MƯỜI HAI CON GIÁP

Gì chứ mười hai con giáp thì người Việt Nam chúng ta ai lại không biết và không thuộc lòng! Tí, Sửu, Dần, Mẹo…

Tết năm nay là năm Tân Mão. Tân là một trong Thập Can; và Mão là một trong Thập nhị Chi.

Thập Can gồm có Giáp, Ất, Bính, Đinh, Mậu, Kỷ, Canh, Tân, Nhâm, Quý.

Thập nhị Chi theo thứ tự là: Tí, Sửu, Dần, Mẹo, Thìn, Tỵ, Ngọ, Mùi, Thân, Dậu, Tuất, Hợi.

Hồi nhỏ, có lần Lão Móc gặp một số năm có tên lạ trong cuốn “Việt Nam sử lược” của Cụ Trần Trọng Kim:

“… Tháng Tư năm Ất Vị 1655, tướng Trịnh là Lê Văn Hiển và Phạm Tất Toàn đem quân đánh chúa Nguyễn lần thứ năm. Quân Trịnh vượt Linh Giang đánh vào Nam Bố Chính…”

Mò mẫm hết mấy này tính toán được rằng năm 1655 là năm Ất Mùi. Và sử gia họ Trần kiêng tên ai đó mà đổi thành Ất Vị.

… Năm Đinh Mão 1625, Trịnh Tráng rước vua Lê thân chinh đi đánh quân Chúa Sãi ở Đàng Trong. Năm đó là năm Đinh Mùi.

Năm Canh Ngũ 1630, quân Trịnh lại đánh Nguyễn lần thứ hai… 1630 là năm Canh Ngọ.

*

Thiên khai ư Tý, Địa tịch ư Sửu, Nhân sinh ư Dần…

Như vậy có Trời trước, kế đến có Đất rồi sau mới có Người. Đúng! Mấy ông Tàu xưa nói cũng có lý lắm. Nhưng mà “Thiên khai ư Tý” hồi nào, cái Big Bang ấy cách nay 25 tỷ năm, 30 tỷ năm? Chưa ai dám nói chắc. Rồi cái “Địa tịch ư Sửu” ấy hồi nào? 3 tỷ năm, 4 tỷ năm trước đây? Người ta cũng phỏng chừng chứ chưa ai dám khẳng định. Còn chuyện “Nhân sinh ư Daần”, thì người ta nói cái vụ này xảy ra ở Phi Châu, cách đây khoảng 2 triệu năm.

Đúng hay không đúng? Mấy cái chuyện ấy xa xôi quá.

Hồi thời Pháp thuộc, có cụ Nguyễn Khoa Vy, sinh năm 1881, người phủ Thừa Thiên có làm một bài thơ 8 câu mà kể đủ mười hai con giáp. Cái lắt léo của bài thơ ấy là phải dùng ca dao, tục ngữ để nói về các con vật của đủ mười hai chi mà không được nói thẳng ra. Cụ Vy làm bài thơ ấy như sau:

1 – Tha ra, cắp lấy, bộ loay hoay,

2 – Đào lỗ không nên tiếng cả bầy.

3 – Lạc ngõ theo đuôi trâu dễ bước,

4 – Cả gan bóp dái chẳng gờm tay.

5 – Cám treo nhịn đói nhăn răng chịu,

6 – Cối vẫn ăn no, ỉa miễu đầy.

7 – Cá gáy hoá ra, chi có cánh,

8 – Mồng năm len lét trốn đi ngay.

-Trong câu 1, tác giả nói đến chó, mèo qua câu tục ngữ “Chó tha ra, mèo cắp lấy.”

-Câu 2: Câu tục ngữ “Chuột bầy đào không nên lỗ.”

-Câu 3:  “Lạc: ngõ theo đuôi trâu.”

-Câu 4: “Cả gan bóp dái ngựa.”

-Câu 5: “Cám treo để heo nhịn đói” và câu “Nhăn răng như khỉ ăn ớt.”

-Câu 6: Câu tục ngữ: “Gà què ăn quẫn cối xay” và câu “Nuôi dê để ỉa miễu.”

-Câu 7: “Cá chép hóa rồng” và câu “Cơ chi hùm có cánh.”

-Câu 8: “Len lét như rắng mồng năm.”

Đúng là một bài thơ hết sức công phu.

*

Điểm qua điểm lại, mười hai con giáp ấy rất quen thuộc với loài người. Trừ Rồng là một con vật tưởng tượng, còn mười một con giáp kia, người ta ai cũng từng gặp qua, kể cả con Cọp có vẻ hơi khó gặp nhưng không một sở thú nào không có.

Giận ai người ta nói: Cái bản mặt thằng đó mười hai con giáp không giống con giáp nào!

Nói vậy là vì giận quá mất khôn. Không giống con giáp nào còn đỡ, giống một trong mười hai con giáp ấy mới khó coi chứ. Một cái bộ mặt chuột, mặt trâu, mạt rắn, mặt mèo đâu có hay ho gì! Đến như đồ mặt heo, cái tù mặt chó, cái bản mặt dê xồm, cái thứ mặt gà mái, cái mặt dài như mặt ngựa, thứ đồ mặt khỉ… thì quả là tệ hại.

