CÁC BẠO CHÚA TRƯỚC GIỜ LÂM TỬ!

Trong bài viết “Ngày Tàn Của Bạo Chúa”, chúng tôi có đưa ra hình ảnh ngày bạo chúa Saddam Hussein của nước Iraq khi bước lên đoạn đầu đài để được đao thủ phủ tròng sợi dây treo cổ vào đầu để… so sánh với ngày tàn của bạo chúa Gaddafi của Libya, người mà Tổng Thống Reagan đã gọi là “con chó điên của Trung Đông”.

Đa số những nhà độc tài cũng như những lãnh tụ của các nước cộng sản đều có “máu lạnh” và đều  gầy dựng sự nghiệp bằng con đường tà đạo, ma giáo nên khi thành công lúc nào cũng ngai ngái lo sợ mình sẽ bị ám sát nên lúc nào bên mình những kẻ này là một hàng rào an ninh dày đặc.

*

Saddam Hussein là một người hung bạo. Như đã biết, khi bước lên ngôi vị Tổng Thống  Iraq năm 1979 với tuổi 42, ông ta đã ra lệnh xử tử 21 Bộ Trưởng trong Hội Đồng Nội Các với tội danh phản quốc, trong đó có cả người đồng chí thân nhất của ông ta từ trước. Tử tội bị dẫn đến nơi hành quyết, miệng bị dán băng chặt lại, hai tay bị trói. Saddam ra lệnh cho mỗi xạ thủ bắt đầu bắn. Mỗi tử tội được lãnh ít nhất 500 viên đạn vào người. Liền sau đó Saddam lên đài truyền hình loan báo cho nhân dân biết đó là hình phạt cho những tên phản đảng và cảnh cáo rằng: “Ai gần nhất với ta sẽ là người xa ta nhất nếu hắn làm trái ý ta”.

Saddam chủ trương như Hitler, rằng trong thế giới Hồi giáo, chỉ có Iraq là ở trên đỉnh cao trí tuệ loài người. Cho nên năm 1980, khi gây chiến với nước láng giềng Iran, Bộ Trưởng Y Tế của Saddam tỏ ý thắc mắc về cuộc chiến này, ông ta bị giết chết ngay. Một vị tướng làm báo cáo với Saddam rằng một trận tấn công làm theo lệnh ông ta như vậy sẽ đưa tới số tử vong rất cao, Saddam liền đề nghị vị tướng bước qua phòng kế bên để bàn riêng về việc này. Rồi sau cánh cửa phòng được đóng kín, người ta nghe tiếng súng nổ và thấy Saddam vừa đi ra  vừa bỏ cây súng lục vào bao.

Cuộc chiến vùng Vịnh Ba Tư do Hoa Kỳ và quân đội Đồng Minh chấm dứt 207 ngày chiếm đóng Kuwait của Saddam Hussein.

Ngay khi thủ độ Baghdad chìm trong biển lửa, quân đội gần như tan tành hai ngày trước khi phải đầu hàng theo lệnh của Liên Hiệp Quốc thì Saddam bày trò “đêm qua ta nằm mơ gặp… Thánh Mohammed và được Thánh khuyến cáo rằng phải rút quân ra khỏi Kuwait”. Thế là sáng hôm sau, ông ta nhóm họp Hội Đồng Chỉ Huy Cách Mạng của Iraq, trong đó có Ngoại Trưởng Tariq Aziz (người mà 6 tuần trước đó đã trả lời với Ngoại TrưởngHoa Kỳ (lúc đó) James Baker rằng: Iraq nhất định chiến chứ không hòa), kể cho họ nghe về “giấc mơ hôm qua”.

Sau đó, truyền đơn rải dọc theo biên giới Kuwait và Ả Rập, bố cáo cho lính Iraq rằng Thượng Đế của Hồi Giáo dạy phải lui quân chứ không phải Saddam nhầm lẫn mà bị thua, đưa dân tộc vào chỗ chết đâu. Bởi vậy, đêm 26-2-1991 khi Saddam lên đài phát thanh tuyên bố đầu hàng với giọng nghẹn ngào: “Hôm nay, quân đội anh hùng của chúng ta sẽ rút khỏi Kuwait… Hỡi nhân dân Iraq, chúng ta đã đương đầu chống lại 30 quốc gia và đã dũng cảm chịu đựng… chúng ta đã thắng… Trận chiến này sẽ đi vào lịch sữ vẻ vang của Iraq”.

Cho nên khi Hoa Kỳ tuyên bố đình chiến thì dân chúng Iraq rầm rộ hoan hô Saddam, vị anh hùng đã buộc được Tư bản Mỹ và 30 nước Đồng Minh ngưng chiến… chỉ bằng một giấc mơ! 

Hình ảnh được chiếu đi, chiếu lại trên truyền hình kèm với con số 700.000 binh sĩ đồng minh và 48.000 phi vụ oanh tạc , biến thành phố Baghdad trở thành đống gạch vụn, xác dân  chúng chết không toàn thây, cả 200.000 quân đưa  tay đầu hàng. Thành phố không điện, không nước, không thực phẩm, số người chết cũng cả 50.000….

Saddam Hussein lại tiếp tục  kêu gọi chống Mỹ cứu nước để dẫn tới cuộc chiến vùng Vịnh Ba Tư lần thứ 2 vào năm 2007.

Con chim sắp chết thường hót tiếng bi ai! Bạo chúa Saddam Hussein lại tiếp tục chỉ huy cuộc chiến cuồng rồ để:

“Nướng con đen trong ngọn lửa hung tàn, vùi con đỏ xuống dưới hầm tai vạ”.

Bất chấp sinh mạng của nhân dân, Saddam quyết bảo vệ ngai vàng, điên cuồng kêu gọi chống đỡ với lực lượng quân sự hùng mạnh nhất thế giới là Hoa Kỳ, với chiêu bài “giải phóng Iraq” vì “quyền cần được sống như con người” của nhân dân nước này!

