CHUYỆN BÒ ĐÁI

Nông dân được chia ruộng trong cải cách ruộng đất

Xin thưa ngay để độc giả khỏi hiểu lầm là bài viết này viết về chuyện sinh lý của… con bò mà chuyện này viết về chuyện đấu tố là huyện Bò Đái thời Cải Cách Ruộng Đất của “Bác” Hồ.

Bò Đái là một huyện có thể ở miền Bắc? miền Trung? Lão Móc cũng không nhớ rõ vì đây là một truyện ngắn của nhà văn “hồi chánh” Xuân Vũ. Truyện đọc đã lâu nên quên mất tên các nhân vật truyện; hoặc nếu có nhớ thì cũng chỉ lõm bõm. Quan trọng nhất là cái kết cuộc của câu chuyện.

*

Như các độc giả lớn tuổi đã biết cái gọi lại Cải Cách Ruộng Đất với những cuộc đấu tố mà các Đội Cải Cách do đảng Cộng Sản Việt Nam phát động trong thập niên 50 đã là nỗi kinh hoàng  đối với người dân Việt Nam. Thảm cảnh con tố cha, vợ tố chồng, anh em tố lẫn nhau, đồng chí tố đồng chí đã gây ra biết bao nhiêu tang thương, tang tóc.

Chuyện khủng khiếp nhất mà mọi người đều biết là Trường Chinh Đặng Xuân Khu đã tố mẹ cha của mình đến nỗi ca dao có câu:

“Hành Thiện có Bác Trường Chinh

Dạy con, dạy cháu hết mình tố cha”.

Và Xuân Diện đã gọi cha mẹ mình là “lũ quốc thù” trong các câu thơ:

“Ai về Bố Hạ

Nhắn với vợ chồng thằng Thu

Rằng chúng bây là lũ quốc thù…”

Nguyễn Khắc Viện cũng đã tố chú của mình.

Nói chung là anh nào, chị nào cứ đem cha mẹ của mình ra mà đấu tố thì càng được Đảng tin tưởng và trọng dụng (?).

Xin ghi lại một chuyện đấu tố điển hình mà cố học giả Hoàng Văn Chí đã ghi trong quyển “Từ Thực Dân Đến Cộng Sản” như sau: 

“Những người bị thiếu thuế không kể ít hay nhiều, đều bị bắt, điệu ra trước hội nghị và tra khảo không phải để biết tại sao không nộp được thuế, mà chỉ cần biết kẻ nào xui dục không nộp thuế. Chủ tịch cuộc họp không hỏi lơ mơ: “Ai xui mầy không nộp thuế?” mà hỏi một cách rõ ràng: “Có phải thằng Ất xui mầy không nộp thuế, phải không? Nói mau!” và tức khắc đánh đập, kềm kẹp, tra tấn cho đến lúc nạn nhân chịu không nỗi, đuối sức, chỉ khẽ gật đầu. Nếu không gật đầu, nạn nhân có thể bị tra tấn suốt đêm đến chết.”

Hình thức tra tấn thì vô cùng man rợ  được ghi lại như sau:

“Nạn nhân bị treo hai chân, hoặc hai tay vào một sợi thừng sắt qua sà nhà. Một lúc lại kéo lên, kéo xuống vừa đánh vừa hỏi, thỉnh thoảng buông rơi “cái bịch” xuống đất.

Vì mấy hình thức tra tấn này được áp dụng trong toàn thể vùng Việt Minh kiểm soát  nên  dư luận ngờ rằng Đảng đã qui định như vậy”. (HoàngVăn Chí, sách đã dẫn)

Nhà thơ Nguyễn Chí Thiện đã “cực tả” cảnh đấu tố trong bài thơ “Được nghe bà…” như sau:

“Được nghe bà kể khổ

Con thấy đời

Con thựcđáng chết!