Đến như mặt cọp. Ai dám nói một người mang mặt cọp là một con người đẹp trai? Còn nếu các bà, các cô lại càng nguy hiểm: đàn bà con gái gì mà dữ như cọp! Quanh đi quẩn lại chỉ có mặt rồng là quý. Long nhan là mặt vua. Thế nhưng nhìn cho kỹ, cái bộ mặt con Rồng cũng không lấy gì làm dễ coi. Con mắt thì lộ, lỗ mũi thì to.

Hãy cải tiến câu mắng của mình sao cho thực tế hơn một chút.

*

Vì mười hai con giáp là những con vật quen thuộc cho nên tính đi tính lại, mười hai con ấy đều bị người ta ăn thịt. Có người sẽ cãi: Thịt rồng ở đâu mà ăn?

Thưa có! Lý ngư hóa long, con cá chép sẽ hoá rồng sau khi vượt tam cấp Vũ môn. Ăn cá chép tức là ăn con rồng lúc chưa tung mây, lướt gió. Tức nói theo kiểu Không Quân là con rồng hay “thằng đó nó chết lúc chưa rời phi đạo.”

Còn mười một con kia thì thường quá. Có hai con giáp bị người ta ăn gần như hàng ngày là anh Hợi và chị Dậu. Tuất, Sửu và Mùi thì thỉnh thoảng. Đối với một số người ở thành phố thì Tý và Tỵ là hai thứ hiếm. Ngọ và Mẹo ít người ăn. Đến ông Dần lại càng hiếm hơn nữa, hiếm hơn cả ông Thân mà chỉ vùng rừng mới có.

Đối với anh lính trẻ như anh Binh Móc, chỉ trừ con rồng mà anh đã sơi tam bằng cá chép, còn thì mười một con kia anh đã xơi đủ trên đường chinh chiến.

Một ngày cận Tết ở nơi heo hút Bù Prăng, Phước Hỏa, anh lính trẻ ăn thịt cọp của những người Thượng mang cho. Bà con đi xe đò ngang vùng Rừng Lá năm nào đã hết hồn che mặt không dám nhìn vì cách hơi xa mặt đường một chút hai cái gì giống như hai cái xác … người bị căng trên một thân cây cắm đứng. Thật ra đó chỉ là trò nghịch ngợm của một ông lính trẻ đã bắn hạ và lột da hai con dộc rồi đem căng lên đấy trước khi nấu nướng!

Ai đã từng “lội” vùng Mộc Hoá, Kiến Tường, Mỹ An, Cao Lãnh thì phải nhớ chuột và rắn. Trên đường hành quân, rắn kho muối ớt, rắn bông súng nấu canh chua với trái chòi mòi, chuột nướng lửa củi tràm… thay cho những hộp thịt ba lát đã ngấy lên tận cổ.

Rồi đến thịt mèo anh cũng chẳng chê, thịt ngựa anh cũng chẳng chối từ. Có người chê anh ăn tạp, anh cười hề hề: lính mà!

*

Trong mười hai con giáp chỉ có rồng là con vật thần thoại, còn bao nhiêu đều là những con vật rất quen thuộc, kể cả con cọp. Chẳng nói đâu xa, hồi thập niên 50, thế kỷ trước, ở Việt Nam, người đi đêm vẫn gặp các ông kễnh ra ngồi ngắm trăng trên đèo Rù Rì.

Tại sao toàn những con vật quen thuộc? Có người trả lời là lúc đó con người Đông phương biết bắt đầu làm lịch họ lấy ngay những con vật đã được thuần hóa như Trâu, Ngựa, Mèo, Chó, Gà, Heo, Dê hoặc những con sống ngay trong nhà như Chuột, Rắn hoặc gần nhà như Cọp để đặt tên cho mười hai con giáp. Cũng có thể, có thể thôi, chuyện không lấy gì làm chắc lắm.

Trong mười hai con giáp, con cọp có vẻ đáng sợ nhất. Trong hai loài cọp, cọp cái đáng sợ hơn. Điều này đã được 3 tỷ đàn ông, con trai trên trái đất xác nhận. Cọp cái làm chúa tể trong… nhà!

*

Năm nay là năm con Mèo nhưng xin được nói chuyện Cọp [ vì thấy trên Báo Tổ Quốc có ông Hoàng Cơ Định, một “lãnh tụ” của đảng Việt Tân viết bài: “Nguyễn Phú Trọng là ‘mèo trắng’ hay ‘mèo đen’” nhưng ông ta lại bảo là: “Tôi không có ý lập lại câu của Đặng Tiểu Bình mà chỉ muốn nói rằng: Lãnh đạo Cộng Sản là những con mèo, mèo trắng hay mèo đen thì đều ăn vụng và… bậy xong thì tìm cách dấu.” thì “oải chè đậu” quá. Với cách lập luận như thế thì xem ra “khả năng” của ông Hoàng Cơ Định,lãnh tụ đảng Việt Tân cũng đâu có khá hơn Tân Tổng Bí Thư đảng VC Nguyễn Phú Trọng chút nào! Vì vậy mà mất hứng không muốn bàn đến chuyện mèo chuột vốn là sở trường của anh Binh Móc mấy chục năm về trước.] Bèn xin được kể về chuyện Cọp tự sa “cạm bẫy tự nhiên” như sau:

Có một con cọp lớn về làng vào ban đêm, ngồi giữa cây cầu bắc qua con suối ngăn cách làng và bìa rừng, gầm gừ rất dữ tợn. Dân làng đóng chặt của, đánh trống nổi tù và ầm ỉ… Sáng hôm sau, cọp chẳng bỏ đi như mọi lần. Đến trưa, đến chiều… đến sáng hôm sau, cọp vẫn ngồi lù lù một đống giữa cầu. Lâu lâu còn lại nhớm lên như muốn đứng dậy rồi lại ngồi xuống, cất tiếng gầm thật lớn, đưa chân trước quào quào trong không khí, hay quào trên mặt cầu sồn sột. Đến ngày thứ tư, con vật vẫn còn đó, nhưng không còn vẽ dữ tợn nữa. Đến chiều, dân làng đã dám đến gần cầu. Cọp vẫn trong tư thế ngồi, nhưng đầu gục xuống, rãi nhớt nhiễu chảy dài hai bên mép coi rất thảm não, rõ ràng là cọp kiệt sức…

Lật xác cọp lên, mọi người ngạc nhiên khi thấy dường như cọp vừa bị… thiến, vết thương còn dính bê bết máu.

Theo Trọng Ngọc, người kể câu chuyện hy hữu nhưng lại cả quyết là có thật này giải thích thì con cọp bị nạn trong câu chuyện là một con cọp già. Cọp già nên “bị đạn” cũng hơi xệ – như người về già. Cầu làm bằng những thân tre lớn, kết dây mây khá chắc và có những khe. Cọp ngồi giống như mèo, đứng hai chân trước, quì hai chân sau, chẳng may “băng đạn” thõng xuống khe cầu. Cọp lại nhè vùng vẫy “gầm thét khúc ca rừng dữ dội… lượn tấm thân như sóng cuộn nhịp nhàng” ( “Hổ nhớ rừng”,thơ Thế Lữ) nên lại đưa “băng đạn” kẹt trong khe cầu. Bộ phận bị kẹt lại quá nhạy cảm, cọp càng vùng vẫy càng đau đớn…

Chuyện kể lúc dân làng lật xác cọp lên, hai viên đạn… xệ đựng trong băng đạn còn kẹt dính ở khe cầu.

*

Năm 1986, cách đây 25 năm, Cọp Chúa Cộng Sản Gorbachev đang ngự trị ở Liên Bang Sô Viết. Sau đó, Cọp Chúa cũng đã tự để “băng đạn” về già thòng xuống khe cầu tư bản chủ nghĩa.   Loài người vui vẻ sống chung với những con cọp cộng sản đã đổi lốt cọp. Nhưng loài người vẫn còn lo ngai ngái với mấy con cọp Trung Hoa, Cuba, Bắc Hàn, Việt Nam.

Theo nhà tướng số Ngô Hùng Diễn thì, CSVN đã chiếm được miền Nam nhưng rồi chúng sẽ tự diệt khi Võ Nguyên Giáp về thăm “Bác” Hồ bên kia thế giới.

Năm nay thì Võ Đại Tướng cũng đã trăm tuổi. Chuyện Võ anh hùng tận chỉ còn trong gang tấc!

Trong khi đó thì Đảng và Nhà Nước ta lại “lên gân” cương quyết tiến lên xã hội chủ nghĩa, không chấp nhận đa nguyên, đa đảng, tiếp tục ra sức đàn áp những người dân trong nước lên tiếng đòi hỏi tự do, dân chủ, nhân quyền, đàn áp những nhà lãnh đạo tôn giáo, bắt bỏ tù những nhà tranh đấu cho dân chủ. Biết đâu vì những chuyện này mà Con Cọp Cộng Sản Việt Nam lại tự để “băng đạn” thòng xuống khe cầu chủ nghĩa tư bản! Biết đâu, phải không?

Hy vọng chuyện đó sẽ xảy ra và toàn dân sẽ lột da và xương của mấy chú cọp VC làm áo choàng và nấu cao hổ cốt để trị bệnh cho Mẹ Việt Nam.

LÃO MÓC

Advertisements
Bài này đã được đăng trong LÃO MÓC và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

7 Responses to MƯỜI HAI CON GIÁP

  1. Tư Cà Lăm nói:

    Theo nhà tướng số Ngô Hùng Diễn thì, CSVN đã chiếm được miền Nam nhưng rồi chúng sẽ tự diệt khi Võ Nguyên Giáp về thăm “Bác” Hồ bên kia thế giới.
    – – – – –
    Cầu mong đến ngày này 21/12/2012. Tất cả chúng ta cùng tiễn đưa đảng VC, về trời ” Vui thú điền viên. ” Lời cựu Chủ tịt nước Trít xì trum, tự chim cánh cụt, tự Hai Lúa.

