… RẰNG CHÚNG BÂY LÀ LŨ QUỐC THÙ!

Những người Việt Nam sinh ra từ thập niên 40 và sau đó, ít ai mà không biết đến mấy câu thơ:

“Là thi sĩ, nghĩa là ru với gió

Mơ theo trăng và vơ vẩn cùng mây,

Để linh hồn ràng buộc bởi muôn dây,

Hay chia sẻ bởi trăm tình yêu mến…

Hay những câu thơ thấm đẫm tình yêu:

“Yêu là chết trong lòng một ít,

Vì mấy khi yêu mà lại được yêu.

Cho rất nhiều song nhận chẳng bao nhiêu;

Người ta phụ, hoặc thờ ơ, chẳng biết.”

Cũng như ít ai không biết mấy câu thơ:

“Tôi là con chim đến từ núi lạ,

Ngứa cổ hát chơi

Khi gió sớm ào reo um khóm lá,

Khi trăng khuya lên ủ mộng xanh trời…”

Và nhất là mấy câu thơ:

“Cái thuở ban đầu lưu luyến ấy

Nghìn năm hồ dễ mấy ai quên”

Và sau này, dù khi hiệp định Genève được ký kết để đất nước bị cắt đôi bởi giòng sông Bến Hải, nhưng những vần thơ thấm đẫm tình yêu của Xuân Diệu vẫn được nhà cầm quyền Miền Nam cho phép lưu hành và dân chúng miền Nam ngâm nga, phổ nhạc. Và nhà thơ miền Bắc cũng đã có một chỗ đứng trang trọng trong văn đàn miền Nam và trong lòng người dân yêu thơ miền Nam.

Thế nhưng, khi miền Bắc tấn chiếm miền Nam và cái gọi là “chiến dịch Hồ Chí Minh rực rỡ tên vàng” kết thúc với ông Tổng Thống thời cơ Dương Văn Minh mặc áo cụt tay bàn giao chính quyền miền Nam cho Đại Tá (?) VC Bùi Tín thì, sau đó, những người yêu thơ miền Nam mới ngỡ ngàng, vô cùng ngỡ ngàng khi được đọc những bài thơ của nhà thơ Xuân Diệu trong “Tuyển Tập Xuân Diệu” do nhà xuất bản Văn Học phát hành với lời giới thiệu của Hoàng Trung Thông.

Ông bác sĩ “bạc đầu, đen óc” Bùi Duy Tâm sau này, ở hải ngoại, có khoe ngay sau ngày miền Bắc đại thắng miền Nam thì ông ta có tổ chức một “đêm thơ tình Xuân Diệu”. Không biết ông bác sĩ một thời nổi tiếng với “chuyện tình trên sông Đà” với “nữ sĩ phản kháng” Dương Thu Hương nghĩ như thế nào khi nghe bài thơ “Tiếng Gọi Bến Tre” của nhà thơ Xuân Diệu với những câu thơ “chống Mỹ cứu nước” như sau:

“Thông tấn xã Giải phóng Miền Nam

Ôm Bến Tre

Gọi cùng cả nước

Gọi loài người, cả thế giới nghe:

Tỉnh Bến Tre – Mỹ dìm thuốc độc.

Tôi mới đọc trên mặt chữ

Đã nghe kêu xé ruột xé lòng!          

Nghe tiếng thét cháy rừng giận dữ

Đang chạy ôm trái đất từng vòng.

Vẫn là giặc Mỹ, không ai khác

Lịch sử đang quăng vào hố rác

Hai tay giòi bọ nó quào giơ

Tung thuốc độc ra – nào có thoát!

Ôi nườm nượp ùn ùn các ngả

Dân kéo về thị xã Bến Tre

Từ làng xóm, bờ kênh, vườn quả

Tiếng chân rầm rầm hơn bánh xe,

Giặc Mỹ đến tận cùng đê nhục

Nay đã gieo thuốc độc trên làng!

Em sáu tuổi lội ao nước độc

Bị lầy da lở lói rên than

Anh quăng chài vô tình đâu biết

Ăn cá vào quặn ruột ngất đau.
Mẹ bồng con ngã ra như chết;

Miệng sưng vù ông lão nhầm rau.

Cây có trái buông cành héo rụi,

Lúa chín vàng lên mốc, mềm đi.

Bao giờ vịt chết vì lá chuối!

Heo ăn bèo, heo chết, còn chi.

Thuốc độc Mỹ lê la be bét

Cả một vùng nhiểm độc nặng nề.

Đồng bào đi đấu tranh kiên quyết

Rầm rập vào thị xã Bến Tre…                                                                                                                                                 

Không ai trách nhà thơ “Nhớ Mùa Tháng Tám”:

“Cờ Đỏ Sao Vàng… Tháng Tám Bốn Mươi Nhăm

Nhà Hát Lớn… Mùa Thu Năm Cách Mạng…

Hà Nội Thủ Đô… Việt Minh Mặt Trận…

Tự Do Độc Lập… Dân Chủ Cộng Hoà…

Những tiếng thần reo rắc mãi, mãi lòng ta!

Nhớ hỡi nhớ! Sáng lòa vui biết mấy

Cái thuở ban đầu Dân quốc ấy

Nghìn năm chưa dễ đã ai quên…”

Chẳng ai trách nhà thơ thương khóc “Bác Hồ” – vị “cha già dân tộc” của nhà thơ:

“Bây giờ mới khóc, Bác ơi!

Giật mình, hăm bốn hôm rồi đó sao?

Nhớ thương nào có nguôi nào,

Tháng ngày càng khắc Bác vào tim con.