Con đã đi bóc lột để nuôi bà

Con bây giờ không dám nhận là cha

Dù bà là do con đẻ ra

Con, thành phần địa chủ thối tha

Trước nhân dân, trước Đảng, trước bà

Xin thành khẩn cúi đầu chịu tội!:

Đó là lời một cụ đồ ở ngoại thành Hà Nội

Trước đấu trường giăng giối với con”.

Đó chuyện đấu tố trong sách “Từ Thực Dân Đến Cộng Sản” của cố học giả HoàngVăn Chí, trong thơ “Hoa Địa Ngục”. Giờ xin kể về chuyện đấu tố trong truyện ngắn của của nhà văn Xuân Vũ.

Ông nhà văn này khi chưa nhìn thấy thiên đường xã hội chủ nghĩa do “Bác “Hồ vẽ ra cũng đã là một nhà thơ ca tụng “Bác” vào bậc thượng thừa với hai câu thơ:

“Mười năm dồn lại một ngày

Là ngày tay mẹ cầm tay Bác Hồ!”

Tay bà mẹ của nhà văn chưa được cầm tay “Bác Hồ” thì ông nhà văn miền Nam bỗng sáng mắt ra, trước khi nhà văn Dương Thu Hương nhìn thấy đó là “Những Thiên Đuờng Mù”. Theo ông, thì đó là “Đường Đi Không Đến” dù đã phải bước qua con đường “Xương Trắng Trường Sơn”. 

Nhà văn “hồi chánh” Xuân Vũ chết đi đã để lại một gia tài đồ sộ là những tác phẩm truyện ngắn, truyện dài tố cáo những thủ đoạn man rợ những việc làm tàn ác của đảng CSVN.

Bài viết này không phải là một bài viết về tác phẩm và sự nghiệp của nhà văn Xuân Vũ. Vả lại, người viết cũng không có khả năng này.

Bài viết này chỉ xin kể lại một chuyện đấu tố do nhà văn Xuân Vũ viết và in trong một tập truyện ngắn. Vì đọc truyện này đã lâu nên ngườ viết không nhớ rõ tên các nhân vật khác mà chỉ nhớ rõ tên nhân vật chính là Tú Uyên.

Xin thưa rõ không phải là Tú Uyên và nàng Giáng Kiều của truyện Bích Câu Kỳ Ngộ. Tác giả viết  rất rõ là nhân vật này tên Uyên, vì có đi thi cử và tốt nghiệp bằng Tú Tài nên dân làng gọi là “Cậu Tú Uyên”, lâu dần, để cho tiện số sách, dân làng chỉ còn gọi là “Cậu Tú.”

“Cậu Tú” được hưởng gia tài do cha mẹ để lại, cậu cũng không ra tham chính  mà chỉ lấy thú săn bắn làm vui. Trong nhà “cậu Tú”  cũng có nuôi kẻ ăn, người ở; trong đó có mụ Đào.

“Cách mạng” nổi lên, “Bác” Hồ phát động chiến dịch Cải Cách Ruộng Đất, thằng nông dân Tí, chồng mụ Đào được phong chức Đội Trưởng Đội Cải Cách.

Thế là “Cậu Tú” trở thành “thành phần phản động đến hồi tan xương!”

Cuộc đấu tố đuợc nhà văn Xuân Vũ diễn tả rất là sôi nổi và hấp dẫn nhưng vì đọc đã lâu không nhớ rõ nên Lão Móc chỉ xin kể lại đôi điều, nhất là cái kết cuộc của cuộc đấu tố. 

Sau khi một vài nhân vật lên “đấu” lẻ tẻ cho có “đấu”, nhân vật “nòng cốt” là mụ Đào, vốn là con ở của “Cậu Tú Uyên” lên đấu tố… chủ.

Mụ này được chồng lại Đội trưởng Cải Cách chỉ bảo nên mụ lên “đấu” hết biết.