Rốt cuộc Thượng Đế Hồi Giáo của Saddam Hussein ở xa quá, mà quân đội Hoa Kỳ thì đã ở ngay thành phố Baghdad.

Và bạo chúa Saddam Hussein đã bị treo cổ!

*        

Theo Frank Gardner, phóng viên an ninh của đài phát thanh BBC thì lực lượng giữ cân bằng quyền lực ở Libya không giống như ở Tunisia, Ai Cập. Lực lượng này gồm các binh đoàn tự vệ, các “Ủy ban cách mạng” gồm những thành viên đáng tin cậy của Gaddafi, các lãnh đạo sắc tộc và lính đánh thuê.

1- An ninh nội địa: là lực lượng rất hung ác và được trang bị tốt. Gaddafi thường đi giữa các vệ sĩ riêng mỗi lần ra trước công chúng. Phóng viên Frank Gardner so sánh lực lượng an ninh bảo vệ cho Gaddafi với bộ máy Stasi của Đông Đức và Securitate của Rumania trước năm 1989.

Một số con trai của Gaddafi đảm trách ngành an ninh. Và Abdullah Senussi, anh em rễ của Gaddafi, người có thẩm quyền cao nhất trong nành an ninh nội địa là một người nổi tiếng cứng rắn và côn đồ.

2– Dân quân: gồm nhiều “binh đoàn đặc biệt” do các “Ủy ban cách mạng” và do Hannibal là con trai của Gaddafi điều động. Những người này rất trung thành với Gaddafi, thường được gọi bằng tiếng Ả rập là Ahlal al-Khaimah, tức “Người trong Phủ”.    

3- Lực lượng thứ ba là lính đánh thuê người châu Phi thuộc khối Sahel như Chad, Niger. Chính những lính đánh thuê này đã tàn sát những thường dân không vũ khí trong thời gian dân chúng Libya xuống đường biểu tình trong những ngày vừa qua.

4- Các bộ lạc là lực lượng thứ 4 đứng sau lưng Gaddafi để tên bạo chúa này ra tay đàn áp khốc liệt và sắt máu đối với những cuộc biểu tình đòi quyền sống của người dân Libya.

Được biết Gaddafi là người của bộ tộc Qadheththa.

*

Cũng như cuộc chiến tại Iraq năm 2007 đã hạ bệ và treo cổ tên bạo chúa Saddam Hussein. Chuyện sau đó là có đem lại tự do, dân chủ và nhân quyền cho người dân Iraq hay không xin không đề cập ở đây vì ai cũng đã biết đó là chiêu bài của Hoa Kỳ!

Libya của tên độc tài ngông cuồng Gaddafi, “con chó điên ở Trung Đông” cũng đang ở vào hồi vĩ thanh như của tên bạo chúa Saddam Hussein cách đây 4 năm.

Chúng tôi không phải là nhà bình luận thời sự. Chúng tôi xin không dám có kết luận về chuyện kết cuộc của tên độc tài điên cuồng quái đản Gaddafi và nước Libya sẽ ra sao.

Nhưng tôi có linh cảm là số phận của Gaddafi sẽ không khác gì số phận của Saddam Hussein mà có khi còn nặng nề hơn là sẽ trở thành tội phạm chống nhân loại vì đã rat ay tàn sát nhân dân của mình.

Chuyện chúng tôi muốn đề cập trong bài viết này là chuyện của các vị lãnh đạo của Đảng và Nhà Nước Cộng Sản Việt Nam nên… trông người mà nghĩ tới ta!

Mới đây, đọc báo thấy quý vị dùng tới cả một ông Trung Tướng Công An diễn tập tuồng chống “Cách mạng Hoa Lài”, chúng tôi thấy hình như quý vị đang tự tròng vào cổ mình cái vận xui của những tên bạo chúa!

Đẩy thuyền cũng là dân, mà lật thuyền cũng là dân! Làm sao quý vị có thể chống đỡ khi lòng dân đã quyết!

Tổng Thống Hoa Kỳ Obama, Chủ tịch Trung Cộng Hồ Cẩm Đào ở xa quý vị quá; nhưng những dân oan, những nhà tranh đấu cho dân chủ, nhân quyền cho tự do tôn giáo và những bộ đội phản tỉnh, những công an lương thiện… đang ở kề bên quý vị!

Hãy liệu hồn!

Hãy là những Gorbachev! Hãy là những Boris Yeltsin! Để tự cứu lấy mình, gia đình mình, dân tộc mình và đất nước mình!

Xin quý vị đừng ước muốn được biết cảm tưởng của những bạo chúa trước giờ lâm tử ra sao!

*

Hiên ngang lên đoạn đầu đài và bị hành quyết bởi lưỡi dao của tên đao thủ phủ như anh hùng Nguyễn Thái Học thì lưu danh thiên cổ!

Hiên ngang như anh hùng Trần Văn Bá không xin kẻ thù khoan hồng, chấp nhận bị hành quyết thì chắc chắn lịch sử sẽ ghi tên!

Nhưng, bị lôi đầu lên đoạn đầu đài và bị tròng vào cổ sợi dây hành quyết như Saddam Hussein thì chắc chắn là lưu xú vạn niên!

Hy vọng là “thập tứ Thái Bảo” của Đảng và Nhà Nước Việt Cộng sẽ không có ai muốn làm Saddam Hussein!

LÃO MÓC

(*) Tài liệu tham khảo: Bài viết của phóng viên Frank Gardner của đài BBC, Tiểu luận “Dương Thu Hương và Con Hùm Ngủ” của nhà văn Nguyễn Việt Nữ. 