Vẳng nghe giọng nói Bác luôn,

Bác đang cười chuyện, Bác còn vẫy tay…

Bây giờ là mới khóc đây,

Bác ơi không phải lệ đầy bên trên,

Mà sâu giọt lệ dưới nền,

Cuộn từ gan ruột đưa lên tâm hồn.

Mến yêu, thương Bác không cùng

Thương câu Bác dặn, thương lòng Bác thương,

Bác trong sáng quá, là gương;

Bác kiên cường, chính kim cương trong đời.

Bác hiền như hạt gạo thôi,

Chí: no thiên hạ, tình nuôi đồng bào;

Bác là bóng cả cây cao

Gió đâu, chim tự xứ nào cũng che…

Bác ơi! Cháu một đời người,

Nhớ yêu Bác mãi đất trời ngàn năm”.

Thế nhưng,không một ai có thể chối cãi nhà thơ Xuân Diệu đã tự đốt đuốc để thiêu thơ mình – như nhà thơ Hà Thượng Nhân của miền Nam đã cực tả trong hai câu lục bát:

Ngày xưa thơ đẫm tình yêu

Về già đốt đuốc để thiêu thơ mình”

khi ông làm những câu thơ như sau:

“Thắp đuốc cho sáng khắp đường

Thắp đuốc cho sáng đình làng đêm nay

Lôi cổ bọn nó ra đây

Bắt quỳ gục xuống đọa đày chết thôi!”

Vì sao một người làm thơ “thấm đẫm tình yêu” như Xuân Diệu lại hạ bút viết “những câu thơ sắt máu” để tiếp tay đảng CSVN trong chiến dịch “Cải Cách Ruộng Đất”?

Xin thưa tất cả chỉ vì Xuân Diệu và tất cả các văn nghệ sĩ miền Bắc đã phải sống trong một nền “VĂN CHƯƠNG CŨI SẮT” mà kẻ cầm chịch là Trường Chinh Đặng Xuân Khu tác giả của những câu thơ đọc lên khiến những người yếu bóng vía có thể giật mình:

“Sắt chạm sắt toé lửa

Tiếng chạm tiếng đinh tai!!!”

Thơ như thế phải được xếp vào trường phái thơ xe lửa hoặc thơ thợ rèn gì đấy mới xứng đáng!

Chua chát thay ông chưởng môn nhân của trường phái “thơ xe lửa” này lại là người cầm nắm vận mạng và linh hồn của “ông cai thầu văn nghệ” của nền văn chương cũi sắt xã hội chủ nghĩa. Ông “thủ lĩnh cai thầu” của nền văn chương cũi sắt này là Tố Hữu, tác giả của những câu thơ nô dịch ca tụng tên đồ tể Xít-tả-lìn còn hơn ca tụng bố của ông ta:

“Thương mình thương một

Thương ông thương mười”

Và ông nhà thơ này dạy cho con hai tiếng nói đầu lòng “con gọi Xít-ta-lin”!

Cũng như ông nhà thơ cộng sản này đã sáng tác những câu thơ sặc sụa mùi nô bộc như:

“Hôn dùm anh nền đá lát công trường

Nới yêu dấu Lenin từng dạo bước.”

*

Chúng ta tiếc cho những Trần Dần, Hoàng Cầm… của phong trào Nhân Văn giai phẩm. Nhưng những kẻ đáng thương lại là những Nguyễn Tuân, Xuân Diệu, Chế Lan Viên v.v…

Càng đáng thương hơn khi nền văn chương cũi sắt ngự trị miền Nam thì lại sản sinh ra những Vũ Hạnh, Sơn Nam, Nguyễn Hiến Lê, Vương Hồng Sểnh… những kẻ sống nhờ hạt gạo miền Nam mà nên danh, nên phận lại đi viết sách, in sách nói những lời bợ đỡ nhà cầm quyền VC để được yên thân về lúc cuối đời.

Càng tội nghiệp hơn là những nhà văn, nhà thơ “người Việt tỵ nạn cộng sản uy thế văn nghệ đầy mình” lại muốn được chui vào “những chiếc cũi sắt” mà các “ông cai thầu văn nghệ” của chế độ, theo lệnh của Đảng và Nhà Nước Cộng hoà Xã Hội Chủ nghĩa đã “rọ mõm” tất cả các văn nghệ sĩ trong nước. 

*

Nhà thơ Hà Thượng Nhân, người được anh em văn nghệ sĩ miền Nam xưng tụng là chưởng môn  khi đọc những câu thơ kêu gọi “thắp đuốc” để đấu tố của nhà thơ Xuân Diệu trong Chiến dịch Cải Cách Ruộng Đất đã “cảm khái” bằng những câu thơ:

“Ngày xưa thơ đẫm tình yêu

Về già đốt đuốc để thiêu thơ mình

Dẫu đi cho trọn cuộc tình

Tình yêu cùng với lợi danh trường tồn?”

Chúng ta đã biết chuyện Trường Chinh Đặng Xuân Khu đấu tố cha mẹ. Nhưng ít có người biết nhà thơ Xuân Diệu, nhà thơ nổi tiếng  về những bài thơ thấm đẵm tình yêu cũng đã đấu cha, tố mẹ của mình – cũng bằng một bài thơ!

Lão Móc không có nguyên văn bài thơ “đấu cha, tố mẹ” của Xuân Diệu. Cũng không biết bài thơ này in ở tập thơ nào của nhà thơ Xuân Diệu. Vị nào biết rõ xin chỉ giáo dùm. Cám ơn trước.