Mụ cất giọng the thé mắng thằng địa chủ bóc lột xương máu của tá điền. Kế mụ cực tả chuyện mụ bi thằng “Cậu Tú” hiếp. Mụ kể như thiệt:

“Đồng bào biết không: thằng địa chủ khốn nạn này nó cực kỳ dâm đảng. Tướng tá coi bộ hiền lành như vậy nhưng mà nó dâm dục hết biết. Ngày nào sáng mắt ra nó bắt đầu hiếp tui từ ở phòng khách. Hiếp xong, nó lại lôi tui vô phòng ngủ hiếp tiếp. Chưa hết, sau đó nó lại lôi tui xuống nhà bếp!…”               

Đội trưởng Tí, chồng con Đào, nghe con vợ diễn tả mà muốn điên tiết lên. “Quái! Sao từ trướctới giờ con mẹ này nó không cho mình biết?” Hắn muốn bỏ bàn chủ tọa, xuống tát cho con vợ dâm dục một phát; nhưng chưa kịp làm thì con mụ Đào lại tiếp tục tru tréo tố tiếp:

“Đội Cải Cách và đồng bào biết không: Thằng heo nọc này nó bệnh họạn lắm. Nó khoái đi săn. Nó chở tui theo. Vào rừng, đợi lúc vắng vẻ, không có ai là nó hiếp tui ngay trên lưng ngựa. Kế lại lôi xuống đấ… hiếpt. Sau đó lại lôi vào bụi rậm…hiếp.”

Mụ Đào chưa nói hết câu thì Đội Trưởng Đội Cải Cách Tí, chồng của mụ đã xáng cho mụ một bạt tai:  

“Con đĩ ngựa. Tại sao hồi đó tới giờ mày không nói cho tao biết? Đúng là mày cũng là một con đàn bà dâm dục.”

Cả đấu trường ồn ào lên. Mụ Đào rống lên :

“Thằng Tí khốn nạn. Mày bảo tao phải bịa ra mà khai cho hấp dẫn, cho có tìnhh tiết để mày kết tội người ta. Sao bây giờ mày lại đánh tao? Thằng chó đẻ! Quân trâu sanh, mọi rợ!”

Cả đấu trường như ong vỡ tổ. Đội Trưởng Tí trở lại bàn chủ toạ gõ búa kết án:

“Tên phản động Tú Uyên bị tử hình!”

Cà đấu trường im ắng!

Đất nước “Bác Hồ” rất tự do, dân chủ “gấp ngàn lần” các nước tự do dân chủ trên thế giới, nên “bị can” Tú Uyên trước khi lãnh án tử hình được quyền biện hộ cho chính mình.

Trước hết, bị can Tú Uyên cám ơn Đội Cải Cách đã cho mình nói lời biện hộ. Kế, bị can im lặng, nhìn quanh đấu trường, nhìn vào Đội Trưởng Độ Cải Cách Tí, nhìn vào mụ Đào, kẻ vừa đấu tố mình là kẻ… đại dâm dục. Vẫn tiếp tục im lặng, bị can cởi dây thắt lưng, chiếc quần tụt xuống mắt cá chân.

Cả đấu trường ồn ào còn hơn cả một cái chợ. Có người hét to lên:

“Bị can không có cu! Bị can không có cu!…”

Thì ra “bị can Tú Uyên” không có “cái bộ phận” mà mụ Đào vừa tố cáo là đã dùng cái “dụng cụ” này hiếp mụ xối xả từ trong nhà ra tới ngoài rừng!

Tới đây là chấm dứt chuyện Bò Đái của nhà văn Xuân Vũ!

*

Ít ai ngờ “chuyện Bò Đái” lại tái diễn ngay tại San José ngay vào những năm đầu của thế kỷ 21. Nạn nhân là các ông Nguyễn Ngọc Tiên, Kiêm Ái và cá nhân chúng tôi.