Advertisements
Bài này đã được đăng trong LÃO MÓC và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

8 Responses to CÁC BẠO CHÚA TRƯỚC GIỜ LÂM TỬ!

  1. u cac cac nói:

    oan cho ong trong toi lon nhat la ten chan trau ca mau sao chep thuan hoa tri thuc vn ac gao tram lan hislermstalin,mao trach dong coi tri thuc nhu cuc cut,trau,bo,ngua,cho meo vi tri thong biet so,22.000vi yen hung luong son run so khg dam dung len lam cach mang hoa SEN bgu tunisi ai cao lyby cuu nuoc chong giac tau ham he thon tinh vn 2011 keu goi bieu tinh dot the dang BUA LIEM tu thieu xoa bo che do tan cong an tri,1t2 ca+12tr chi diem dan dan ap dan 83tr dan deu ohai so

  2. Đỗ văn Trung nói:

    Ai dám cá vơi tôi là bộ chính trị đảng cộng sản VN không nao núng trươc tình hình chính trị thế giơi trong những ngày gân đây? Tên nào trong bộ chính trị đảng cộng sản VN dám đưa ra đề nghị cho lực lượng an ninh tập dượt các động tác chông chiên dịch…”Hoa Lài”? Chuyện nội bộ đảng… từ bộ chính trị trung ương đên các tỉnh đảng bộ, Thành ủy.v.v.v.đêu có những lo âu, chuẩn bị ghê lăm, có điêu chúng khôn khéo tàng hình để tránh náo loạn mà thôi. Nhiêu đảng viên lúc này chỉ còn một nguyện vọng duy nhât là…câu xin sao nêu như có biên chuyển gì quan trọng thì cũng cho thêm một thơi gian nhiêu tháng hay cỡ năm mơi đủ thì giờ xoay xở. Tâm trạng chúng bây giờ thực tế là vậy!!!!LO chạy đâu đó trước là vừa, chết gần đấn…đít rồi đó! Tại VN thì sẽ có nhiêu tên phải đên tội lăm chứ không ít đâu!!!

  3. Hoài vọng thôi Lão Móc ơi ! Bọn đầu
    trâu mặt ngựa nầy đâu có ngán, 14 thằng anh em quyền lực bước xuống ghế là bỏ của tham nhủng lại cho dân
    chúng rồi chạy sang Trung Quốc ăn cứt va uống nước đái chệt à ? Lão Móc hi vọng gì kỳ cục dzậy? Bọn nầy chịu chơi tới bến, quậy cho đục nước luôn, chớ khuyên can vô ích phí hơi Lão Móc ạ !

    ích

    • tú nạc nói:

      Phê bình người khác vì họ bênh vực VC thì ông TaBua bảo là không nên và nên viết bài lên gân để giải thể VC. Viết bài lên gân thì ông TaBua lại bảo là không nên hoài vọng. Chàng hảng như vậy dễ ăn búa của dư luận lắm.

  4. Lu Hà nói:

    Con Quỷ Đen Gaddfi
    Cảm tác từ một bức ảnh

    Sần sùi như con chó điên
    Bù xù nham nhở nhử gèn mắt hoa
    Hẳn là bạo chuá Liya
    Uống dầu ừng ực đô la đầy nhà
    Độc tài khét tiếng Phi Châu
    Hitler hồi giáo đủ trò điêu ngoa
    Quạ đen tử chiến kêu gào
    Hy sinh giọt máu nấm mồ Allah
    Cùng bầy vệ sĩ an ninh
    Binh đoàn đặc biệt ruồi xanh bâu đầy
    Bỏ tiền mua lính Niger
    Hung hăng tàn sát đồng bào thảm thương
    Vẫn còn sôi máu điên cuồng
    Ruột gan tim phổi thê lương não nùng
    Mặt dày như cái mo nang
    Giết dân như ngoé ngai vàng lung lay
    Quỷ đen uống máu chưa say
    Máu dầu trộn lẫn Gaddfi họ hàng
    Cùng chung cộng sản thiên đàng
    Âm u cùng hội họp làng lưu manh
    Việt Nam có bác Chí Minh
    Gaddfi ngưả mặt Allah gọi ngài
    Con chim dãy giuạ bi ai
    Tiếng kêu thảm thiết đất trời chẳng dung!

    16.2.2011 Lu Hà

  5. hoangthanhtruc nói:

    SỨC MẠNH VÔ ĐỊCH :TỪ NHÂN DÂN

    Giới thiệu về tác giả: Ông Nguyễn Minh Cần sinh năm 1928 tại Huế. Ông tham gia kháng chiến trước tháng 08/1945 khi còn là học sinh ở tại đây. Năm 1946, ông là đảng viên Đảng Cộng Sản Đông Dương, và hoạt động ở Thừa Thiên với chức vụ Ủy viên Thường vụ Tỉnh Ủy Thừa Thiên.Từ tháng 10 năm 1954 đến 1962 ông làm Ủy viên Thường vụ Thành ủy Hà Nội, Phó Chủ tịch Ủy ban Hành chính thành phố Hà Nội, chủ nhiệm báo Thủ đô Hà Nội. Năm 1962 nhân cơ hội đi học trường Ðảng Cao cấp tại Liên Xô,.ông Nguyễn Minh Cần và một số đảng viên cao cấp khác của Đảng cộng sản Việt Nam bất đồng quan điểm vì ĐCSVN ngã về Trung Cộng nên đã quyết định xin tỵ nạn chính trị tại Liên Xô. Liên Xô đã từ chối lời yêu cầu và không giao trả ông cho Việt Nam, nước này cho ông được phép đổi cả tên họ sang tên Liên Xô để bảo đảm an ninh.Vợ và các con của ông ở Việt Nam trở thành nạn nhân của chính sách trả thù thâm độc của Đảng cộng sản việt Nam.