Sau đây là mấy câu thơ “đấu cha, tố mẹ” của nhà thơ Việt Cộng Xuân Diệu:

“… Ai về Bố Hạ

Nhắn với vợ chồng thằng Thu

Rằng chúng bây là lũ quốc thù!…”

Xin thưa “vợ chồng thằng Thu” là bố mẹ của ông Ngô Xuân Diệu đấy ạ!

Không biết Hà chưởng môn nghĩ khi đọc mấy câu thơ “rất hiện thực xã hội chủ nghĩa” này của nhà thơ Xuân Diệu?

LÃO MÓC

Email:laomoc45@yahoo.com                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                          

Advertisements
Bài này đã được đăng trong LÃO MÓC và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

18 Responses to … RẰNG CHÚNG BÂY LÀ LŨ QUỐC THÙ!

  1. VIỆT NAM DÂN CHỦ CỘNG HÒA ĐỘC LẬP TỰ DO HẠNH PHÚC
    Tôi biết Nó thằng nói câu nói đó.
    Tôi biết Nó Đồng bào miền Bắc này biết Nó,
    Việc Nó làm tội Nó phạm ra sao.
    ( NCT )

  2. viet nói:

    Lao Moc co biet 2 cau tho nay khong ?
    Hanh Thien co bac Truong Chinh ( ten lang cua Truong Chinh )
    Day con day chau het minh to cha
    Dang trong bai viet Vat Chat Toi Va xac Ong Ho Bao To Quoc

  3. Pingback: … RẰNG CHÚNG BÂY LÀ LŨ QUỐC THÙ! | Vietnamese Bloggers

  4. Hương SG nói:

    Lão Móc ơi! Nhà thơ với thi sĩ dưới chế độ CS hả? Em đã nói từ lâu rồi mà:
    “Là thi sĩ nghĩa là ru với vải,
    Mơ theo đường và thơ thẩn cùng cơm!”

  5. tudo nói:

    Thơ ơi, thơ tội tình gì ?
    Mà tên Tố Hữu hết đì lại đe.

    Đọc những bài thơ sau năm 1945 được sản xuất đại trà ở miền Bắc, chúng ta không thể nào tưởng tượng nổi, tại sao lại có những nhà văn, nhà thơ nâng bi lãnh tụ, lãnh đạo một cách đê tiện như vậy.

    Nếu vì miếng cơm, manh áo mà họ quên đi liêm sĩ, tự trọng. Để chấp nhận trở thành một thi nô, quanh năm suốt tháng ca ngợi đảng, ca ngợi lãnh tụ, cho đồng bào ăn bánh vẽ v…v…

    Sao họ không can đãm lấy lại liêm sĩ và tự trọng, để cương quyết bẻ ngòi bút quăng đi, trở về làm một anh nông dân “Vui thú điền viên”. Không còn phải sống kiếp vào lòn ra cúi nữa. Họ sẽ được tự do làm thơ, khi đó thơ của họ sẽ hay gấp trăm lần thơ của các ngài thi nô trong văn đàn XHCN miền Bắc.

    Thà quẳng bút về làm dân dã
    Hơn bon chen quỳ lụy lũ ma đầu.

    • Em Hic hic nói:

      Em chịu suy nghĩ của bác tudo lắm! Nhưng bác ơi:
      Ma đầu nó pháy chén cơm,
      Về làm dân dã nhai rơm ấy à? – Hic hic!

    • Lu Hà nói:

      Bao Giờ Mới Tỉnh
      Tiếp theo hai câu cuả bạn Tự Do

      ” Thơ ơi, thơ tội tình gì?
      Mà tên Tố Hữu hết đì lại đe”
      Bởi vì nhai cái xác ve
      Mác Lê bã đậu còn dè thằng Mao
      Sâm nhung hổ cốt cao Tàu
      Chân giò đại Hán cơ đồ Việt Nam
      Cam tâm bợ đỡ ngoại xâm
      Vào luồn ra cúi con tằm ăn dâu
      Xuất tinh đã có chú Thu
      Sinh ra nưả cục máu đào người Choang
      Dở ngô dở ngọng khoa trương
      Nga xô theo học cùng phường mọt dân
      Rước voi dày mả tổ tiên
      Cha truyền con nối độc quyền bí thư
      Đô la ngoại tê dập dìu
      Du côn du đảng lâu la một bầy
      Chiêu bài độc lập tự do
      Cưỡng dân nô lệ máu nhoà lệ rơi!
      Văn chương nào có tội gì?
      Mấy thằng bồi bút học đòi làm thơ
      Gặm chân móng lợn tố heo
      Vịt vờ thơ phú ma cô đủ trò
      Bơm hơi thổi đít già Hồ
      Từ con nhái bén thành ra con bò
      Thi nhau khấn vái phụng thờ
      Giang sơn chìm đắm đói nghèo đuổi nhau
      Ngán thay dân chủ cộng hoà
      Tự do hạnh phúc bốn muà khổ đau
      Còn nghe Tố Hữu ngợi ca
      Bắt cơm manh áo là nhờ đảng ta
      Thương người khố rách cơm mo
      Muối vừng hạt đậu ngẩn ngơ tối ngày
      U mê tăm tối mấy đời
      Bao giờ mới tỉnh hỡi người Việt nam!

      9.1.2011 Lu Hà

  6. quen ten TO HUU cung la ten dai luu manh khoc ca mot doi ma khg duoc chuc tbt nhung hoc sinh deu phai hoc thuoc long 71 bai tho giet nguoi moi duoc ket nap vao dang,sieu than dong tan dung dang tra thu hanoi da buc tu cha me chung giai tan mtgpmn,se loi co ten man manh tong co vao nha tu cong troi

  7. tudo nói:

    Gởi Em Hic hic.