  2. tudo nói:

    Cọp đỏ Việt gian vì tham nhũng dữ quá, sẵn tiền nên ăn nhậu mệt nghỉ, hiện nay đã phát phì; do đó rất chậm chạp, ù lì.

    Vì vậy, cái ngày lột da cọp đỏ lấy xương nấu cao hổ cốt chắc cũng sắp đến gần.

  3. BCT/TƯ csvn hiện tại có 14 “băng đạn” , cho Búa Tạ
    tôi order băng đạn của Nguyễn tấn Dũng, còn lại 13
    băng kia nhường quyền order cho các bạn khác.

  4. lao moc nói:

    hoan cu moc viet hay qua nam nay cu moc tho bao nhieu tuoi chung ta phai in lai giu lam ky niem cu moc hop tac voi 22thinktank lam cach mang hoa SEN de cuu nuoc .doi den 2012 lam nole giac tau muon nam

  5. Đồng bào nói:

    ĐÂU CÓ SAI VIẾT GÌ THÌ VIẾT ĐỂ CHỬA CSVN ,NHƯNG LÃO MÓC PHẢI LÔI THÀNH PHẦN ĐẤU TRANH CHO DÂN CHỦ CỦA VN .VÀ BÀI NÀY LÀ LÃNH TỤ CỦA ĐẢNG VIỆT TÂN . tôi THẤY BÀI NÀO CŨNG CÓ ĐẢ KÍCH NGƯỜI DÂN CHỦ VÂY TA CHỈ CÓ THỂ NÓI LÃO MÓC VIẾT THEO ĐƠN ĐẶT HÀNG CỦA CSVN MÀ THÔI ,ĐỒNG BÀO YÊU NƯỚC VIỆT ƠI HÃY SÁNG SUỐT NAY KÍNH ””

    • LÃO MÓC nói:

      KHÔNG NÊN VÔ CỚ VU CÁO, MẠ LỴ NGƯỜI KHÁC

      LÃO MÓC

      Trả lời góp ý của ông/bà “Đồng bào” trong phần góp ý 2 bài “TỰ DO BÁO CHÍ…” và “MƯỜI HAI CON GIÁP”

      Kính ông, tôi là người viết rất nhiều bài phê phán về đảng Việt Tân và những ngưòi lãnh đạo của đảng này, cũng như những tổ chức, a3nđg phái khác ở hải ngoại. Những vị này đã không thể trả lời. Đề nghị ông không nên không có bằng cớ gì lại mạ lỵ, vu cáo tôi là viết theo đơn đặt hàng của VC [sic!].
      Trong bài “Mười Hai Con Giáp” tôi có đề cập đến ông Hoàng Cơ Định.
      Theo ý của tôi, ông Hoàng Cơ Định viết về ông TBT Nguyễn Phú Trọng là “mèo trắng, mèo đen” này nọ “chỉ là một trò hề kệch cỡm,” không xứng đáng với vai trò là một trong những lãnh tụ của đảng Việt Tân.
      Chuyện làm tôi hơi ngạc nhiên là trong phần góp ý ông/bà lại viết là “tôi (LM) đã viết theo đơn đặt hàng của VC” mà không đưa ra bằng chứng nào.
      Xin hỏi ông/bà “Đồng bào” có phải ở hải ngoại khi muốn “phá” một tổ chức nào đó thì người ta chỉ cần viết một cách vô trách nhiệm là ông đó, bà đó là người của đảng Việt Tân?
      Xin kèm theo đây một vài viết mà tôi đã viết về ông Hoàng Cơ Định. Xin đề nghị nếu ông Hoàng Cơ Định có đọc, xin ông cho biết những điều tôi viết về ông có gì là không đúng.
      Kính thư

      Lão Móc Nguyễn Thiếu Nhẫn

      NHỮNG DIỄN VIÊN CỦA NHỮNG TRÒ HỀ KỆCH CỠM

      LÃO MÓC

      Theo một nhân vật đã từng ở vai trò lãnh đạo Mặt Trận (trước kia), tức đảng Việt Tân (hiện nay) thì ông Hoàng Cơ Định (HCĐ), một nhân vật cao cấp trong Trung ương đảng Việt Tân là người “chủ quan, kiêu căng và thiếu khả năng lãnh đạo.” Ông Định giữ vai trò then chốt trong MT (trước kia) và đảng Việt Tân (hiện nay) chỉ vì ông là em của ông Hoàng Cơ Minh, núp trong bóng tối “làm mưa làm gió” đến nay phải lộ diện và mọi người đã thấy rõ khả năng thực sự của ông ta.
      Nhận xét này rất chính xác khi đọc bài viết của ông ta có cái tựa đề: “Tôi đi dự lễ truy điệu cụ Hoàng Minh Chính” được đăng trên mục gọi là “Bình Luận” của tuần báo VTimes có ông “ký giả playboy” Lâm Văn Sang làm Tổng thư ký. (VTimes số 96, Thứ Sáu 11-4-2008).
      Xin mời độc giả đọc trích đoạn sau đây để thấy cái “khả năng… bình luận” của ông “Tiến sĩ” HCĐ, cán bộ cao cấp của đảng VT:

