

Nick Phạm Thị Oanh Yến với bài viết “Một Bầy Quỷ Dữ Đang Dân Dần Lộ Ra Ánh Sáng” về tin Hoa Kỳ đặt trụ sở CIA cũng như lưu ý của tác giả về nick Kami Ajinomoto cũng đã khiến một số tờ báo cũng như một vài diễn đàn điện tử từ từ bò ra. (Tin này thì cũng y chang như chuyện nhà tiên tri Vũ Trụ Trần Dân đã và đang được đăng tải trên Báo Tổ Quốc. Những người có chút hiểu biết đều biết các Toà Đại sứ, Tổng lãnh sự là đã có nhân viên tình báo – như trường hợp cách đây khá lâu, Đại sứ VC Đinh Bá Thi đã móc nối với Trương Đình Hùng và vụ án này đã bị bà Đặng Mỹ Dung phá vỡ).    

Theo báo động của nick Phạm Thị Oanh Yến thì những diễn đàn này không phải lề trái – như họ tự nhận đâu. Trường hợp DânLàmBáo đăng tải bài viết của ông Bằng Phong Đặng Văn Âu do ông cộng sản lão thành phản tỉnh Nguyễn Minh Cần chuyển tới là một thí dụ.

TỪ TỪ BÒ RA HẾT: CHUYỆN KỂ NHIỀU TẬP xin hẹn độc giả kỳ tới.

LÃO MÓC

This entry was posted in LÃO MÓC and tagged . Bookmark the permalink.

Có 7 phản hồi tại TỪ TỪ BÒ RA HẾT: CHUYỆN KỂ NHIỀU TẬP (TẬP 4)

  1. BinhMinh nói:

    kakaka choi ma khoc con te hon nguoi em gai cua giao hoi PGHH nua , nhin cai mat dung la TIEN NAO CUA DO kakakak

  2. Người Khách Quan nói:

    Càng viết càng giẻ rách quá Móc à !

    Bản chất của và các bài viết của Móc được hội tụ tất cả trong câu sau:

    Văn chương lai láng vãi ra quần !
    Đem về bón ruộng, tốt hơn phân !!!

  3. Lu Hà nói:

    Văn Hoá Và Không văn Hoá
    Chuyện Đuôi Co Tôm Cá

    Người có văn hoá không nhất thiết phải học cao, nhiều bằng cấp và lắm chữ nghiã. Người ít học cũng không phải là không có văn hoá, sự biết tôn trọng người khác biết giữ gìn lời ăn tiếng nói cũng chính là tự tôn trọng mình. Họ mới chính là người có văn hoá. Có người với tự gọi mình Butta, với một cái nick vớ vẩn làm như có vẻ là người bàng quan trung gian đạo mạo. Ở đây trong bài viết này Lão Móc cũng có một hoàn cảnh tương tự như tôi, trong việc những kẻ không đàng hoàng cứ nấp dưới những nick ma để phun ra những lời thiếu văn hoá vô học theo kiểu cháu ngoan bác Hồ để bu ra như ruồi vài câu vài chữ chửi ruả Lão Móc. Cũng giống như Butta một ngã cha ky chú kiết nào đó đã viết ý kiến phản hồi dưới bài viết cuả tôi từ lâu lắm rồi với câu:“ Chuột chê khỉ mày hôi. Khỉ mới bảo rằng cả họ mày thơm“. Rồi bảo mấy ông già cãi nhau như đánh ghen, toàn là người có học cả, toàn những từ ngữ phế thải cũng mang ra dùng. Mới nghe thì tưởng là người trung gian thông hiểu. Nhưng thật ra đúng là một gã ngưá mồm mới vào đây, thật vô duyên quá. Hắn ta không có ý thức chống đối căm thù tôi thì vào đây làm gì?
    Mấy câu văn và cả thơ ví von cuả y chả có ý nghiã gì trong chuyện khuyên can mấy ông già cả. Mấy ông già này đều dưới tên nặc danh, toàn giọng lưỡi cung cách cuả thành phần trung kiên nhất cuả đảng cộng sản. Cũng có thể là những người giả danh tỵ nạn cộng sản hay đặc công nằm vùng như Lão Móc đã phân tích. Nói như Butta nó càng chứng minh y có văn hoá hay không có văn hoá. Cái tâm viết ra , nói ra, mới là quan trọng . Tuy y giả vờ hay thực bụng phê phán từ ngữ phế thải. Coi như là phân tro rác rưởi không đáng dùng trong văn chương. Hình như y chẳng hiểu gì mục đích nội dung những bài tôi viết ra. Nó cũng là văn chương cả đấy, nó cũng là tiểu luận diễn giải, nó cũng là ký sự, bút sự đấy. Nó cũng là chuyện lạ đó đây trên diễn đàn văn học đấy. Nếu đọc kỹ suy nghĩ đôi chút nó chẳng giống cãi nhau tí nào cả. Nó cũng đáng để cho các cháu thanh thiếu niên Việt Nam đọc để hiểu về cõi đời dung tục, trần thế đầy bụi bặm mà các cháu đang phải sống. Nó chẳng phải là thiên đường, chẳng đơn giản chút nào cả, như cha ông các cháu ở Việt Nam theo đuổi. Ta không thể cấm đoán các cháu đọc để trí tuệ các cháu được mở mang ra, khi các cháu vào mạng lưới thông tin toàn cầu để tìm hiểu sự thật?