Những thằng Tí ,“Đội Trưởng Đội Cải Cách” tân thời và vợ của nó là mụ Đào cũng đã áp dụng y chang cái cách của thời Cải Cách Ruộng Đất năm 1952. “Con mụ Đào thời đại” nó đã đi khắp nơi tuyên truyền rỉ tai là chúng tôi đã nhận 150 ngàn Mỹ kim và một Trung Tâm Sinh Hoạt Cộng Đồng để làm bằng chứng để “đấu tố” chúng tôi. “Bị cáo” Nguyễn Ngọc Tiên đã tụt quần – như bị cáo Tú Uyên của thập niên 50 đã tụt quần. “Bị cáo” Nguyễn Ngọc Tiên không có “cái bộ phận” mà “mụ Đào thời đại” tố cáo! Và dĩ nhiên ông Kiêm Ái và chúng tôi, cũng như ông Nguyễn Ngọc Tiên cũng chỉ là những kẻ “trên rằng, dưới dép”. Làm quái gì có “cái dụng cụ” mà “mụ Đào thời đại” đã tuyên truyền, rỉ tai. Vậy mà bọn “Cải Cách Ruộng Đất” tân thời ở San José vẫn còn… tru tréo!

Cùng lúc, “chuyện Bò Đái” lại được “bọn đặc công truyền thông” áp dụng để “đấu tố” Hoà Thượng Thích Quảng Độ, linh mục Nguyễn Văn Lý.                      

Có điều, xin đồng hương hãy an tâm, bọn “Cải Cách Ruộng Đất Tân Thời” này chỉ là thiểu số. Bọn chúng sẽ chẳng làm được cái quái gì ngoài chuyện “rộng miệng” và “to mồm” nói nhăng, nói cuội trên các diễn đàn điện tử! 

*

Bọn Việt Cộng rất đáng được chúng ta chửi thề một tiếng thì cái bọn chó đẻ “Cải Cách Ruộng Đất Tân Thời” đồng hương nên réo bọn nó ra mà chửi cha, mắng mẹ, đào mồ cuốc mả cha mẹ, ông bà tiên tổ chúng nó để cho chúng nó cạch mặt!

Nhiều người cùng lên tiếng thì bọn xấu không dám làm bậy!

LÃO MÓC

Advertisements
Bài này đã được đăng trong LÃO MÓC và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

6 Responses to CHUYỆN BÒ ĐÁI

  1. ** Cải Cách Ruộng Đất của “Bác” Hồ.

    1/. Cải cách ruộng đất tại miền Bắc Việt Nam- Bách khoa toàn thư mở Wikipedia:
    . Dựa theo mô hình thổ địa cải cách của Trung Quốc (1946–1949), cuộc cải cách ruộng đất ở miền Bắc được tổ chức với tinh thần đấu tranh giai cấp triệt để, với sự cố vấn trực tiếp của các cán bộ đến từ Trung Quốc.
    . Số người bị đấu tố:
    Thống kê chính thức của nhà nước Việt Nam được đăng trong cuốn Lịch sử kinh tế Việt Nam (tập hai) cho biết là đã có 172.008 người bị quy vào thành phần địa chủ và phú nông (trong đó có 123.266 người bị quy sai, tức là hơn 70% bị oan).

    2/. Nhà văn Dương Thu Hương, từng là đảng viên cao cấp Đảng CSVN, trong quyển “THIÊN ĐƯỜNG MÙ” của bà Hương có đoạn:
    … trong lịch sử bốn ngàn năm, triều đình Cộng sản là triều đình duy nhất cho tới nay, dạy cho con gái con dâu vu khống bố hiếp dâm, dạy con trai chỉ vào mặt bố “đả đảo thằng bóc lột”, dạy cho láng giềng tố cáo điêu chác, đâm chém, dày xéo mồ mả của nhau… vào những năm 1953, 1954 và kéo tới mùa Xuân năm 1955.
    … Khi con người đã đủ can đảm vu khống, nhục mạ ngay bố mẹ đẻ của mình thì họ thừa sự nhẫn tâm để làm những điều ác gấp ngàn lần như thế với tha nhân.”
    … Chế độ lưu manh, nên cách hành xử cũng lưu manh – Bà Hương mạnh mẽ kết luận.