      “… Tôi hỏi ông Võ Tư Đản, là người vốn hay đi chung xe với tôi lên San Francisco biểu tình trước Lãnh sự quán Việt Cộng là: “Tôi là kẻ thù với bác từ hồi nào mà sao đả đảo dữ thế?” Ông Đản trả lời: “Anh vào trong kia truy điệu tên VC Hoàng Minh Chính thì là kẻ thù của tụi tui, trước kia là bạn, bây giờ là thù rồi.” Tôi lấy làm lạ, sao từ bạn thành thù lại có thể dễ dàng như trở bàn tay vậy! Tôi quay sang hỏi ông Võ Văn Sĩ là người khi mới gặp nhau lần trước còn cùng uống chung ly rượu, chia xẻ với nhau khói thuốc lá Bastos. Ông có vẻ biểu đồng tình (sic!) nhưng khi nhìn vào trong hội trường tôi thấy có cựu Thủ Tướng Nguyễn Bá Cẩn, cụ Nguyễn Hữu Hãn, luật sư Nguyễn Tường Bá, hết cả là những nhân vật chống cộng đươc đồng bào kính nể, nếu không được vào bậc thầy thì cũng thuộc loại đàn anh của ông Sĩ (sic!)…”
      Đây là một “phát giác” rất mới lạ do ông HCĐ viết ra giấy trắng, mực đen: Hai ông Võ Tư Đản, Võ Văn Sĩ là BẠN của ông HCĐ, “cán bộ cao cấp” của đảng VT. Qua trích đoạn trên người ta thấy ông HCĐ, người Mỹ gốc Việt có tên Nhật Dean Nakamura rất “bình dân” là “cùng đi chung xe biểu tình chống VC với ông Võ Tư Đản” và “uống chung ly rượu và chia xẻ với nhau khói thuốc lá Bastos” với ông cựu Thiếu Tá Công Binh/QLVNCH Võ Văn Sĩ (sic!). Có điều không biết ông “cán lớn” HCĐ căn cứ vào đâu mà đưa ra nhận xét: “… cựu Thủ Tướng Nguyễn Bá Cẩn, cụ Nguyễn Hữu Hãn, luật sư Nguyễn Tường Bá hết cả đều là những nhân vật chống Cộng được đồng bào kính nể nếu không vào bậc thầy thì cũng thuộc hạng đàn anh của ông Sĩ.” Chống Cộng mà cũng có “chống Cộng bậc thầy”, “chống Cộng hạng đàn anh” (sic!). Đây mới đúng là “khẩu khí của chính trị gia cao cấp” của băng đảng VT!
      Về chuyện ông “chính trị gia VT” HCĐ “quay sang nói với ông Trần Văn Loan” thì bình luận gia Đại Dương đã có viết như sau:
      “Các chính trị gia bị đoàn biểu tình chất vấn khi tham dự lễ truy điệu Hoàng Minh Chính đã viện dẫn chính sách chiêu hồi của Việt Nam Cộng Hoà để biện minh. Từ cổ chí kim đã có rất nhiều vụ chiêu hàng, chiêu hồi, nhưng chưa bao giờ nhân loại chứng kiến cảnh người đi chiêu hồi lại tổ chức truy điệu và sì sụp vái lạy kẻ được chiêu hồi.” (Việt Nam nhật báo số 5536, Thứ Ba 15-4-2008).
      Nhận xét về “khả năng” của ông HCĐ mà chúng tôi đã nêu trên càng đúng khi đọc tiếp những hàng chữ sau đây: “Tôi thấy việc làm của những người biểu tình này chỉ là để biểu lộ mối căm hờn của họ đối với VC, hành động của họ không có tác dụng chống cộng, vì không làm hại gì cho VC, không làm cho chế độ đó suy yếu mà chỉ tạo sự phân hóa trong cộng đồng.”
      Thực tình mà nói, chúng tôi tin rằng ít người hiểu được những lời lẽ cao xa của ông HCĐ khi ông ta viết tiếp như sau: “… Những người Việt Nam phải bỏ nước ra đi là nạn nhân của chế độ độc tài cộng sản, trong khi đó những người đã bước vào hội trường này để bày tỏ cái “nghĩa tử là nghĩa tận” với cụ Hoàng Minh Chính đã bị mạ lỵ lăng nhục bởi những người biểu tình ngoài kia, họ cũng là nạn nhân của một loại độc tài. Đây là thứ độc tài của những người không có vũ khí trong tay, về hình thức tuy có khác, nhưng bản chất vẫn là một.” (Bài báo đã dẫn).
      Trong khi đó thì cũng chính tờ VTimes trong bài tường thuật đã viết như sau: “Có một cuộc đối thoại giữa ông Hồ Văn Khởi của ban tổ chức và ông Trần Văn Loan nhưng không giải quyết được sự việc. Người chống đối cho rằng “Những đảng viên này chống đảng để cứu đảng,” “Chống Cộng cuội.” Người tổ chức lễ truy điệu thì cho rằng “nên chiêu hồi những người cộng sản phản tỉnh.” Cuối cùng thì lễ vẫn cứ cử hành bên trong nhà vòm, trong khi tiếng hô đả đảo vang dội bên ngoài.” (VTimes, số báo đã dẫn).