    NHỮNG BÀI HỌC THỰC TIỂN CHÚNG TA CẦN PHẢI HỌC
    Tiếp theo sự sụp đổ của “triều đại” tổng thống Ben Ali ở Tunisia hôm thứ sáu ngày 14.01.2011 thì ngày 11.02.2011, thế giới lại được chứng kiến sự sụp đổ của “triều đại” tổng thống Hosni Mubarak ở Egypt, sau 18 ngày đấu tranh cực kỳ gay go của hàng triệu quần chúng cách mạng trên khắp đất nước, đặc biệt là trên quảng trường Tahrir ở thủ đô Cairo Ai Cập.
    Đây là những thắng lợi lớn, bước đầu nhưng rất căn bản, của cuộc cách mạng dân chủ ở Tunisia và Egypt. Những thắng lợi lịch sử này mở đường cho cuộc đấu tranh tiếp tục rất gay go và phức tạp của nhân dân hai nước này để xây dựng một chế độ dân chủ đích thực. Sóng thần cách mạng ở Tunisia và Egypt đang lay động mạnh các chế độ độc tài toàn trị trên nhiều nước A Rập lân cận và sẽ ảnh hưởng không nhỏ đến cả tình hình chung của thế giới.
    Những biến cố trọng đại ở hai nước Tunisia và Egypt được các chiến sĩ đấu tranh cho dân chủ, tự do trên toàn thế giới đặc biệt quan tâm nghiên cứu để rút ra những bài học cho mình, mà cả các giới cầm quyền độc tài trên toàn cầu cũng ra sức rút tỉa kinh nghiệm để hòng đối phó với bão táp cách mạng của quần chúng trong tương lai nhằm bám chặt quyền thống trị nhân dân.
    Thế thì, đứng trên quan điểm của các chiến sĩ dân chủ, chúng ta có thể rút ra những bài học gì để làm cho nhân dân Việt Nam có đủ những quyền TưDo Dân Chủ đúng theo tinh thần hiến chương Liên Hiệp Quốc về Quyền của con người. Theo thiển ý của người viết, có những bài học lớn sau đây rất quí giá đáng chú ý:
    1/ Bài học đầu tiên là Lịch sử (viết hoa) bao giờ cũng cho ta những “cú” bất ngờ cả. Thật thế! Không cần phải đi xa hàng thế kỷ trước để đưa ra dẫn chứng, chỉ cần nêu ra những thí dụ trong vài chục năm gần đây thôi cũng đủ rõ. Có ai ngờ được rằng cái “đế quốc” cộng sản khổng lồ là Liên Bang Xô Viết, với 10 triệu đảng viên cộng sản, 20 triệu đoàn viên thanh niên cộng sản, 6 triệu quân tinh nhuệ, hàng triệu quân nội địa của bộ nội vụ, với bộ máy mật vụ KGB cực kỳ nhạy bén, với đủ các loại vũ trang cực kỳ tối tân, kể cả vũ khí hạt nhân cực mạnh… mà có thể sụp đổ nhẹ nhàng trước cuộc đấu tranh của quần chúng nhân dân hồi năm 91 thế kỷ trước? Có ai ngờ được rằng bức tường Berlin kiên cố như vậy đứng vững hàng chục năm trời mà sụp đổ chỉ trong một đêm? Có ai ngờ được rằng cuộc cách mạng nhung diễn tiến nhẹ nhàng đến thế trên đất nước Tiệp Khắc, Hungaria, Ba Lan, v.v…? Có ai ngờ được rằng nước Đức đã thống nhất hòa bình một cách êm dịu, trong lúc đó Cộng hòa Dân chủ Đức thì tan biến? Không ai ngờ được hết! Và lần này cũng vậy, không ai ngờ vụ anh Mohamed Bouazizi, một chàng trai 26 tuổi, có học mà thất nghiệp phải đi bán hàng rong hoa quả để kiếm sống, vì quá uất ức khi chiếc xe hàng của anh bị cảnh sát tịch thu, anh đã tự thiêu ngày 17.12.2010, và ngọn lửa của cây đuốc sống đó đã biến thành một cơn bão lửa cách mạng thiêu trụi chế độ độc tài toàn trị thâm căn cố đế ở Tunisia, rồi lan sang tận Egypt làm sụp đổ cả “triều đại” Mubarak.
    Vậy thì bài học đầu tiên là: chớ thấy chế độ độc tài toàn trị bề ngoài trông có vẻ nhất trí, thống nhất, mạnh mẽ, hùng cường dường như không gì lay chuyển nổi, với quân đội hùng hậu, công an mật vụ dày đặc, hung dữ, xảo quyệt, đảng, đoàn đông đảo làm hậu thuẫn vững vàng cho chế độ, v.v… mà sợ hãi! Khi mà Lịch sử đã chơi cho một “cú” bất ngờ thì mọi chỗ dựa của chế độ toàn trị sẽ tê liệt trước sức mạnh của quần chúng cách mạng,Đúng như thế, không có sức mạnh nào chống đỡ nỗi cho mọi chế độ đi ngược lòng dân, không sớm thì muộn nhân dân sẽ biết cần phải làm gì, bỡi đất nước không của riêng ai, những chế độ độc tài cư ngỡ nuôi dưỡng và nắm chắc công an, mật vụ, quân đội là được làm chủ nhân ông, được quyền sai khiến để bảo vệ cho cá nhân hay một nhóm người hầu tự tung tự tác thâu tóm quyền lực để vơ véc tài sản, và khi bản chất xấu xa của chế độ bị lột trần thì lòng dân sẽ nỗi sóng là tất yếu và khi hàng trăm ngàn hàng triệu nắm tay cùng lúc đưa lên thì chế độ toàn trị trở nên vô cùng yếu đuối, cuối cùng sẽ rụng xuống như một trái mít từ lâu đã chín rục trên cành, hay nói văn hoa hơn, như một người khổng lồ chân đất sét. Lẽ huyền bí của Lịch sử khó mà tiên đoán được ! bài học thất bại của sinh viên và nhân dân Bắc Kinh tại Thiên An Môn trước kia là : Không tụ họp được số đông nhân dân đủ lớn để tràn ngập quảng trường , sớm sợ hải khi quân đội nổ súng ,không có một thủ lỉnh xứng tầm chính trị từ trong đám đông để kết hợp tất cả thành một khối thống nhât….