    Cám ơn bạn đã góp ý, nhưng như bạn cũng đã biết ở miền Bắc trước năm 1975, cũng có rất nhiều nhà thơ, nhà văn miền Bắc đã không chịu uốn cong ngòi bút để tung hô lũ tà ma, vô đạo CSVN.

    Do đó mới có vụ án” Nhân Văn Giai Phẩm” xảy ra vào năm 1956 ở miền Bắc. Sau vụ án này có biết bao nhà văn, nhà thơ bị tù đày, trù dập. Thế mà họ vẫn hiên ngang ngẫng cao đầu cam chịu. Nếu so sánh với một số văn nô, thi nô thời đó như Tố Hữu, Xuân Diệu, Tô Hoài, Tô Hải….Đã chấp nhận ” Tôi là một thằng hèn” để có được một ít bổng lộc do các vua, quan vô đạo CSVN ban cho. Đến nay dù họ đã tự đấm ngực than rằng ” Tôi là một thằng hèn ” thì cũng đã quá muộn.

    Do vậy, những nhà văn, nhà thơ và các nhạc sĩ như Nguyễ Tuân, Văn Cao, Hoàng Tiến, Nguyễn Văn Tý … Đã can đảm đứng lên dùng thơ, văn ,lời nhạc để vạch mặt những xấu xa của chế độ, vạch mặt những tên cơ hội, những tên lợi dụng CNCS để cai trị người dân miền Bắc một cách sắt máu.

    Họ sẵn sàng chấp nhận bị trù dập, bị tù đày. Họ chính là những bậc anh hùng của dân tộc VN thời đại CS, đáng mặt là những kẻ sĩ của Bắc Hà. Mai sau trong lịch sử dân tộc VN sẽ vinh danh những anh hùng văn hóa trong vụ án ” Nhân Văn Giai Phẩm”.

    “Trăm năm bia đá cũng mòn
    Ngàn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ”.

  8. Lu Hà nói:

    Mộng Ghi Văn Miếu
    Tặng người không có cảm giác giới tính căm ghét đàn bà

    Xuân động đầu muà nỗi ngóng mong
    Diệu càng mê mẩn tháng ngày trông
    Đồng duyên luyến aí nàng thơ cóc
    Tính chẳng tròn năm tấm mộng vàng

    Luyến aí tình chàng vẫn ngẩn ngơ
    Ái ân chẳng trọn tháng ngày mơ
    Hoàng hôn lững thững ra hàng bún
    Tử tuyệt giống nòi ngâm tứ thơ

    Mộng mơ thi sĩ vào văn miếu
    Du khách cầu xin quả rụng rơi
    Loạn cả dương trần loài ếch nhái
    Tình như nước ốc nhạt như vôi

    Tuyệt thế giai nhân một áng thơ
    Tử tôn nòi giống thiếu ngâm nga
    Vô tiền khoáng hậu mong thành đạt
    Đạo đức vô thần nghĩ mà đau

    Thế giới bàng hoàng trận gió âu
    Kỷ nguyên hy vọng nước thay màu
    Văn bút thi nhân đòi mở khoá
    Thơ thẩn kià ai vẫn đứng ngơ

    Tuỉ hờn vong bản lũ vô loài
    Nhục nhã sao cho một kiếp người
    Mãi quốc buôn thơ là tội lỗi
    Sao đành nhắm mắt mãi xu thời? ? ?….

    Mượn tiếng thi nhân chàng viết thơ
    Một mình ôm ấp tấm thân trơ
    Nghe theo lời đảng gieo hoang tưởng
    Chi bộ phân công mất tự do

    Mượn gió bẻ măng chàng thét to
    Tình yêu đảng bác mộng hung đồ
    Thương nhau xin chớ quên công vụ
    Ủy mị là theo lũ thối tha

    Thơ văn nhạt nhẽo suối tuôn mưa
    Hoàng tử làm thơ thật thế sao ?
    Cổ động tuyên truyền theo chỉ thị
    Chủ chương tuyên huấn duyệt văn nô

    Thiên hạ dần dần mở mắt to
    Tình người chẳng có vắt ra thơ
    Lưà bao bạn trẻ tranh nhau đọc
    Văn miếu mộng ghi hàng chữ to

    Lời vàng chân thật nhắn cho ai
    Chẳng phải phô danh ngạo nghễ gì
    Văn bút phải đâu quyền độc chiếm
    Tình người muôn thuở dễ ai hay?

    Tôi muốn hỏi ai tới cửu trùng
    Băn khoăn trăn trở suốt năm dòng
    Giận cho ma quỷ đưa đường lối
    Dìu dắt thanh niên lạc nẻo đường

    Tôi viết ra đây nỗi chán chường
    Hỡi chàng hoàng tử tiệt sinh trùng
    Nhà thương áo trắng mùi cồn thuốc
    Màu trắng say xưa chẳng dõi dòng…

    Mộng ghi văn miếu hãy quên đi
    Tình ái phải đâu ở chốn này
    Chiêu thức thơ tình đâu phải lối
    Duyên tình mệnh bạc mộng cuồng si

    2008 Lu Hà.

  9. Lu Hà nói:

    Bóng Ma Thơ

    Khen khéo cho thơm cái sự đời
    Cũng thơ cũng phú cũng như ai
    Có ông Xuân Diệu ra hàng bún
    Thịt chó chả quay ngạt thế này