    3/. Vậy nên những chốn thong dong
    Ở không yên ổn, ngồi không vững vàng. – Nguyễn Du

    Chiến Tranh Nam Bắc Kiểu Mỹ – Trông Người mà nghĩ đến ta!
    . . . Cuối cùng tướng Lee phải nhắc là ông tới để đầu hàng và xin được một số điều kiện . Bấy giờ tướng Grant mới lấy giấy ra viết và ông chép tay khoảng non trang giấy rồi giao lại cho tướng Lee .

    Tóm tắt như vầy:
    1. những binh lính miền nam sẽ không bị coi là quân đội phản quốc (treason)
    2. những binh lính miền nam sẽ không bị đi ở tù (imprisonment)
    3. chính phủ không được đụng tới hoặc làm họ phiền hà nếu họ chắp hành tốt luật lệ nơi cư ngụ
    4. kỵ binh được quyền mang ngựa và lừa về để giúp gia đình họ cày cấy vào mùa xuân
    5. binh lính được quyền giữ khí giới cá nhân để giúp họ bảo vệ gia đình họ (nên nhớ là trong hiến pháp Mỹ, mọi người dân được quyền mang khí giới để tự vệ).

    Khi tướng Lee ra về thì tướng Grant và mọi tướng lãnh khác đều đứng nghiêm trang chào, cái chào nhà binh tới tướng Lee và các sĩ quan của ông . Sau đó tướng Grant cho người đưa thức ăn cấp tốc đến cho các binh sĩ của tướng Lee đã bị vây đói lâu ngày .

    Một điều đáng nói nữa là sau khi chiến thắng, khi các binh sĩ miền Bắc muốn ăn mừng chiến thắng, tướng Grant đã ra lệnh cho mọi người không được ăn mừng (no cellebration), ông nói: ” Họ bây giờ đã là người dân của mình” (“they are our countrymen now”) .

    Ý ông nói một khi họ đã đầu hàng thì họ đã trở thành người dân của mình, mình phải có bổn phận bảo vệ và không làm nhục họ . Cũng vì vậy mà cho đến ngày hôm nay nước Mỹ cũng không có ngày nào gọi là ngày kỷ niện ăn mừng chiến thắng miền nam cả . Lá cờ của phe miền nam vẫn được treo ở các toà đô chính ở tiểu bang miền nam .

    Sau trận chiến này, tướng Lee làm một thầy giáo dạy học . Tướng Grant sau này đắc cử tổng thống thứ 18 cuả Mỹ . – Nguyễn Thanh Hiển 2010

    4/. Ma đưa lối quỷ dẫn đường
    Lại tìm những chốn đoạn trường mà đi – Nguyễn Du

    Chuyện: Bác Hồ “Nằm Gai Nếm Mật” !!

    Nói về “những kỷ niệm đẹp với Bác Hồ vô vàn kính yêu” thì có đến “ngàn lẻ một đêm” cũng không hết. Tuy nhiên Bác có một kỷ niệm thật độc đáo trong nền văng học xã nghĩa (văn chương xã hội chủ nghĩa).

    Chuyện kể rằng khi Bác đang theo học tại trường đào tạo cán bộ cộng sản quốc tế Phương Đông, thì một hôm, có một anh cán bộ lảnh đạo do Lênin sai đến để hướng dẫn Bác ” GIÁC NGỘ ” về sự phát triển vượt bực của ngành nông nghiệp Liên xô vĩ đại.

    Theo anh cán bộ của Lênin này, sự tiến bộ của ngành nông nghiệp xã hội chủ nghĩa Liên xô là vô cùng vĩ đại. Các nước tư bản …giẫy chết có theo hụt hơi cũng không kịp. Nào là mọi nông dân xã hội chủ nghĩa đều là chủ nhân ông của ruộng đất của mình, nào là ruộng đất xhcn cho năng xuất bằng mười ruộng đất của tư bản chủ nghĩa.