    Nói đến bài học này không phải để các chiến sĩ dân chủ chủ quan, khinh địch, nhưng để mọi người tăng thêm lòng tin tưởng và hiểu được rằng mọi cuộc cách mạng muốn bùng nổ phải có thời cơ, mà thời cơ thì bao giờ cũng đến rất bất ngờ. Có khi chỉ vì một sự kiện không quan trọng lắm cũng đủ châm ngòi cho sự bùng nổ. Vậy thì các chiến sĩ dân chủ chúng ta phải cố gắng kiên trì, nhẫn nại chuẩn bị về mọi mặt, tinh thần, tổ chức, v.v… để khi thời cơ đến thì phải “trở tay” cho kịp. Đừng lãng phí sức lực vào những chuyện tào lao, ồn ào, ầm ĩ, viễn vông, mà phải cần mẫn, khôn khéo làm những việc thiết thực ngay từ bây giờ.
    2/ Bài học thứ hai mà cao trào cách mạng dân chủ ở hai nước Tunisia và Egypt dạy cho ta là, trong thế kỷ 21, trong thời đại toàn cầu hóa, thời đại Internet, giới trẻ, nhất là giới trẻ có kiến thức, sinh viên, học sinh là lực lượng châm ngòi, là động lực, là đầu tàu của mọi cuộc cách mạng dân chủ. Giới trẻ ở hai nước Tunisia và Egypt đã phất ngọn cờ đầu tiên để cổ xúy quần chúng, cuốn hút quần chúng. Họ đã tận dụng các phương tiện thông tin điện tử, các blog, Facebook, Twitter để huy động, tổ chức và phối hợp nhanh chóng một khối lượng quần chúng rất lớn xuống đường tranh đấu. Tiêu biểu nhất là anh thanh niên Wael Ghonim, kỹ sư máy tính người Egypt, đã lập một trang Facebook, nối kết hơn 400 nghìn người và chính anh cùng bạn bè đã dùng hệ thống thông tin điện tử đó để huy động giới trẻ xuống đường. Anh được dân chúng coi là biểu tượng của cuộc cách mạng Egypt. Cố nhiên, khi giới trẻ trí thức đã dũng cảm đi hàng đầu rồi thì đại chúng liền hưởng ứng, tức là các tầng lớp khác, công nhân, lao động, nông dân… đều phát huy vai trò tích cực của mình trong cuộc đấu tranh chung chống chế độ độc tài.
    Các bậc huynh trưởng của phong trào dân chủ cần thấy rõ điều này để tin tưởng vào lực lượng của giới trẻ có kiến thức, của sinh viên học sinh, trí thức, họ vừa là đội tiên phong, vừa là quân xung kích của cuộc cách mạng dân chủ. Dĩ nhiên, các bậc huynh trưởng – nếu có thể được – đều nên đóng vai trò cố vấn, góp ý cho giới trẻ, nhưng phải tôn trọng sáng kiến của họ. Đừng e ngại rằng sẽ có xung đột giữa hai thế hệ già, trẻ. Thực tế ở hai nước Tunisia và Egypt, cho đến ngày hôm nay, ta không thấy sự xung đột nào giữa giới trẻ và người lớn tuổi, trái lại, ta thấy rõ sự đồng tâm nhất trí của mọi người, không phân biệt tuổi tác, nam nữ, giàu nghèo, tôn giáo… trong mục tiêu chung là đánh đổ tên độc tài và chế độ độc tài toàn trị và xây dựng chế độ dân chủ đích thực trên đất nước thân yêu của họ. Chính lòng yêu nước và niềm tự hào dân tộc của đại chúng Tunisia và Egypt đã gắn bó mọi người trong những ngày đấu tranh cũng như trong những ngày thắng lợi.
    3/ Bài học thứ ba là, cuộc đấu tranh tuy mãnh liệt, căng thẳng vô cùng, nhưng là một cuộc đấu tranh hòa bình, bất bạo động. Chúng ta thấy rõ ràng những người xuống đường đấu tranh chỉ có tay không, trong tay không có một tấc sắt, họ chỉ mang theo khẩu hiệu, lúc đầu phần lớn là những khẩu hiệu về đời sống, như phản đối tăng giá hàng thiết yếu, phản đối thất nghiệp, chống tham nhũng, v.v… rồi chuyển thành những khẩu hiệu chính trị mạnh mẽ, thẳng thừng, như đòi phế truất tổng thống, giải tán đảng cầm quyền, đập tan chế độ độc tài, v.v… Vũ khí duy nhất của quần chúng có lẽ chỉ là cái miệng để hô khẩu hiệu và để vận động binh sĩ… Cố nhiên, khi xảy ra những vụ xô xát với cảnh sát mật vụ, hay với những cuộc “biểu tình” của cái gọi là “phe thân tổng thống” (thực ra là của đám tay chân cảnh sát mật vụ) có vũ khí thì quần chúng cách mạng cũng phải dùng đá, gậy gộc để đối chọi lại. Nói chung, trong cả nước Egypt chỉ xảy ra vài ba cuộc đấu tranh có vũ trang, tấn công và đốt cháy đồn cảnh sát mà thôi. Như vậy, cao trào cách mạng ở hai nước Tunisia và Egypt cho ta thấy cuộc đấu tranh hòa bình không vũ khí của hàng trăm ngàn người, thậm chí có ngày lên đến một, hai triệu, có một sức mạnh cực lớn làm tê liệt bộ máy đàn áp của giới cầm quyền, gây áp lực mạnh đến mức tên độc tài ngoan cố nhất phải lùi bước. Cố nhiên, phía dân chúng cũng chịu tổn thất lớn, trên 300 người chết, trên 1000 người bị thương. Đó là cái giá phải trả cho thắng lợi của tự do.