    Butta chẳng hiểu gì bản chất cuả câu chuyện . Hiểu ý đồ người khác cố tình lăn xả vào chống đối tôi một cách điên cuồng vì mục đích gì? Cá nhân họ cũng bất ổn nôn nao bức xúc, tức tối khi đọc thơ tôi. Nên họ mới cố tình dây dưa với tôi khà kiạ với tác giả. Họ muốn bảo vệ chính họ. Họ có thể họ là con cháu những nhân vật trong thơ tôi. Hoặc là những tín đồ cuả đạo sùng bái cá nhân, sùng bái lãnh tụ, sùng bái thần tượng. Vì sao họ phải điên cuồng chống đống tôi như một con thiêu thân? Họ tìm đồng đồng minh chiến hữu, họ biện luận tôi cũng hay bới móc như ông Nguyễn Thiếu Nhẫn hay Tưởng Năng Tiến nào đó. Nên chẳng ai muốn dây vào, coi như là không dây với hủi. Chỉ có họ là đại diện, là anh hùng, là kẻ ngang sức ngang tài với tôi mới đủ sức răn đe chỉ giáo cho tôi. Họ tự tin trí tuệ cuả họ rất cao thâm. Họ được vũ trang bằng lý luận Mác Lê Nin bách chiến bách thắng. Họ không tin họ dở hơi, hâm hấp mà chính tôi mới hâm hấp dở hơi. Họ tự tin chính họ mới có đức nhân, mới có liêm sỉ để làm người, nhân phẩm siêu phàm theo gương bác Hồ vĩ đại.. Họ cố tình cản tôi đừng làm thơ viết văn nưã . Tôi là người làm thơ viết văn cho thiên hạ đọc và chính Butta vào đây mục đích cũng chỉ để thưởng thức văn thơ đấy thôi.