    Chỉ qua đàn bò đang gặm cỏ, anh cán bộ của Lênin nói:
    – Đồng chí có thấy những con bò xhcn kia không?. Cũng là những con bò, nhưng là những con bò xã hội chủ nghĩa nên chúng rất là khác xa với những con bò tư bản chủ nghĩa là thứ làm biếng, là thứ phản động. Các con bò xhcn có lòng yêu nước nồng nàn, yêu chủ nghĩa xã hội tuyệt đối, cho nên các chú bò xã hội chủ nghĩa sẵng sàng cày 24 giờ một ngày không ngừng nghỉ, để làm giầu đẹp quê hương Liên xô vĩ đại.

    Một điều đặc biệt chắc hẳn, đồng chí LÌN (bí danh bác Hồ lúc đó) chưa bao giờ được biết, đó là phân của bò xhcn khác xa với phân của tụi bò tư bản. Phân bò xã hội chủ nghĩa …có vị ngọt và khi trôi qua cuống họng nó …mát rượi.

    Nói đến đây, anh cán bộ của Lênin cúi xuống thò ngón tay quệt vào đống phân bò rồi bỏ ngón tay vào miệng mút chùn chụt ra vẻ khoái trá lắm.

    Đến đây thì “ánh sáng chân lý chói rọi trong tim”, Bác Hồ “rơi lệ vui mừng”: Ôi chao! Trên đời này chả có chủ nghĩa nào tốt đẹp hơn cnxh được! Làm gì có chủ nghĩa nào mà khiến con bò cũng biết yêu nước, yêu chủ nghĩa xã hội để mà sản xuất ra những sản phẩm đặc biệt như thế này!

    Thế là Bác tay run run quẹt một miếng bỏ vào miệng để …thử.

    Nhưng than ôi, vừa bỏ vào miệng thì Bác nôn oẹ rồi nhổ ra phì phì không ngừng, vì nó cũng là phân bò như những con bò khác làm gì có bò xã hội chủ nghĩa ưu việt hơn bò tư bản chủ nghĩa!

    Đồng chí cán bộ của Lênin bèn sai cận vê đi lấy kem đánh răng Colgate cho Bác súc miệng thật lâu, thật sạch sẽ rồi ôn tồn giải thích:
    – Theo lệnh trên, tôi làm việc này để trắc nghiệm sự nhiệt thành cách mạng xhcn của đồng chí mà thôi!. Vì đồng chí “viễn mơ về xhcn” quá, cho nên đồng chí đã không để ý những hành động tôi làm. Nếu để ý thì đồng chí sẽ thấy khi thò ngón tay trỏ ra quẹt phân bò, nhưng tôi lại bỏ ngón giữa vào miệng …để mút!

    Tuy nhiên, nhờ hành động chứng tỏ sự nhiệt thành cách mạng xhcn này, mà đồng chí được chọn để làm việc cho quốc tế cs, chỉ những người “quáng gà” như đồng chí thì mới dễ hấp thụ về chủ nghĩa cộng sản mà thôi!.

    Sau đó, nhờ hành động nhiệt tình cách mạng xhcn, Bác được cử về nước làm chủ tịch đảng csvn, lấy xương máu của dân vn dẫn năm châu đến đại đồng theo sự hướng dẫn, chăn dắt của đệ III quốc tế cs Lênin.

    ======================
    – Về đồng chí LÌN (bí danh bác Hồ lúc đó): theo nhà văn Trần Khải Thanh Thủy, đồng chí LÌN, cùng trường cùng lớp tại trường Phương Đông với Nguyễn Thị Minh Khai:

    Nhận được thư em lúc nhá nhem
    Mừng mừng tủi tủi mở ra xem
    Trong thư em viết dăm ba chữ,
    “Lin hỡi ngày mai, Phong lấy em”

    Và… đồng chí LÌN có hồi đáp ” Sự nghiệp Kách Mệnh chẳng phải …CHƠI !” như sau đây:
    Sự nghiệp Kách Mệnh phải đặt trên,
    Cốt sao em cố giữ thật êm.
    Để cho Phong nghĩ em trinh trắng,
    Không phải Minh Khai- của “dùng rồi”!.