    4/ Bài học thứ tư mà người viết cho rằng rất quan trọng là giới trẻ ở hai nước đã đi theo một đường lối cách mạng tích cực và triệt để với tinh thần tiến công tích cực, với quyết tâm đánh đổ những tên độc tài và chế độ độc tài toàn trị. Chính cái đường lối tích cực đó phù hợp với tình thế và khích lệ tâm trạng của đại chúng đang bừng bừng khí thế cách mạng mong mỏi sớm hạ bệ tên độc tài và chế độ độc tài toàn trị. Nhân đây, cũng xin nói thêm điều này: qua tấm gương của cách mạng hoa Lài cũng như cuộc nổi dậy ở Egypt, chúng ta thấy rõ những “thuyết” của một vài người trong và ngoài nước ta đã đưa ra trong những năm gần đây, như “thuyết” hòa giải hòa hợp cả với giới cầm quyền, hoặc “thuyết” nói rằng “cuộc đấu tranh cho dân chủ không phải là một cuộc xung đột thù địch một mất một còn mà phải là một cuộc đối đầu hòa bình – ít nhất là hòa bình đơn phương từ phe dân chủ”, cũng như “thuyết” “tự tan, tự vỡ” của đảng cầm quyền là những “thuyết” sai lầm, đó chỉ là cách ru ngũ hoặc lừa bịp nhân dân mà thôi ,chúng ta nên nhớ rằng không có một tên độc tài hay một chế độ toàn trị nào tự nguyện từ bỏ quyền lực nếu không bị sức ép từ nhân dân và vì vậy những lực lượng đấu tranh nhân dân dứt khoát không khoan nhượng , chúng sẽ tìm cách đâm sau lưng ta nếu ta hoà hoãn hay nhụt ý chí, đừng nghĩ đến giãi pháp dung hoà rất có hại cho cuộc đấu tranh chống chế độ độc tài toàn trị ở nước ta.
    5/ Bài học thứ năm là tinh thần đấu tranh dũng cảm, kiên cường KHÔNG HỀ NHÂN NHỰNG HAY SỢ HẢI, có nhiều lúc tay không mà phải đối chọi với cảnh sát có vũ trang, nhưng quần chúng cách mạng vẫn không lùi bước. Tinh thần sẵn sàng chết vì nước trong lớp trẻ rất cao. Xin nhắc lại nguyên văn lời anh Wael Ghonim nói với đài CNN: “Tôi nói cho anh biết rằng tôi sẵn sàng chết. Tôi có rất nhiều thứ trong đời để mất. Tôi đang đi làm, anh biết tôi đang xin nghỉ làm, tôi làm việc cho một công ty tốt nhất trên thế giới. Tôi có một người vợ hoàn hảo, và tôi có mọi thứ tốt nhất, tôi yêu thương con cái tôi, nhưng tôi sẵn sàng đánh đổi tất cả mọi thứ đó cho giấc mơ của tôi trở thành hiện thực và không ai có thể đi ngược lại ước muốn của chúng tôi. Không ai có thể!”. Tinh thần hy sinh vì nước, vì lý tưởng dân chủ không chỉ ở anh Wael Ghonim mà ở rất nhiều người khác. Và, như chúng ta đã biết, ở Egypt có trên 300 người đã hy sinh, hàng nghìn người bị thương mà dân chúng không hề nao núng, khí thế đấu tranh vẫn mãnh liệt. Trên màn hình, ta thấy có người bị thương băng bó đầy người, kể cả cái đầu chỉ để lộ ra cặp mắt sáng rực đã đưa bàn tay chìa hai ngón làm thành chữ V (victoire), biểu thị lòng tin ở thắng lợi. Cả ở Tunisia cũng như ở Egypt hai tổng thống độc tài đều cố sức bám riết vào quyền lực, nhưng quần chúng cách mạng đấu tranh đến cùng nên một ông ôm vàng và của cải chạy trốn và ông thứ hai đã phải rút lui. Ở Tunisia, khi tổng thống chạy trốn rồi, dân chúng vẫn kiên trì đấu tranh đòi gạt bỏ hết những kẻ đã từng nắm quyền hành trong cái đảng cũ của tổng thống và trong bộ máy nhà nước. Và những đòi hỏi đó của quần chúng về cơ bản đã thực hiện được. Cái tinh thần tấn công không ngừng của dân chúng Tunisia và Ai Cập đã làm được tất yếu nhân dân VN cũng sẽ làm được ! nếu đoàn kết chung một tấm lòng-không sợ hải vì đơn độc.
    6/ Cao trào cách mạng ở hai nước Tunisia và Egypt đã thắng lợi bước đầu đã chứng tỏ rằng nhiều nhà dân chủ nước ta chủ trương “lực lượng đấu tranh trong nước là chủ yếu, lực lượng đấu tranh ngoài nước chỉ là hỗ trợ” là một chủ trương đúng đắn, bất chấp sự phản đối của một nhà lý luận nọ đòi: “…. phải khẩn cấp từ bỏ ngôn ngữ giả dối là quốc nội là chủ lực, hải ngoại chỉ có vai trò yểm trợ”. Các chiến sĩ dân chủ nước ta phải có quan niệm rõ ràng, dứt khoát để không ỷ lại vào lực lượng đấu tranh ở ngoài nước, mà ngay từ đầu phải tập trung sức lực vào việc xây dựng lực lượng quần chúng trong nước. Bài học cách mạng hai nước Tunisia và Egypt là chứng minh hùng hồn bằng thực tế tính đúng đắn của chủ trương nói trên.Chúng ta hãy thử tưởng tượng một triệu người giữa lòng TP/Hà Nội hay Sai Gòn cùng hét vang Tự Do Dân Chủ hay là chết …thì chuyện gì cũng có thể thay đổi được !
