BAO GIỜ THÌ “LĂNG CỦA BÁC” BỊ DẸP, TƯỢNG CỦA “BÁC” BỊ GIẬT SẬP?

“Sàigòn Hòn Ngọc Viễn Đông
Giờ thành Hòn Dái là công “Bác” Hồ!”
“Chiều chiều dạo bến Ninh Kiều
Dưới chân tượng “Bác”, đĩ nhiều hơn dân”.
(Ca dao mới)

*

Năm 1991, 55% dân chúng thành phố lớn thứ nhì ở Nga và cũng lớn thứ nhì của Liên Sô cũ đã bỏ phiếu đồng ý thay đổi tên của thành phố từ tên Leningrad thành tên St. Petersburg.

Năm 1703, Peter Đại Đế cứu nước Nga đã quyết định cho xây dựng một thành phố ở hạ lưu sông Neva. Kể từ đó thành phố này mang tên Petrograd trước khi bị đổi thành Leningrad năm 1924. Tiếp theo đó, một loạt thành phố, nhà máy công trường, chiến hạm … trong toàn cõi nước Nga và Liên Sô cũ cũng đã thay tên đổi họ.

Việc thay đổi tên Leningrad thành St. Petersburg không phải là không gặp nhiều chống đối. Những cựu quân nhân của cuộc Đệ nhị Thế chiến (mà trước đây vẫn gọi là cuộc chiến tranh vệ quốc vĩ đại) đã cho rằng cái tên Leningrad đã gắn liền với cuộc vây hãm 900 ngày của lực lượng Đức Quốc xã. Đổi tên lại là có sự phản bội đối với chiến thắng Leningrad, phản bội lại sự hy sinh to lớn của dân và quân thành phố này trong cuộc chiến tranh chống Đức.

Một số người khác cho rằng trước đây, khi Khruschev tung ra chiến dịch hạ bệ thần tượng Stalin, ông này đã xóa tên Stalingrad đổi thànhVolgagrad mà chuyện này không ảnh hưởng gì đến chiến thắng lẫy lừng của Hồng quân Liên Sô ở đây. Họ lập luận thêm rằng St, Petersburg đã từng có thời kỳ là một trong những thành phố đẹp nhất Âu Châu với các bảo tàng viện  và các cây cầu đá tuyệt đẹp mà phải mang tên Lenin là một sự nhục nhã to tát.

Sau Lenin và Stalin, các ông trùm Cộng sản Liên Sô cũng được lấy tên đặt cho nhiều nơi. Dzherzinski là một ông tổ của ngành mật vụ cộng sản, người đã lập ra cơ quan mật vụ Cheka, tiền thân của KGBsau này, đã được dựng tượng ở những nơi trang trọng bậc nhất, và một công trường lớn ở trung tâm thủ độ Moscow đã được đặt tên là quảng trường Dzherzinski. Nhưng bây giờ quảng trường này đã trở về với tên cũ là quảng trường Lubyanka..

Một ông trùm khác của ngành mật vụ là Sverdlov là người đã chủ mưu sát hại toàn thể gia đình Nga Hoàng Nicolas đệ nhị theo lệnh của Lenin. Tên của ông trùm này đã được đặt cho nhiều nơi, thí dụ như một quảng trường có nhà hát Bolshoi nổi tiếng ở Moscow. Thành phố Sverdlov, quê hương của Tổng thống Boris Yeltsin cũng đã trở về với tên cũ là Ekaterinburg. Đó cũng là tên của Nữ Hoàng Katherin Đệ Nhị, người đã có công phát triễn vùng Siberia.

Các ông trùm khác như Kirov, Kalinin cũng chịu chung số phận. Những nơi mang tên các ngài cũng đã trở lại tên cũ.

Thành phố Nizhny Novgorod, một thành phố từ trên năm thế kỷ, từng là một trung tâm thương mại lớn nhất Trung Âu, quê hương của Maxim Gorky. Nhà văn này đã được Cộng sản Liên Sô ca tụng là một văn hào và Stalin đã lấy tên Gorky đặt tên cho thành phố này. Gorky từng là thành phố mà nhà tranh đấu nổi tiếng Liên Sô Sakharov đã từng bị lưu đày. Giờ này thì Quốc Hội Nga đã quyết định lấy lại tên cũ cho thành phố.