    Phong đến sau anh rõ thiệt thòi,
    Thôi thì “của nó” giống “của anh “!.
    Em chớ băn khoăn mà đổ vỡ,
    Sự nghiệp Kách Mệnh chẳng phải …CHƠI !!!. — Trần Khải Thanh Thủy

    Túm lại: Sự nghiệp Kách Mệnh chẳng phải …CHƠI !!!.

  2. Lu Hà nói:

    Từ câu chuyện Bò Đái thời cải cách ruộng đất đến câu chuyện vu caó biển thủ công quỹ ở San Jose’ khen cho Lão Móc cũng tài dẫn xuất nhập đề và giải quyết vấn đề. Mục đích cuối cùng để thanh minh cho ông Nguyễn Ngọc Tiên chân thực ngay thẳng. Còn xuất xứ cuả mụ Đào hiện đại này là ai? Nếu chứng minh được là do cánh tay dài cuả cộng sản cài vào để đánh phá cộng đồng hải ngoại? Họ là một tổ chức bí mật trong ban kiều vận? Nếu không thì Mụ Đào này tuyên truyền rỉ tai theo kiểu việt cộng ngày xưa cũng rất có nhiều điểm đáng nghi? Chuyện moi tiền công quỹ ở hải ngoại đâu phải dễ dàng như ông Triết lùn nói ở Việt Nam nói: là nhiều quá em mượn tạm số dư, nhưng chả ai hỏi em lại mượn tiếp, đào tiếp chứ em có tham ô đâu?
    150 ngàn dollar là số tiền cực lớn. Ông Tiên, ông, Móc, hay ông Ái làm sao mà nuốt trôi được. Còn hội đồng lãnh đạo cộng đồng nưã dễ họ để cho yên à? Theo tôi ở hải ngoại người ta sống rất minh bạch với ý thức tỵ nạn, hàng năm họ gửi về hàng tỷ dollar về Việt Nam cho thân nhân họ có tiếc tiền đâu? Bản tính họ giàu tình thương ưu ái như vậy, tất nhiên họ cĩng không lường trước được âm mưu thâm độc lợi dụng tình thương cuả con người cuả cộng sản. Họ buôn bán kiếm lời cả trên tình thương cuả con người.
    Cho nên tôi thấy tình tiết câu chuyện rất logik từ mụ Đào ngày xưa và mụ Đào ngày nay cùng một bản chất.Không biết câu chuyện Lão Móc kể ở San Jose’ hư thực ra sao? Nhưng cứ theo tình tiết diễn biến logik cuả câu chuyện Bò Đái từ thời cải cách ruộng đất với câu chuyện biển thủ công quỹ vu cho một người trên răng dưới cát tút tham ô tiền cuả đồng bào cũng thấy rất hợp lý. Cái chuyện lớn như vậy vu cho một người nuốt trọn 150 ngàn Dollar mà không chứng cớ gì? Khi người ta đóng góp tiền vào công quỹ thì có sổ ghi chép đàng hoàng, thu bao nhiêu chi bao nhiêu? Tôi nghĩ ở hãi ngoại người ta sống rất dân chủ công khai chứ đâu có khoá kín như ở Việt Nam. Nên chuyện rỉ tai tuyên truyền nhảm cũng rất khó, vì trình độ nhận thức bà con hải ngọi rất cao. Con cái họ đều ăn học giỏi giang cả.
    Có bài thơ tặng Lão Móc và bạn đọc. Gọi là cây nhà lá vườn nôm na vài chữ cho vui

    Bệnh Cáo Gian
    Cảm tác theo bài báo cuả Lão Móc: Bò Đái

    Mụ Đào đấu tố Tú Uyên
    Bẩm sinh không dái hiếp dâm mới kỳ
    Nghe chồng đội trưởng Tí xui
    Vu oan giá hoạ hại người hiền lương
    Cái thời cải cách rợn rùng
    Chủ trương nặng nợ con đường đá đeo
    Bây giờ lại San Jose’
    Mụ Đào hiện đại nứng nghề già hơn
    Nạn nhân là Nguyễn Ngọc Tiênó
    Trên răng dưới dái moi tiền ở đâu?
    Rỉ tai cáo khống lu loa
    Khác chi bò đái ngày xưa lại về….
    Than ôi! miệng lưỡi gian phi
    Cha truyền con nối bi ai thế này…
    Chúng tôi Móc- Ái có lời
    Có sao nói vậy mọi người hiểu cho
    Việt gian cộng sản mưu mô
    Đặc công kiều vận bày trò thị phi.
    Mục tiêu chia rẽ lòng người
    Tình sâu nghiã nặng giống nòi Việt Nam!
    12.1.2011 Lu Hà