    7/ Một bài học sâu sắc nữa là những kẻ cầm quyền ở hai nước đã không biết nói chuyện hiền hòa, lịch sự với người dân, chúng chỉ quen thói ngạo mạn “đối thoại” với dân bằng dùi cui, hơi cay và vòi rồng phun nước… nên đã gây ra hậu quả bùng lên ngọn lửa căm hờn từ một người (anh Mohamed Bouazizi) đến hàng nghìn, hàng trăm nghìn, hàng triệu người, và thế là cả một trận bão lửa hừng hực cháy trên cả hai nước Tunisia và Egypt và hiện đang có cơ cháy lan sang nhiều nước khác nữa, Algeria, Iran, Libya, Yemen, Jordan, Bahrain, A Rập Saudi, v.v…. Đó là nguyên nhân trước mắt, khá trực tiếp.
    Còn nếu truy nguyên sâu xa hơn nữa thì thấy rằng, tuy hai nước Tunisia và Egypt đã có những thành công rõ rệt về mặt kinh tế, nhưng giới cầm quyền ở hai nước đó đã không dám làm cải cách chính trị để chống nạn tham nhũng tràn lan, để đem dân chủ lại cho người dân, nên kết quả là cải cách kinh tế đưa đến tình trạng xã hội không thể chịu nổi cái ách đè nén của nền độc tài toàn trị với nạn tham nhũng khủng khiếp được nữa, nên người dân đã phải vùng lên. Chẳng phải chỉ hai nước Tunisia và Egypt lâm vào tình trạng này mà còn nhiều nước khác, trong đó có Trung Quốc, Việt Nam, nền độc tài chính trị còn khắc nghiệt hơn Tunisia và Egypt gấp nhiều lần, nếu không kịp thời cải cách chính trị thì chắc cũng khó tránh được những biến động trong tương lai. Bài học này các giới cầm quyền độc tài toàn trị nên suy ngẫm.
    8/ Qua cuộc đấu tranh của nhân dân hai nước Tunisia và Egypt, ta thấy rõ sự đồng tình ủng hộ của dư luận thế giới rất mạnh mẽ. Tuy nhiên, sự ủng hộ về mặt tinh thần của các chính phủ các nước dân chủ, kể cả nước dân chủ nhất trên thế giới, lúc đầu đều có tính chung chung và rất dè dặt, thận trọng. Điều đó dễ hiểu, vì trong vấn đề quan hệ ngoại giao, quan hệ kinh tế, trong vấn đề duy trì tương quan lực lượng giữa các thế lực trong vùng Bắc Phi – Trung Đông, mỗi nước đều theo đuổi những mục đích riêng vì quyền riêng của nước mình. Thêm nữa, vấn đề rất tế nhị là các nước dân chủ cố làm sao để tránh được cái nguy cơ những phe phái Hồi giáo cực đoan nhân những biến cố lịch sử này giành được ưu thế trong vùng đầy mâu thuẫn này. Cho nên, những người dân chủ cần ghi nhớ bài học là trong cuộc đấu tranh vì tự do, dân chủ của nước mình, ta phải ra sức tranh thủ sự đồng tình và ủng hộ của dư luận thế giới, nhất là của các nước dân chủ, nhưng không bao giờ ngây thơ mà đặt tất cả hy vọng vào một nước nào, kể cả nước dân chủ nhất, vì chính phủ nước nào cũng phải nghĩ đến quyền lợi của nước mình trước hết và trên hết. Chính vì thế những người dân chủ không thể ỷ lại vào nước nào mà tự mình phải động viên nội lực là chính, mà nội lực đó chỉ bắt nguồn từ sự đoàn kết toàn dân.
    9/ Như người viết đã nhấn mạnh ngay từ đầu, Các chiến sĩ dân chủ nên nhớ rằng: khi nói đến chữ cao trào cách mạng thì trong đó đã hàm ý là sẽ có thời kỳ gọi là “thoái trào”. Thoái trào là khi quần chúng cách mạng bị đàn áp mất hết tinh thần, thoái trào còn có thể là do quần chúng cách mạng mỏi mệt vì chờ đợi lâu quá mà không được thấy kết quả rõ rệt (khốn thay, trong số quần chúng tham gia phong trào, nhiều người cứ tưởng là đánh đổ một tên độc tài hay chế độ độc tài rồi, thì ngay sau đó họ sẽ hưởng nhiều quyền lợi và tức thì cuộc đời họ sẽ khác hẳn!), hoặc do quần chúng cách mạng chán nản vì phong trào bị chia rẽ (tình trạng chia rẽ phe phái thường thấy sau khi cách mạng thắng lợi bước đầu), v.v… Cho nên, những người lãnh đạo phong trào dân chủ phải có kế hoạch để tiếp tục đấu tranh từng bước, giành thắng lợi từng bước để duy trì được khí thế cách mạng của quần chúng ngay cả khi thoái trào. Kẻ thù của dân chủ rất gian manh, chúng có trăm phương nghìn kế để tri hoãn mọi việc và chia rẽ phong trào, các chiến sĩ dân chủ không thể lơ là cảnh giác.