      Ít ai nghĩ một cán bộ cao cấp của đảng VT như ông HCĐ lại viết lách bịa điều đặt chuyện vu cáo những người biểu tình cứ y chang như là ông “ký giả gia nô mưu sinh bằng đầu gối” là Cao Sơn Nguyễn Văn Tấn và cặp “kép đểu thiên phú, đào lẳng bẩm sinh” Nguyên Khôi, Đoan Trang vừa mới tập tễnh “làm truyền thông Việt gian” trong “sự biến” Little Saigon! “Đây là thứ độc tài của những người không có vũ khí trong tay (sic!)…” Gớm! Chữ với nghĩa! Nực cười thay cái “đỉnh cao trí tuệ” của ông “tiến sĩ” HCĐ!
      Xin miễn đề cập đến chuyện ông “cựu Thủ Tướng VNCH 7 ngày” Nguyễn Bá Cẩn “đã ca ngợi cụ Hoàng Minh Chính là người nhiệt thành yêu nước và thật sự dứt khoát với chủ nghĩa cộng sản (sic!)”
      Bài viết này xin được đề cập đến cái mà ông HCĐ gọi là “nhận xét rất sâu sắc” của ông Tổng bí thư đảng VT Lý Thái Hùng. “Nhận xét sâu sắc” của ông Lý Thái Hùng mà ông HCĐ “coi như đó cũng làm cảm nghĩ của ông ta (HCĐ)” là: “cụ Hoàng Minh Chính đã dành cả cuộc đời đấu tranh cho nền độc lập, tự do và dân chủ cho dân tộc (sic!)”
      Những người có theo dõi các hoạt động của MT (trước kia) và đảng Việt Tân (hiện nay) đều biết “đảng VT đã khẳng định CSVN là thành phần của dân tộc, họ ca tụng CSVN có công với đất nước, họ vinh danh “cố chủ tịch Hồ Chí Minh” là ân nhân của dân tộc, họ kêu gọi “gác bỏ hận thù” quá khứ để hòa hợp dân tộc, họ động viên tuổi trẻ hải ngoại về xây dựng đất nước dưới sự lãnh đạo của bạo quyền, họ phá rối, gây chia rẽ cộng đồng hải ngoại…”
      Nhiều bậc thức giả, điển hình là cựu luật sư Nguyễn Văn Chức đã chứng minh CSVN KHÔNG PHẢI LÀ THÀNH PHẦN CỦA DÂN TỘC, MÀ LÀ KẺ THÙ CỦA DÂN TỘC. CSVN KHÔNG CÓ CÔNG, MÀ CÓ TỘI!
      Đã có rất nhiều bài viết chứng tỏ ông Hoàng Minh Chính chỉ là CHỐNG ĐẢNG ĐỂ CỨU ĐẢNG – như các ông Nguyễn Hộ, Nguyễn Văn Trấn, Trần Độ v.v…
      Năm 1996, “tiến sĩ” Nguyễn Bá Long ở Canada và “kỹ sư” Nguyễn Gia Kiểng ở Pháp đã “suy cử” hung thần Nguyễn Hộ lên làm “minh chủ” cho cái gọi là MẶT TRẬN DÂN CHỦ. “Minh chủ” Nguyễn Hộ đã từ trong nước viết thư ra hải ngoại và “ị” trên đầu hai ông “trí thức đầu ruồi” Nguyễn Bá Long, Nguyễn Gia Kiểng như thế nào mọi người đều đã rõ.
      Chuyện ông đốc-tờ trọc phú Nguyễn Xuân Ngãi “hãnh diện khoe với phóng viên Việt Hồng của Đàn Chim Việt nhân dịp Hoàng Minh Chính sang Hoa Kỳ chữa bệnh và “rao giảng” dân chủ vào năm 2005: “99% đảng phái lúc đó đồng ý đứng chung trong Phong Trào. Bữa đó cụ HMC làm chủ tọa cuộc họp, có đảng Việt Tân, Đại Việt, Quốc Dân Đảng”.
      Việc “một số đảng chính trị của người Việt tại San Jose như đảng Dân Chủ Việt Nam, Đại Việt, Việt Nam Quốc Dân Đảng, Dân Xã… và đại diện là bác sĩ Nguyễn Xuân Ngãi, các ông Hồ Văn Khởi, Nguyễn Tường Bá, Hoàng Cơ Định, Hoàng Thế Dân, Hai Long, Võ Du, Chu Tấn… cùng làm lễ truy điệu” cụ Hoàng Minh Chính thì cũng y chang như chuyện hai ông tiến sĩ Nguyễn Bá Long, kỹ sư Nguyễn Gia Kiểng đã “suy cử” hung thần Nguyễn Hộ lên làm “minh chủ” của cỗ xe MẶT TRẬN DÂN CHỦ VÀO NĂM 1996.
      *
      Trong cái gọi là bài “bình luận”, ông HCĐ phóng bút viết: “Khi tới tham dự buổi lễ, tôi hơi ngạc nhiên khi thấy một số đồng bào cầm cờ và biểu ngữ biểu tình phản đối ở bên ngoài. Chuyện biểu tình này, tôi đã nghe nói từ trước, nhưng vẫn nghĩ là không có, vì dân tộc Việt Nam có truyền thống văn hóa, chẳng ai lại đối xử như vậy với một lễ thất tuần của một người quá cố.”
      Khi viết những dòng chữ khoe mẽ rằng mình “có truyền thống văn hóa của dân tộc Việt Nam,” chê bai những người biểu tình chống lễ truy điệu ông Hoàng Minh Chính, ông HCĐ không biết rằng ông ta và đảng của ông ta đã làm chuyện:

      “Chân mình thì lấm lê mê
      Lại cầm bó đuốc mà rê chân người!”

      Ông ta quên mất rằng chính ông ta và băng đảng Việt Tân của ông ta đã “KHÔNG NGHĨA TỬ LÀ NGHĨA TẬN” ĐỐI VỚI CỐ ĐỀ ĐỐC HOÀNG CƠ MINH LÀ BÀO HUYNH VÀ CŨNG LÀ CHỦ TỊCH CỦA MẶT TRẬN QUỐC GIA THỐNG NHẤT GIẢI PHÓNG VIỆT NAM.
      Xin mời độc giả đọc trích đoạn sau đây trong bài viết VỤ MẶT TRẬN HOÀNG CƠ MINH của luật sư Nguyễn Văn Chức được viết vào ngày 19-8-1999 để thấy rõ ông HCĐ và Mặt Trận (trước kia) cũng như đảng VT (hiện nay) đã NGHĨA TỬ LÀ NGHĨA TẬN như thế nào đối với cố Đề Đốc Hoàng Cơ Minh:

      “… Khi một người nằm xuống – trừ trường hợp liên quan đến tôn giáo – ai cũng có quyền định công luận tội. Nhưng không ai được phép riễu cợt. Một người đã chết từ lâu, mà vẫn bị rêu rao rằng còn sống và đang đi đây đi đó, nay từ trong nước gửi thư chúc Tết đồng bào, mai từ quốc nội gửi lời huấn thị đoàn viên, nay từ chiến khu “theo rõi và hướng dẫn công tác đấu tranh của Mặt Trận”, mai chủ tọa Hội Đồng Kháng Chiến Toàn Quốc tại quốc nội… thì đó là MỘT TRÒ HỀ. Và MỘT SỰ RIỄU CỢT! Riễu cợt đối với vong linh người đã chết, riễu cợt đối với gia đình người đã chết. Không một nén hương, không một lời cầu nguyện, đã là bạc tình bạc nghĩa. Nay lại còn rêu rao rằng người đó còn sống. Thiết tưởng KHÔNG CÓ SỰ RIỄU CỢT NÀO LỚN HƠN.
      Trở lại trường hợp đề đốc Hoàng Cơ Minh. Ông đã chết. Nếu những đoàn viên của ông không biết cúi đầu trước vong linh của ông, thì cũng đừng nên riễu cợt.
      Huống chi, RIỄU CỢT ĐÃ TRỞ THÀNH THÓA MẠ.
      Như mọi người đều biết từ nhiều năm nay, Mặt Trận HCM đã có những hành động bất lợi cho người Quốc Gia, nếu không muốn nói là phản lại người Quốc Gia. Họ khẳng định CSVN là thành phần của dân tộc. Họ ca tụng CSVN có công với đất nước. Họ phổ biến bài ca tụng ‘cố chủ tịch Hồ Chí Minh’. Trong vụ đấu tranh dẹp cờ VC và dẹp ảnh Hồ Chí Minh của đồng bào Cali (1999) vừa qua, họ đã gây cản trở cho đồng bào, đã nhập cuộc vào phút chót, rồi sau đó chiếu phim tuyên truyền cho VC trong đêm thắp nến 26-2-1999 và phổ biến trên Internet của họ bài ca tụng công đức Hồ Chí Minh v.v…
      Chúng ta hãy gom những hành vi nói trên vào một nhóm, gọi là SỰ KIỆN MỘT. Và đây, SỰ KIỆN HAI: Mặt Trận quả quyết Đề Đốc Hoàng Cơ Minh “hiện còn sống và đang lãnh đạo Mặt Trận.”
      Bây giờ chúng ta hãy đặt SỰ KIỆN MỘT bên cạnh SỰ KIỆN HAI, chúng ta phải bắt buộc đi tới một kết luận. Kết luận đó, là: những hành động phản lại người Quốc Gia của Mặt Trận từ lâu nay đã do Chiến Hữu Chủ Tịch của họ (hiện đang còn sống và đang lãnh đạo Mặt Trận) đã trở cờ, phản bội người Quốc Gia và đang làm tay sai cho CS.
      Tôi không muốn đẩy lý luận đi xa hơn. Bởi lẽ: cũng như mọi người, kể cả anh em Mặt Trận, tôi biết ông Minh đã chết. Và bởi lẽ: tôi biết rõ con người ông Minh. Đúng hay sai, người ta có thể tố cáo ông đã lừa dối đồng bào, đã cướp đoạt tiền Kháng Chiến, đã bỏ đói anh em trong trại, đã bắn anh em, đã thủ tiêu cộng sự viên v.v… Nhưng XIN ĐỪNG THOÁ MẠ ÔNG LÀM TAY SAI CS. Những gì của Ceasar, hãy trả lại cho Ceasar!
      Thế nhưng, Mặt Trận lại muốn khác. Họ có những hành vi khiến người ta phải kết luận rằng: chiến hữu chủ tịch của họ (hiện còn đang sống và lãnh đạo Mặt Trận), đã phản bội người Quốc Gia và đang làm tay sai cho cộng sản. Đáng buồn là ở đó. Câu hỏi đặt ra: những kẻ đang “lãnh đạo” Mặt Trận là ai?”
      *
      “Trong chính trị, sự thiếu trí tuệ là một tai họa. Từ thiếu trí tuệ đến chao đảo lập trường, không đầy một bước. Từ chao đảo lập trường đến lòn cúi làm tay sai kẻ thù, không đầy nửa bước. Từ lòn cúi làm tay sai kẻ thù đến công khai phản bội anh em, không đầy một phần tư bước.
      Trong chính trị, sự thiếu trí tuệ là một tai họa. Nhất là khi nó đi đôi với sự thiếu lương thiện. Và nhất là khi nó trở thành đặc quyền của những kẻ mang danh lãnh đạo một đoàn thể chống Cộng.
      Trong chính trị, sự thiếu trí tuệ thường đẻ ra NHỮNG TÊN HỀ KỆCH CỠM. Người Quốc Gia cười, thằng Việt Cộng còn cười hơn.”