    Được phong Hoàng tử có mừng không?
    Đệ nhất Bắc Hà chỉ có ông
    Thiên hạ vùi đầu mê cộng sản
    Như ai, Tố Hữu cũng thành vương

    Sấm sét aí tình được mấy chiêu
    Dễ ai đã được hưởng tình yêu
    Nên ông tự đắc thơ hay quá
    Cho kẻ tiểu nhân phải sụt sùi

    Hoàng tử sao ông không lấy vợ
    Tránh xa né tránh lũ đàn bà
    Ông mê say đắm nào ai nhỉ
    Nên thơ ông viết cứ lờ mờ

    Hồn thơ thì phải nén trong lòng
    Chớ có âu sầu như Hữu Loan
    Than thở lâm ly đừng Nguyễn Bính
    Như con chim nhốt ở trong lồng

    Thiên hạ nó mê cung kính ông
    Hoàng thân tình aí ngưạ lên cương
    Thơ say túy lúy mùi tương ốc
    Thịt chó rau dăm với chaó lòng

    Chúng sợ lời thơ quá mặn nồng
    Cản lòng chiến sỹ lúc ra quân
    Trên đường ra trận đeo thù hận
    Giai cấp tiên phong đỏ máu hồng

    Ai sợ tình người bao vấn vương?
    Vợ chồng cha mẹ nỗi yêu thương
    Thi đua liều mạng dâng cho đảng
    Thân xác học trò tuổi thiếu niên

    Tính toán ma thơ đủ lắm rồi
    Tình thơ khăm khẳm bốc lên mùi
    Tuyên dương Xuân Diệu say vô sản
    Cốt cán trung thành dễ mấy ai?

    Trong đám cai thơ nổi một ông
    Quyền hành thống trị khối văn chương
    Tiếng tăm lừng lẫy mùi tôm mắm
    Thơ thét oai hùng khắp bốn phương

    Bầm ơi, sai bét cả gieo vần
    Ngắn nguỉ vài dòng cũng nổi gân
    Bằng trắc rối mù trong nắng hạ
    Mặt trời chân lý nhói qua tim

    Có người còn chẳng biết làm thơ
    Ấm ớ ậm ờ thớt mặt ra
    Kiêu hãnh tự hào như cát sỹ
    Sổ thơ người khác nhận vơ vào…

    Thơ tớ thường thường cũng kém thôi
    Tấm lòng trang trải với trần ai
    Chẳng như bao kẻ tâm hồn rỗng
    Súng đạn dùi cui nhất sử thi

    Xưa truyện thù ai ghét kẻ tài
    Tuyệt đường kinh tế hết sinh nhai
    Hữu Loan cơ cực đời đau khổ
    Dao cạo Trần Dần phọt máu tươi

    Thơ ơi, thơ nhục thế kia à
    Nghe lũ văn nô dỏng tiếng ca
    Thi sỹ chính danh đều chết sạch
    Thơ tan trong máu lẫn bùn nhơ

    Tiến Duật nổi lên hô thật to
    Phượng hoàng chống Mỹ suối reo ca
    Dăm bài phá luật con chim gáy
    Viện sỹ hàn lâm nhất nước nhà

    Thời buổi bây giờ thơ vơí phú
    Buôn gian bán chữ bốc thơm nhau
    Việt Nam bế tắc đường văn hoá
    Chợ bán thơ chen mộng chữ giàu

    Thơ khổ làm sao thơ với thơ
    Viết nhăng viết cuội cứ lơ mơ
    Gieo vần bằng trắc không tuân thủ
    Lếu láo vài câu cứ viết bưà

    Đời thuở nhà ai thơ giống văn
    Cua ngang cóc nhảy loạn nhân tâm
    Vài thằng mọt bút tranh nhau xới
    Cách mạng hồn thơ tẩy não dần

    Nguyễn Trãi Bỉnh Khiêm chết đã lâu
    Nguyễn Du Nguyễn Khuyến cũng là ma
    Bực mình đạp vỡ quan tài dậy
    Quắc mắt dựng râu Tiến Duật đâu

    Có lẽ là do chủ nghĩa Mác
    Xui khôn xúi dại với bày đàn
    Trở về thiên cổ thời hang hốc
    Rừng thẳm tuyết dày vượn hú vang

    Thơ phú văn chương buổi thụt lùi
    Ngày càng đơn giản chẳng cầu kỳ
    Không cần ngẫm nghĩ suy tư nữa
    Mác đã lo xa hết cả rồi…

    Vật chất sinh ra đời khốn nạn
    Tranh nhau bổng lộc với quyền hành
    Nhân tài khánh kiệt dìm nhân sỹ
    Kéo bè độc đảng haị dân lành

    Các nước văn minh đều thế cả
    Biết chê biết nhận thấm dừ đòn
    Truyền hình báo chí nêu công luận
    Trí tuệ con người mới khá lên

    Nhìn lại Việt Nam tớ thấy buồn
    Lúc nào cũng sợ vạ vào thân
    Sinh ra quen thói đời tâng bốc
    Trán thấp ngồi ngang bậc thánh hiền

    Đua chen báo chí bốc thơm nhau
    Một thế kỷ qua hận quá nhiều
    Nhồi nhét vào đầu bao thế hệ
    Bao giờ rửa sạch hết ôi thiu?

    Thân tớ sinh ra cũng thiệt thòi
    Đầu thai nhầm phải ở nơi này
    Cho nên đời tớ đầy đau khổ
    Đi khắp hoàn cầu tổ quốc ai?