Samaran là một thành phố cổ xưa hiện diện từ khi các con cháu Thành Cát Tư Hãn từ phương Đông kéo đoàn quân Tarta sang xâm lăng nước Nga. Stalin đã lấy tên của ông trùm Kuybychev để đặt cho thành phố này. Samaran bây giờ vẫn là Samaran. Cái tên Kuybychev chỉ còn là một kỷ niệm không ai muốn nhắc tới.

Dọc theo bai bờ con sông Volga, hàng loạt thành phố đã trở về với các tên cũ. Thành phố Brezhnev đã trở lại với Naberezhnye Chelny. Khi ông trùm Brezhnev chết, tên Andropov được lấy tên đặt cho một thành phố ở thượng lưu sông Volga, đến nay đã thay bằng tên Rybinsky.

Thành phố Izhevsk sau một thời gian mang tên Ustinov, một Bộ Trưởng Quốc Phòng dưới thời Brezhnev nay cũng được mang lại tên cũ. Còn ở về phía Nam sông Volga, thành phố Zhdanov, tên của một ông trùm khác dưới thời Stalin cũng đã lấy lại tên cũ là Mariupol.

Khi nước Ý xây dựng một nhà máy khổng lồ để chế tạo xe hơi với tiền đầu tư của hãng FIAT ở thành phố Stavropol thì thành phố này được mang tên một lãnh tụ đảng Cộng sản Ý. Tên chính thức thành phố này hiện giờ là Stavropol-Volga.

Trước đây ở Việt Nam, báo chí Nhà nước ta thỉnh thoảng có nhắc đến tên đồng chí Cu-dơ-nhét-sốp. Khi đồng chí Nguyên soái qua đời,  có một chiếc tàu sân bay được vinh dự mang tên Kuzenetsov. Sau này chiếc hàng không mẫu hạm đó còn có cái vinh dự lớn hơn nữa là xóa tên cái ông Nguyên soái đi và đổi thành Tbilissi, thủ đô nước CộngHoà Georgia.

*

Lúc trò Móc còn đi học trường làng là thời của đại đồng chí Stalin còn làm mưa làm gió ở Liên Sô. Tên của đại đồng chí được các ông Trung Quốc đọc là Xít-tả-lìn. Đó là một cái tên đẹp, con người thép. Trong lớp của trò Móc có nhiều trò không có được những cái tên đẹp. Đầu năm học, thầy cầm danh sách lớp học đọc lên từng trò. Đọc tới trò nào thì trò đó đứng dậy khoanh tay:

-Thưa thầy, con.

để thầy biết mặt. Có những cái tên nghe không được đẹp, có khi nôm na, có khi vô nghĩa, có tên lại quá xấu. Khi gặp một cái tên quá xấu, hoặc đôi khi thô tục, thấy cười, nhịp cây thước bảng đánh chát xuống bàn:

-Trời đất, bộ hết tên để đặt rồi sao! Về nói ba má trò nấu chè đặt tên lại, nghe chưa!

Bây giờ lớn lên nghĩ lại, thầy nói vậy cũng hơi kém về khoa Sư phạm. Nhưng lạ một điều là không thấy ba má trò nào phải nấu chè đổi tên con, cũng không thấy trò nào oán thầy. Đứa nào cũng sợ thầy một phép. Có những trò, tên cha mẹ đặt tuy xấu, nhưng sau này lớn lên con người không xấu chút nào. Trái lại có những ông làm tới cấp Tướng, làm tới Phó Tổng thống, làm tới bác sĩ, luật sư, có những cái tên rất đẹp, rất có ý nghĩa, rất cao kỳ… như: Nguyễn Hữu Hạnh, Nguyễn Cao Kỳ, Nguyễn Hữu Liêm, Bùi Duy Tâm… nhưng lại làm chuyện lùn tì, vô liêm sĩ không mấy ai khen, chỉ trừ những kẻ đầu óc đậu hũ, đã mất khả năng suy xét.

*

Ai dám nói Hồ Chí Minh là một cái tên xấu? Hồ Chí Minh là một cái tên rất có ý nghĩa. Đã chẳng phải có thi nô của VC đã làm thơ ca tụng:

Tháp Mười đẹp nhất bông sen

Việt Nam đẹp nhất có tên “Bác” Hồ!