  3. Lu Hà nói:

    Chổng Mông Mà Dòm
    Cảm tác từ bức ảnh qua bài báo cuả Lão Móc

    Tâm hồn phới phới dạt dào
    Bế con cắp nách ngẩn ngơ má đào
    Ruộng đồng nứt nẻ được chia
    Mưu mô cải cách vịt vờ đảng ta
    Chủ trương đã có bố già
    Lưà dân vào bẫy cơ đồ nước non
    Lưu manh chủ nghiã Lê Nin
    Rập rình Trung Cộng ép dân vào chuồng
    Mấy năm ân ái vợ chồng
    Rồi vào hợp tác chổng mông mà dòm
    Bố cu trơ cái thân còm
    Than ôi! mẹ đĩ mõm mòm thịt da
    Cấm dân tự ý làm giàu
    Kinh tế phát triển giàu nghèo lại chia…
    Ngô nghê lý luận quanh co
    Mấy đời cộng sản bao giờ mới thôi?
    Du côn du đảng gặp thời
    Bần nông khố rách là người đáng tin
    Trung thành theo đóm ăn tàn
    Ú a ú ớ đảng viên vịt giời
    Đâm thuê chém mướn lên ngôi
    Hành hung bá đạo giết người dã man
    Chí Minh dẫn dắt toàn dân
    Thiên đường nô lệ cưả quyền tham ô
    Tung hô vạn tuế thiên triều
    Bác Mao đã nói bao giờ lại sai
    Khổ chưa dân Việt ta ơi!
    Mau mau tỉnh dậy chống loài đười ươi?

    12.1.2011 Lu Hà

  4. Vỏ Pháo nói:

    Thưa Lão Móc,
    Chuyện Bò Đái thì có thật (do nhà văn Xuân Vũ viết). Nhưng chuyện “Ruồi Bu C… Ngựa 150 ngàn Mỹ kim và một Trung Tâm Sinh Hoạt Cộng Đồng” thì ở xa quá không biết, nên xin miễn xía vào. OK?

  5. Hồ Dâm Dật nói:

    Lão Móc nầy gian ác nói chuyện gian trá, lộng thật với giả!
    Nửa câu chuyện là thật, nhưng Lão lồng thêm nửa câu chuyện sau ai biết nó có thật hay không?
    Nửa sự thật cũng chẳng phải là sự thật lão ơi!
    Đừng dối trá, lộng ngôn. Tráo trở như thế chẳng nên. Chẳng những người ta bảo lão gian trá “lộng giả thành chân” mà họ còn tố thêm tội nói điêu nữa!

  6. Nhân Dân Việt Nam nói:

    Xin tất cả dân Việt Nam hãy gắn thêm chữ ” Chó ” sau lưng chữ ” Đảng ” (DCSVN) ,thành chữ ” Đảng Chó ” ,trên tất cả các tài liệu tin tức có chữ Đảng (DCSVN) . Để đáp lại luận điệu tuyên truyền của CS ,đồng hoá chữ Đảng với Đảng CSVN :

    .TPHCM = Tội Phạm HCM
    .Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao = Viện Ám sát Nhân dân Tối cao.
    .Ủy Ban Nhân Dân = Quỷ Ban Nhân Dân.

    .Đảng (CSVN) = Đảng Chó (CSVN) .

    .DCSVN = Đảng Chó Săn VN .
    .XHCN = Xạo Hết Chổ Nói …………………….

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s