    Nay tớ làm thơ để chuyện đời
    Tự do thơ phú tấm lòng ngay
    Tâm hồn ngay thẳng như vậy đấy
    Ai bảo hậu sinh chẳng biết gì?…

    Khen mãi bơm nhau cũng đủ rồi
    Bây giờ ngược laị tớ chê bai
    Tư duy trí tuệ là như thế
    Trong cõi luân hồi biến đổi thay?….

    Ngày 4 tháng 4 năm 2008
    Lu Hà

    • Lu Hà nói:

      Hoàng Tử Aí Tình
      Tặng người không thích đàn bà làm thơ tình

      Đứt duyên hạ giới một đường tơ
      Luyến aí tình chàng nửa gió mưa
      Có lẽ dương trần oan nhiệp chướng
      Đưa ma Hoàng tử nhớ chiều thơ

      Thiên hạ họ mê say đắm ông
      Mà tôi ngao ngán mới buồn không
      Trái tim chẳng thuận lòng thi sĩ
      Đặt bút xin đừng chớ nói cong

      Ai dám chắc rằng ông biết yêu
      Tình trường ân ái suốt canh thâu
      Hay là mượn bút mua danh hão
      Thuyền nặng trăng suông một chuyến đò

      Chẳng nhẽ kiếp người chẳng có thơ
      Ngợi ca nam nữ mối tình đầu
      Sống bằng chỉ thị và văn bản
      Khẩu hiệu tuyên truyền nâng cõi mơ

      Hoàng tử xin ông một mảng thơ
      Nhạt như nước ốc mặn như dưa
      Cay như giềng mẻ chua mùi dấm
      Chẳng có yêu thương chẳng lệ sầu

      Ông ghét Hữu Loan Hàn mạc Tử
      Tình người như thể giấc chiêm bao
      Thương yêu như thế loài tư sản
      Thối cả lòng ai mất tự hào

      Thoang thoảng hoa nhài chỉ có ông
      Hồn thơ tinh khiết sạch vô trùng
      Chiều mưa Hà nội thơ lai láng
      Thịt chó riệu say vẽ chủ chương

      Bê đê ơi hỡi ,chàng đâu tá
      Thiếu một hồn thơ trái đất buồn
      Lai sinh xin chớ đừng lai vãng
      Kẻo nhỡ giống nòi tuyệt tử tôn

      Tôi chẳng buồn đâu nếu vắng ông
      Cho đời nhẹ bớt nỗi kiêu căng
      Thơ văn như thế đòi vương miện
      Một nén hương thưà kính viếng ông

      Đức quốc 2008
      Lu Hà

  10. Lu Hà nói:

    Cứt Gà Đầy Môi
    Cảm tác từ bài viết cuả Lão Móc về nhà thơ Xuân Diệu

    Ai về Bố Hạ mà coi
    Một nhà điạ chủ dập vùi tang thương
    Sinh ra thằng Diệu bất lương
    Theo bầy khỉ đỏ tổ tông lụi tàn
    Mắng cha chửi mẹ lăng loàn
    Suối vàng nuốt hận trăm ngàn khổ đau
    Tiệt nòi diệt giống ông cha
    Không người nối dõi hồn Thu vương sầu
    Gán cho phản động quốc thù
    Nhà thơ xoen soét cứt gà đầy môi
    Tuyên truyền giáo huấn đười ươi
    Thiên đàng cộng sản sáng tươi muôn phần
    Bầy đàn lông lá no ăn
    Béo quay ú mập vạn lần phương Tây
    Giết đi, giết nưã giết hoài
    Theo thằng Tố Hữu lạc loài Việt gian
    Hoài Thanh với Chế Lan Viên
    Cầm đầu băng đảng văn đàn hoàng dương
    U a ú ớ điên cuồng
    Tối câu vô nghiã tráo trâng mặt dày
    Văn thơ thối khắm ói đời
    Ai phong Hoàng tử cho mày Diệu ơi
    Chính là mấy cai đầu dài
    Cưả quyền văn hoá luồn chui độc tài
    Ngu dân chính sách lỗi thời
    Triệu người bừng tỉnh mím môi cứt gà…!

    Chú Thích: Điạ Chủ Thu là bố đẻ nhà thơ Xuân Diệu

    10.1.2011 Lu Hà

  11. Lu Hà nói:

    Trường Chinh Sổ Thơ
    Cảm tác theo bài viết cuả Lão Móc

    ” Sắt chạm toé lưả
    Tiếng chạm đinh tai…!!!”

    Nghe thơ sắt thép toé ra
    Lò rèn cũi sắt chính là Trường Chinh
    Đáy giếng khinh cả trời xanh
    Sổ thơ con cóc hôi thanh cưả mình
    Cặp kè rúc nách Chí Minh
    Chủ trương sắt máu sử xanh oán hờn
    Luận cương văn hoá đăng đàn
    Phèng la trống mõ đua chân vịt giời
    Dã man nổi tiếng một thời
    Đấu cha tố mẹ lạc loài Việt gian
    Bá quyền hàng mấy chục niên
    Thai nhi nhai sống cũng lăn chân tường
    Một đòn trúng gáy sau lưng
    Đàn em Thọ – Duẩn bất lương hãi hùng
    Bí thư cửu ngũ đế vương
    Năm thê bảy thiếp hoàng cung đâu rồi?
    Đi xuống âm phủ trắng tay
    Chết thê chết thảm đáng đời Trường Chinh.