    10/ Cuộc nổi dậy của quần chúng cách mạng hai nước Tunisia và Egypt còn cho ta một bài học về cái gọi là “ổn định chính trị”. Hai nước Tunisia và Egypt đã thực hiện cải cách kinh tế thắng lợi rõ rệt, có thể nói thành tựu kinh tế của họ còn rực rỡ hơn Việt Nam. Egypt có trên 80 triệu dân, gần bằng Việt Nam, mức tăng trưởng là 7%, nhưng lợi tức trung bình thì cao hơn Việt Nam nhiều, thực tế đó là một nước tiên tiến trong khu vực. Thành tích xóa đói giảm nghèo ở nước này cũng được Ngân hàng Thế giới khen ngợi. Giới cầm quyền ở Egypt đinh ninh rằng với thành tích cải cách kinh tế như vậy họ có thể siết chặt chế độ độc tài để giữ cái thế “ổn định chính trị” cho họ rỗi rãnh thời gian để vơ vét của cải. Nhưng thực chất của ổn định chính trị không thể do chế độ độc tài toàn trị đem lại, mà đó là kết quả của tinh thần đồng thuận trong dân chúng, nói một cách khác đó là kết quả của sự dân chủ hóa sinh hoạt chính trị trong xã hội. Chỉ có chế độ dân chủ đích thực, tức là chế độ tôn trọng quyền của người dân, mới thật sự đem lại ổn định chính trị bền vững mà thôi, chứ không phải cứ bịt tai, bịt mắt, bịt miệng người dân rồi lôi cuốn họ vào những cuộc vui chơi giải trí vớ vẩn là có “ổn định chính trị”, như quan niệm của giới độc tài toàn trị.
    Những bài học từ cuộc cách mạng nhân dân ở Tunisia và Egypt thì còn nhiều lắm và ta còn phải tiếp tục bổ sung thêm. Người viết xin dừng lại ở đây và xin nói thêm điều này cùng các bạn trẻ nước ta: Rút ra những bài học để chúng ta suy nghĩ là : Không có gì khó, không có gì phải sợ nếu chúng ta đồng lòng hợp đoàn, người trước ngã người sau cứ tiến lên dứt khoát không lùi bước, tất cả đều ra đường, tràn ra đường như sóng triều dâng cho đến khi nắm chắc được Tự Do Dân chủ đích thực
    Tôi xin kể thêm chuyện này, vì vợ chồng tôi chẳng những là người chứng kiến, mà là người tham dự vào sự kiện này. Hồi cách mạng dân chủ ở Nga, tức là cuộc nổi dậy của dân chúng Nga ở Moskva, Sankt Petersburg, và các thành phố khác để chống lại cuộc đảo chính ngày 19.08.1991 do những kẻ bảo thủ nhất trong Bộ chính trị ĐCSLX tổ chức. Khi bộ trưởng quốc phòng Yazov là người trong nhóm đảo chính, ra lệnh kéo quân vào Moskva để tấn công phe dân chủ thì tướng Shaposhnikov, tư lệnh không quân, và tướng Grachov, tư lệnh bộ đội nhảy dù đã tuyên bố không tuân lệnh bộ trưởng quốc phòng, rồi một số chiến xa Liên Xô chạy sang phe dân chủ, đứng bảo vệ “Nhà Trắng”, là bản doanh của bộ chỉ huy của phe dân chủ. Còn đêm 20.08.1991, vì vợ chồng chúng tôi là những thành viên của Phong trào Nước Nga Dân chủ, nên chúng tôi đã có mặt ở “Nhà Trắng”, nhà tôi thì viết những tin tức để chuyển cho các địa phương (hồi đó làm gì có máy photocopy và Internet như ngày nay!), còn tôi thì lo việc tiếp tế nước uống và thức ăn cho anh chị em trẻ cầm súng bảo vệ “Nhà Trắng”. Chúng tôi nhớ rất rõ bầu không khí đêm đó căng thẳng đến cực độ vì có tin chủ tịch KGB Kriushkov đã ra lệnh cho tướng Karpukhin, chỉ huy trưởng đội “Alpha” là đội quân đặc nhiệm tinh nhuệ nhất của Liên Xô phải nhảy dù xuống đánh chiếm “Nhà Trắng”! Thế nhưng, một sự may mắn diệu kỳ cho phe dân chủ Nga: đội “Alpha” đã từ chối thi hành lệnh! Trước tình thế đó, bộ trưởng quốc phòng Yazov ra lệnh rút quân, thế là phe dân chủ thừa thắng xông lên chiếm lĩnh ngay trụ sở Trung ương ĐCSLX, cũng như trụ sở các thành ủy, tỉnh ủy các nơi khác, chiếm lĩnh trụ sở KGB, hạ bệ tượng trùm công an mật vụ Dzerzhinsky ở trung tâm Moskva, v.v… Bộ trưởng bộ Nội vụ B. Pugo tự sát. Hàng chục nghìn đảng viên vứt thẻ đảng…
    Nhắc lại chuyện này để thấy rõ rằng khi một chế độ đã mục nát rồi thì mọi cột chống của nó đều rệu rã. Cho nên, sự sụp đổ của chế độ Xô-Viết chính là do bản thân nó không còn sức sống, chứ không phải do lỗi lầm của ai đó hay do âm mưu của nước ngoài, như một số người thường giải thích.
    Kể lại những chuyện đó để mọi người suy ngẫm, còn kết luận thế nào thì tùy các bạn.
    Cuối cùng, tôi tin tưởng rằng tiền đồ của Tổ quốc và Dân tộc ta sẽ rạng rỡ và tuổi trẻ của nước ta trong tim còn rạt rào tình yêu nước, thương dân sẽ không phải hổ thẹn trước đấng Quốc Tổ, trước các Anh hùng Liệt sĩ, trước tiền nhân và hậu thế.
    Nguyện cầu Hồn thiêng Đất nước phù hộ chúng ta!
    Moskva, ngày 14.02.2011
    Nguyễn Minh Cần

  6. Dau Phung nói:

    Cac ngai lam on viet ra nhung y kien hay theo thoi cuoc va gop them y cho su chuyen dong cûa lich su. Con cu trich dan roi chui boi cai dang cong san “cho chet” ay thi …. Biet roi, kho lam, noi mai…!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s