Nhưng mỗi khi nói đến mấy chữ thành phố Hồ Chí Minh thì ai nấy đều khịt mủi. Làm như họ vừa nghe phải một cái mùi gì đó từ đâu dưới ống cống đưa lên. Nói Sàigòn thì người nghe ai cũng vi vẻ. Tại sao vậy? Cái tên nghe thì có ý nghĩa mà con người mang cái tên đó thì… ôi thôi!

Nấu chè đổi tên thì dễ, tốn kém cũng không là bao. Còn đổi một loạt tên các ông Trùm bên Liên Sô có vẻ tốn kém khá nhiều tiền. Kỳ vương Garry Kasparov, một vô địch môn cờ quốc tế đã tặng  2 triệu đô-la cho chiến dịch xóa tên Lenin trên toàn Liên Sô. Còn bao nhiêu tên khác nữa. Phải sơn lại các bảng hiệu, in lại các bản đồ, sách vở, in mới các giấy thông hành, các văn kiện hành chánh, khắc các con dấu mới… Tóm lại là hàng ngàn công việc cần làm, cần bỏ tiền, bỏ công sức ra để xóa cho được các tên hắc ám này. Nhưng Liên Sô nhất định làm, mặc dù sẽ tốn kém hàng trăm triệu đô-la.

Để xoá sạch cái tên Hồ Chí Minh ra khỏi thành phố Sàigòn cũng vậy. Tốn tiền, tốn công, không hề đơn giản nhưng nhất định phải làm và chuyện đó chắc chắn sẽ phải xảy ra. Bao nhiêu cái tên đường, tên công viên, tên công trình xây dựng nữa. Những cái tên kỳ quặc, xa lạ rồi sẽ phải bị đào thải.

Sàigòn! Cái tên đó đã tồn tại trên 300 năm nay. Cái thành phố đó đã tồn tại trên 300 năm nay. Cái tên Hồ Chí Minh cũng như cái áo dơ mà Sàigòn lỡ bị người ta bắt buộc phải mặc. Cái áo dơ đó sẽ được cởi ra để làm giẻ lau nhà nay mai.

*

Những bức tượng đồng vĩ đại của các ông trùm vĩ đại bên nước Liên Sô vĩ đại đã đưọc hạ xuống. Người ta sẽ dung số đồng đó đúc lại ghế ngồi trong các công viên. Cũng ích lợi quá đi chứ. Các tượng đồng của “Bác”cũng nên làm như thế để các bộ mông của quần chúng nhân dân có dịp gần gũi với “Người”.

Nhà thơ thuộc vào hàng khá vĩ đại ở nuớc ta là đồng chí Tố Hữu Nguyễn Kim Lành đã từng làm ra những câu thơ cũng thuộc vào hàng khá ghê gớm. Khi nói về “Bác” kính yêu, đồng chí viết:

Mong manh áo vải hồn muôn trượng

Hồn tượng đồng phơi những lối mòn…

Có lẽ đồng chí có được cặp mắt của một nhà tiên tri: những tượng đồng của “Bác” đang phơi ở những lối mòn có ngày cũng sẽ bị dẹp.

Đọc qua bài thơ của đồng chí gửi cho một người đẹp xã hội chủ nghĩa nào đấy có dịp đi Liên Sô vĩ đại để tham quan Công trường Đỏ, chúng ta bắt được một ý tứ khá sáng tạo:

Hôm dùm anh nền đá lát công trường,

Nơi yêu dấu Lenin từng dạo bước.

Nền đá quảng trường Đỏ trở thành yêu dấu đối với đồng chí Lành vì có Lenin vĩ đại từng dạo bước trên đó. Vậy thì liệu có nên đập nhỏ các bức tượng bê-tông của Bác ra, trộn xi-măng đem tráng bến Bạch Đằng để mỗi khi chiều chiều ra đây hóng mát, người dân Sàigòn sẽ luôn luôn nhớ tới Bác?