    10.1.2011 Lu Hà

  12. Lu Hà nói:

    Trò Hề Thơ Phú

    Lũ chúng điên rồi thật thế sao?
    Mượn trò buôn giá các bài thơ
    Tìm gì trong đống hồn dân tộc
    Bán lại cho đời nỗi nhuốc nhơ

    Một bang chấm khảo những bài thơ
    Cậy tí văn chương cứ phán bưà
    Phân loại kém hơn nào kẻ thiệt
    Đời trong nước mắt tưới trong mưa

    Mới hỏi ai hay trò lố lăng
    Tâm hồn vắt cạn chốn văn chương
    Bầu trời thơ phú thường ngăn cản
    Chặn lối thương đau mọi ngả đường

    Hạnh phúc thiên đường tìm mãi đâu?
    Dương trần kiệt sức đã bao lâu
    Tha hương lê bước đời hành khất
    Một bước xa quê một giọt sầu

    Rạch máu cho đời tim huyết thơ
    Vài câu lục bát trói người ta
    Chỉ trong truyền khẩu đòi công đạo
    Thơ viết chẳng đăng cũng bỏ tù

    Chúng muốn thơ hay có khó đâu
    Thả hồn cấm vận trói vu vơ
    Chân thành tôn trọng như muôn thuở
    Xoá bỏ gông cùm thả tự do

    Khen ai rỗi việc tìm trong rác
    Vàng đá chen nhau sỏi giưã đời
    Phân loại chia nhau đòi bổng lộc
    Quyền cao chức trọng hạt thơ rơi

    Bản tính kiêu căng chẳng bỏ đâu
    Đỉnh cao trí tuệ mấy con bò
    Dắt chăn thương nhớ chàng Tô Vũ
    Hồn dưới suối vàng trơ xác ra

    Lịch sử ngàn năm bịt mũi cười
    Tâm hồn thi sĩ loạn cuồng si
    Nguyên tiêu tết đến rơi dòng lệ
    Dám chắc vì ai mặn muối đời ?…..

    Ngán nỗi cho ông Trần tế Xương
    Cuối cùng thiên hạ cũng thương ông
    Tài năng như thế đành ngồi chót
    Chẳng uổng đêm ngày với bút nghiên?…

    2008 Lu Hà

  13. Lu Hà nói:

    Khổ Vì Thơ

    Thơ phú làm chi cho khổ đời
    Tình tang thơ ở chốn cung mây
    Làm thơ ra để khen con cóc
    Ếch nhái nhảy lên để nạt người

    Thơ phú làm chi doạ chỉ tiêu
    Sinh năm đẻ bảy khổ trăm chiều
    Thi đua hai đứa là cao đấy
    Tướng Giáp ra tay chặn đẻ nhiều

    Thơ phú làm chi phải đấu tranh
    Giệt loài địa chủ máu hôi tanh
    Không còn tư bản thù giai cấp
    Hợp tác làng quê vỡ mộng lành

    Làm thơ bóp méo nâng quan điểm
    Cha mẹ vợ chồng khổ vấn vương
    Thơ phải khạc ra mùi súng đạn
    Chữ sa gà đá mọt tù gông

    Thơ ơi! Thơ khổ thế là thôi
    Thơ tội thơ tình đày đọa ai
    Chí Thiện giả cày trong tuỉ nhục
    Thơ phun ra máu nhuộm hôi đời

    Chính danh thi sỹ chết dần mòn
    Truy bức đến cùng tự hoại thân
    Quỷ sứ ma vương cười sặc sụa
    Vui trên vũng máu của nhân quần

    Có ai còn chẳng biết làm thơ
    Thơ của người ta cứ nhận bừa
    Tấm tắc khen hay trò bánh vẽ
    Sổ thơ moi ở chốn lao tù…

    Mấy thằng tú nhép học trường Tây
    Vài chữ la lô cũng học đòi
    Tiến bộ theo nhau đuôi cộng sản
    Lời thơ bán nước nhục cho ai?…

    Thơ nó chính là giọt lệ rơi
    Nó là sản phẩm của trần ai
    Của chung nhân loại tình nhân ái
    Là để nhớ thương khóc với đời

    Tâm địa tiểu nhân cũng thét vang
    Khác chi cầm thú chốn rừng hoang
    Gào lên đâm chém bầy man dại
    Xây dựng thiên đường mộng viển vông

    Câu thơ bóp méo bịt mồm dân
    Giai cấp đấu tranh phaỉ rõ ràng
    Đấu mãi thây ma thằng điạ chủ
    Không còn gì nữa cháu chèn ông

    Đầu vịt lá khoai chẳng dễ gì
    Một khi đã thấm cọ không trôi
    Mác Lê chủ nghiã như si đánh
    Dày rách trơ ra vẫn cứ xài

    Thế kỷ lầm than hận nhuốc nhơ
    Bởi quân bá đạo độc quyền thơ
    Thơ này là của chung cho Đảng
    Tập thể đảng viên thơ mới to

    Đường lối chủ trương một cục thơ
    Anh Viên chú Hưũ cứ ngâm nga
    Hoa đời nở rộ từ nòng súng
    Thác máu rung rinh vọng tiếng ca

    Kim cổ đời nay có loại thơ
    Ngô nghê mách qué lũ côn đồ
    Thơ tôn đao phủ thờ hung bạo
    Đến quỷ sa tan cũng chẳng ngờ

    Tớ chán lắm rồi loạn mất thôi
    Cái thời nhân tính đã qua rồi
    Bây giờ ngự trị loài yêu quái
    Đày đoạ tang thương đất nước này

    Tớ có mấy lời nhắn tứ phương
    Gọi ngưòi viễn xứ chốn lưu vong
    Hơĩ ai còn nhớ thương dòng máu
    Đoàn kết cùng nhau giống Lạc Hồng

    Làm thơ thì phaỉ có tình người
    Liêm sỉ lương tâm giữ đẹp đời
    Chớ có suả ra như chó dữ
    Tôn vinh đao phủ Stalin.