      Theo nhận xét trên của luật sư Nguyễn Văn Chức thì các bác sĩ, tiến sĩ, kỹ sư “lãnh tụ” của Ban Đại Diện Cộng đồng NGƯỜI VIỆT của 6 “CHÍNH ĐẢNG” (do “anh hề chính trị” Hoàng Thế Dân, cán bộ cao cấp của đảng Việt Tân làm chủ tịch) tại San Jose, từ vụ tiếp tay với bà NV Madison dùng “thủ đoạn chính trị nhơ bẩn” (dirty politic game) đàn áp dân chủ, chống lại nguyện vọng chọn tên LITTLE SAIGON cho khu thương mại trên đường Story của cử tri khu vực 7 đến việc làm “lễ truy điệu kẻ thù” tại Tòa Thị Chính thành phố San Jose là NHỮNG DIỄN VIÊN CỦA NHỮNG TRÒ HỀ KỆCH CỠM – không hơn, không kém!

      LÃO MÓC

  6. Đồng bào nói:

    GỬI LAO MÓC TÒI SINH RA VAÀ LỚN LÊN TRONG LÒNG CNXH VN ĐỈNH CAO TRÍ TUỆ CỦA THỜI ĐẠI ĐỒ ĐỂU. NÊN TÔI HIỂU MÁNH LỚI CỦA CSVN ,TÔI LÀ LÍNH CHỐNG TÀU NHƯNG SAU ĐÓ TÔI HIỂU CSVN LUÔN NGỬA MẶT LÊN TRỜI MÀ NHỔ PHÌ .NÊN TÔI LANG BẠT KHẮP NƠI VÀ TÔI RÚT RA LÀ KHÔNG MỘT CHẾ ĐỘ NÀO BẤT NHÂN NHƯ HỌ THỦ ĐOẠN NHƯ HỌ ,TÔI CÓ LÒNG TỰ HÀO VỀ NƯỚC VIỆT NÊN TÔI MONG VN TA CÓ TỰ DO DÂN CHỦ BÌNH ĐẲNG .NAY THẤY NHIỀU BÀI ĐẢ KÍCK CHỤP MŨ NGƯỜI DÂN CHỦ NÊN TÔI ĐAU LÒNG MÀ HỎI VẬY THÔI .tôi THIỂN NGHĨ LÀ ĐỒNG BÀO CỦA NHAU THÌ KHÔNG NÊN BỚI MÓC CHỤP MŨ NHAU MỖI NGƯỜI MỘT VIỆC TO NHỎ KHÔNG SAO CẢ CỐT LÀ CÓ LỢI CHO DÂN CHỦ ,VẬY NÊN TÔI BẤT BÌNH VÀ THUƠNG CHO ĐỒNG BÀO VN ĐANG ĐẤU TRANH KHÔNG MỘT TẤC SẮT TRONG TAY MÀ LẠI NGHE THẤY NHỮNG LỜI ĐẤU ĐÁ DÂN CHỦ THÌ LẤY ĐÂU RA SỨC MẠNH .VẬY NÊN KÍNH MONG LÃO MÓC KHÔNG NÊN BÀI NÀO CŨNG CÓ VẤN ĐỀ VẠCH ÁO DÂN CHỦ . ĐỂ CHO LŨ BẤT NHÂN CS HƯỞNG LỢI k? ĐÁNH CŨNG TAN .tôi RẤT MONG LẢO MÓC THỰC SỰ ĐỒNG HÀNH CÙNG ĐỒNG BÀO YÊU TỰ DO DÂN CHỦ :nếu có chi k? PHẢI MONG LẢO NHÂN BỎ QUA

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s