Và ông Việt kiều Lão Móc, lúc ấy sẽ được ngồi trên cái băng ghế đúc bằng đồng lấy từ tượng “Bác”, đem hết tấc lòng hoài cổ ra mà ư ử hát: “Từ thành phố này mình đã ra đi. Bao năm ước mơ nay mới trở về…”

LÃO MÓC

Advertisements
Bài này đã được đăng trong LÃO MÓC và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

15 Responses to BAO GIỜ THÌ “LĂNG CỦA BÁC” BỊ DẸP, TƯỢNG CỦA “BÁC” BỊ GIẬT SẬP?

  1. DÂN OAN nói:

    Đối với toàn thể đãng viên đãng Cọng sãn Việt tnam và cã chế độ độc tài đó , Lăng Hồ Chí Minh là nơi tôn kính và thiêng liêng nhất nuớc.
    Thế nhưng để đánh đổi cho sự tồn tại cuả chế độ bằng cái gọi là “Đổi Mới” để trở lại chế độ tư bản mà họ thề thốt tiêu diệt , tập đoàn lãnh đạo cuả đãng CSVN không ngần ngại thoà mãn điều kiện lục soát lăng Hồ Chí Minh . Giống như vô số sự thực về Hồ Chí Minh đã đuợc ông ta và đảng CSVN che giấu , sự thực này cũng đuợc đãng ra sức giữ bí mật
    khõi tầm nhìn cuả nhân dân kể cã đãng viên đãng CSVN.
    Xin mời đọc một tư liêu trong sách : TOUR OF DUTY of JOHN KERRY (1)cuả DOUGLAS BRINKLEY mà chính Thuợng nghị sĩ JOHN KERRY kể lại như sau :
    “Tiếng đồn cho biết tù binh Mỹ đang bị nhốt làm con tin duới lăng Hồ Chí Minh tại Hà nội. Truớc đó, hãng tin Reuter đã chạy hai câu chuyện trong tháng Tám 1992 báo cáo nhiều tù binh Mỹ bị bắt giữ trong
    các đuờng hầm Hà nội sát lăng Hồ. Trong số tiếng đồn đáng thuyết phục nhất là cuộc phỏng vấn Đại sứ Nga tại Việt Nam . Ông ta tin rằng những lời đồn đó là sự thực .Vì vậy , Thuợng nghị sĩ Kerry cùng TNS
    Bob Smith quyết đòi hỏi phái đoàn phải đuợc “phép” điều tra khám xét tại chỗ . TNS Kerry nhớ lại :
    ” HỌ BẮT BUỘC CHÚNG TÔI KHÔNG ĐUỢC TIẾT LỘ (cuộc khám xét này ). THẬT LÀ KỲ CỤC ! ”Nhưng rồi chúng tôi cũng khám xét đuợc các mồ mã trong hang rêu mốc và các đuờng hầm ngóc ngách đó “.(tạm dịch, trang 450)
    ———————————————————————————(1) “The rumor was that US servicemen were being held hostage under Ho Chi Minh ’s tomb in HanoiReuters news service had run two stories in August 1992 claiming there were U.S. POWs being held captive in the underground tunnels of Hanoi near the Ho tomb. The most convincing of these was an interview with the Russian ambassador to Vietnam , who said he believed these grim rumors to be true. So Kerry , accompanied by (Senator) Bob Smith , insisted that they were ” permitted ” to conduct
    an on-the-spot investigation. “It was weird, Kerry recalled, We were forced to keep it quiet But there we were inspecting these musty catacombs ( mồ mã trong hang) and crazy tunnels” (p.450)

  2. n,d,m nói:

    dang la me,bac la cha.du la con bat hieu,hoac la cha la mot ten giet nguoi khet tieng,thi khg bao gio con lai dao ma bo bo di.cung nhu chu nghia mac-lenin la linh hon cua dang cong can.neu tu bo cn mac le thi dang cs tro thanh xac khg hon a.dang cs khg bao gio lam nhu the.

  3. Vỏ Pháo nói:

    Ba mươi lăm năm rồi, người ta vẫn gọi cái tên Sàigòn nhiều hơn là TP Hồ Chí Minh. Quý vị yên chí đi, sau chừng một tháng đổi lại Sàigòn (trên giấy tờ) thì chẳng còn ai nhắc tới cái tên “không ma nào ưa” nầy nữa đâu! Lý do: Người Việt chúng ta thích và đã quen rồi với địa danh 2 chữ.