    Đây không phải là chuyện cãi nhau cuả mấy ông già, đây là trường văn trận bút, một cuộc đấu tranh ý thức hệ. Lãnh tụ tối cao Mao Trạch Đông cuả Đảng cộng sản trung quốc là người chủ xướng cách mạng văn hoá lại là người vô văn hoá nhất: „ Trí thức không bằng cục phân“ . Ông ta đã dùng cả cục phân để sỉ nhục cả một tầng lớp trí thức, trong khi đang hô hào văn hoá. Đây không phải là chuyện cãi nhau đánh ghen cuả mấy ông già đâu. Cũng có người với tấm lòng ưu ái bao dung, có ý thức động viên nhắn nhủ tôi. Tôi cũng cảm kích lại và công khai viết thư cám ơn.Tôi là một tác giả cuả hàng loạt bài thơ bài văn. Còn họ là độc giả họ vào đây để thưởng thức thơ. Họ không làm ra bài thơ bài văn nào để phục vụ độc giả thì thôi, lại còn cố ý phá bĩnh nói những câu hàm hồ vu cáo tác giả. Mà tôi có quen biết oán thù gì với họ đâu ? Họ có lời miả mai bóng gió diễu cợt tôi để tôi đừng viết nưã. Hay ý thức tư tưởng cuả họ đối nghịch với những điều tôi viết ra. Họ vu cho tôi mang bệnh vĩ đại, vĩ cuồng, chỉ nghĩ đến hư danh tiếng tăm là nhà thơ, muốn cho mình được nổi tiếng, muốn mình là thiên tài v.v… Thuốc đắng dã tật, sự thật mất lòng. Người nông dân chân lấm tay bùn, hút thuốc lào, chửi bậy nói tục đánh rắm rong nhưng tâm điạ họ lương thảo còn hơn vạn lần những lời dối trá mỹ miều cuả nền mạo hoá mà ông Hồ xây dựng truyền bá ở VN. Những người nông dân này, tôi lại coi họ có văn hoá nhân bản hơn những những kẻ lúc nào cũng bệ vệ bảnh bao chải chuốt, ăn nói nhỏ nhẹ, lời lẽ văn hoa dễ thương nhưng chuyện la cà các vùng quê để dùng tiền săn gái chưa đủ tuổi vị thành niên. Cái tâm mới là quan trọng có thực là người có văn hoá không? Những từ ngữ phế thải nếu dùng đúng lúc trong văn chương, kể cả trong diễn giải tranh biện thì ý nghiã thanh cao cuả nó cũng vô cùng. Tất nhiên những cuộc tranh biện ý thức hệ bình thường ta cũng không nên dùng, chỉ trong trường hợp đặc biệt khẩn cấp, bất dắc dĩ mà thôi,. Để nhấn mạnh tầm quan trọng cuả vấn đề thiết tưởng cũng không có gì là chê trách.Cái quan trọng dùng đúng lúc đúng lúc đúng chỗ, đúng người, đúng cảnh, đúng đối tượng thì giá trị cuả nó cũng rất cao hơn cả những lời hoa mỹ sạch sẽ đấy. Từ từ bò ra hết, chuyện kể nhiều tập cuả Lão Móc công khai đăng trên mạng là một tác phẩm có tính hiện thực và thời đại rất đáng được trân trọng để vạch mặt những kẻ chuyên dối trá, lá mặt trong văn đàn, văn nghệ và cuộc sống.

    28.3.2011 Lu Hà

  4. baonguyen nói:

    NHIN thay ten LAO MOC tac gia, toi khong them doc lam chi cho mat thi gio. TOI nhan thay loi le cua han viet ra, y het nhu to bao CON ONG, CON MUOI SAI GON truoc 1975 cua nhung ten ngo cong duc, ho ngoc nhuan, duong van ba, ly quy chung, ngo ba thanh. MOT lu nam vung chuyen mon pha hoai , dam bi thoc choc bi gao , gay ra tham hoa mat mien nam VN. TOI de ngi TOA SOAN bao TO QUOC khong nen dang bat cu bai nao cua lao moc va ( cac ten khac cung tac gia ). TOI de nghi tat ca moi nguoi hay canh giac voi han, va tay chay khong nen doc bai han viet . CAM on./.

    • HOÀNG DUNG nói:

      LẠI THÊM MỘT THẰNG NÓI DÓC
      Làm gì có tờ báo Con Muỗi? Báo Con Ong là của ký giả Minh Vồ với những bài viết xuất sắc của Thương Sinh tức Duyên Anh D6 Húc Càn tức Dương Hùng Cường. Mấy thằng chó chết Ngô Công Đức, Lý Quý Chung làm gì mà có ở Con Ong. Đúng là cái bọn tay sai ruồi bu… như ông Lu Hà đã viết.

  5. BinhMinh nói:

    BÁC nào cũng vậy thôi TUỔI TRẺ VN ơi chơi được thì chiệu được đó mới đó mới là bản năng của đấng ( NAM NHI ĐẠI TRƯỢNG PHU ) còn chơi mà khóc thì cho dù BAC HÔ BAC MOC HAY BAC DUNG gì đó BinhMinh cũng có quyền nói như thường vậy mới đúng nghĩa của 2 chử TỰ DO kakakak có phải nè TUỔI TRẺ VN ?

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s