    Con ơi học nói tiếng đầu đời
    Tha thiết yêu thương cụ Stalin
    Bỉ ổi làm sao không biết ngượng
    Gà nòi nọc độc mọc bào thai….

    Còn muốn chia đôi cả quả tim
    Như anh hàng thịt bán hàng buôn
    Phần nhiều nửa nạc dành cho đảng
    Nửa mỡ em yêu cũng có phần.

    Thông minh trí tuệ như con trẻ
    Mà cũng vênh vang ghế ủy viên
    Dưới trướng lâu la bầy rắn độc
    Thủ tiêu ám sát hại thường dân

    Dùi cui súng đạn tôn thờ ông
    Mạng lưới tuyên truyền chúng réo vang
    Bồi bút đồng thanh hô thật lớn
    Văn hào cách mạng nhất đông dương

    Khổ lắm thơ ông như trẻ con
    Bầm ơi lục bát lạc sai vần
    Thêm mùi song thất vài câu ghẻ
    Ông cứ cho in ép thuộc lòng

    Tôi đọc thơ ông hiểu ruột ông
    Tài năng ông quá kém tầm thường
    Ông tham phú qúy màu danh vọng
    Ăn quẩn gà cồ bên cối xay

    Ông bức Trần Dần ép Hữu Loan
    Bịt mồm trí giả haị hiền nhân
    Sao ông tâm địa tiểu nhân thế
    Để lại nghìn thu nỗi oán hờn

    Tôi đã đi nhiều cũng đọc nhiều
    Nghiền đi ngẫm laị biết bao điều
    Dư thừa trí tuệ mà lên án
    Tài hèn đức kém chớ làm thơ

    Thơ phú làm chi để haị dân
    Mấy lời bán nước tự ông khen
    Thơ cùn rẻ rách tranh nhau đọc
    Chỉ lũ văn nô không óc tim

    Thực ra ông cũng chẳng làm nhiều
    Tủn mủn tâm hồn khó có thơ
    Cằn cỗi trái tim phun máu mủ
    Văn hào đệ nhất tự mà khoe..

    Khổ nhục vì thơ chỉ có ông
    Tài năng kém cỏi mộng hoành dương
    Khen cho cái muĩ nhiều anh điếc
    Nhắm mắt tôn thờ gây tiếng vang.

    Dòng thơ nước mắt của con tim
    Biển khổ tâm hồn ôi chưá chan
    Ai nỡ tát dòng đòi lấp biển
    Như loài cầm thú mất nhân tâm

    Bảo rằng: thơ chỉ để mà khen
    Cộng sản thiên đường nhất thế gian
    Tư bản phương tây là đồi bại
    Đi sai là chống laị nhân dân

    Thơ phú các ông như gãi ghẻ
    Chính vì cấm đoán đủ trăm điều
    Làm thơ còn sợ nâng quan điểm
    Một thế kỷ qua không có thơ

    Tôi muốn khui vào óc các ông
    Phanh phui mổ xẻ những đường gân
    Vì ai mà để gây ra tội
    Thế kỷ văn chương nhục thế này

    Biết đến bao giờ có tự do
    Tình người ngay thẳng với hồn thơ
    Không còn bắt bớ giam cầm nữa
    Không sợ phanh phui cái xấu xa

    Tha hồ mơ mộng với hồn thơ
    Thi sỹ chính danh chẳng còn lo
    Chế độ đàng hoàng không cấm đoán
    Bẻ cong ngòi bút ép lời thơ?……

    18.3.2008 Lu Hà

  14. Lu Hà nói:

    Tối Tăm Đêm Ngày
    Nhân đọc bài báo cuả Lão Móc bàn về sự bất hiếu cuả các thi sĩ cộng sản

    Một đoàn bất hiếu dắt nhau
    Ngẩn ngơ trước cưả tò vò đứng coi
    Không cha không mẹ lẻ loi
    Vào ra đã có bạn bầy yêu thương
    Bọt bèo theo nước sông hồng
    Sủi tăm mất hút là thằng Việt gian
    Xúi dân tranh đấu cướp quyền
    Thiên đường hạnh phúc máu chan xác người
    Giết nhau cắn xé mãi hoài
    Làm thơ man dợ đười ươi lạc loài
    Trở về nguyên thủy xa xôi
    Ăn hang ở lỗ vui vầy bên nhau
    Lê Nin Các Mác Mao Hồ
    Nhật Thành Polpot dào dào trí thâm
    Moi gan hút tuỷ nhẫn tâm
    Ăn chơi sa đoạ chết băm chết vằm
    Nghiã trang Mai Dịch gian dâm
    Cô hồn ngạ quỷ tối tăm đêm ngày
    Vật vờ kià lũ ma chơi
    Ôm nhau khanh khách chuyến này giàu to
    Đô La ngoại tệ dập dìu
    Toàn dân làm chủ đảng là quái thai
    Vương triều phong kiến độc tài
    Ngai vàng tập thể sặc mùi mị dân
    Béo quay là nhóm lợi quyền
    Tự do độc lập bần hàn lưà nhau
    Khom lưng bợ đỡ ba Tàu
    Bài thơ con cóc sớm chiều nỉ non…!

    11.1.2011 Lu Hà

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s