  4. Sự Thật nói:

    Cuộc đời của Hồ là cuộc đời đầy” huyền xạo”.Cái tên Nguyễn ái Quốc là tên tập thể của Phan văn Trường,văn Hùm,Tạ thu Thâu.. và sau này ông Hồ lại nhận là của mình.Trình độ của ông không học hành liên tục hệ thống Pháp sao đủ sức viết bằng tiếng Pháp(rất khó về ngữ pháp) trên báo Paria,chính những người vừa kể viết giùm và ông ký tên.Sau này lúc ở tù ra bên Tàu ,để tránh sự truy lùng của mật thám Pháp,ông lấy tên một người Trung Quốc đã chết là Hồ chí Minh và đồng thời lấy luôn tác phẩm Nhật ký trong Tù của người này làm của mình với ít nhiều thêm thắt tự tạo ta hay do các nhà văn,báo nịnh thần tạo thêm cho(cho xứng danh với “lãnh tụ Vĩ đại”).Ngoài ra sau này,khi sống yên gió lặng ,ông còn viết hồi ký tự ca ngợi với tên Trần dân Tiên mặc dù đối với những người trầm tĩnh khác đó chỉ là những mẫu chuyện tào lao trong cuộc đời giang hồ kiếm sống.Những điều này ông Bùi Tín,chị Dương thu Hương,ông Đỗ thông Minh(Nhật Bản,sự thật về Nhật ký trong Tù),..đã biết và viết.Hồ chí Minh còn có tật tưởng chừng như hay nhưng thật sự xem ra rất kỳ quái là thích đặt tên cho người khác.Thủa đời chỉ có cha mẹ mới đặt tên hay tự bản thân mới có quyền đổi tên nhưng ông Hồ lại đặt tên tuốt luốt và cho đó là một vinh dự cho người được đặt!Mặt khác nhìn mặt ông ,người ta có cảm giác có gì gian quái.Ở đây không nói về dung mạo mà rõ ông rất xấu trai,nhưng nói cái tánh lộ ra trên mặt.Hồ chí Minh còn có những mặt tối trong đời tư ,trách nhiệm “cải cách ruộng đất”,…mà ai cũng đã rõ nên không cần bàn ra đây.Linh mục Lý khi dược phái đoàn quốc tế đến thăm hỏi có muốn gì,thí dụ muốn ra nước ngoài định cư hay chữa bệnh.Ông trả lời,cái mà ông muốn nhất,tức thời là LHQ nói rõ về con người thật của Hồ chí Minh để cho toàn dân VN và thế giới biết.Theo ông,mọi rối rấm lớn nhỏ của đất nước bắt đầu từ tên này mà ra.

  5. Thăng Long nói:

    Theo dõi những bài diễn văn, những khẩu hiệu do ông Hồ đưa ra, mọi người đều nhận biết rõ ràng tất cả đều do ông Hồ cóp nhặt từ các nhà tư tưởng, văn hóa và chính trị đông tây.

    Ví dụ bài diễn văn khai sinh chế độ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa do ông Hồ đọc ngày 2-9-1945, thường được đảng Cộng Sản gọi là bản “Tuyên ngôn độc lập”, hoàn toàn vay mượn của các văn bản Pháp và Mỹ. Mọi người sẽ không lấy làm lạ nếu biết rằng người giúp ông Hồ viết bản văn nầy là một thiếu tá người Hoa Kỳ, Archimedes L. A. Patti.

    Ngay cái tên “Nguyễn Ái Quốc”, ông Hồ mượn của Phan Châu Trinh, Văn Trường và Nguyễn Thế Truyền; và cái tên “Hồ Chí Minh”, ông Hồ mượn của Hồ Học Lãm . Chẳng những lấy tên “Hồ Chí Minh” của Hồ Học Lãm, năm 1940, Nguyễn Ái Quốc còn chiếm dụng luôn danh xưng Việt Nam Ðộc Lập Ðồng Minh Hội gọi tắt là Việt Minh do Hồ Học Lãm và Nguyễn Hải Thần lập ra ở Nam Kinh (Trung Hoa) vào năm 1936, nhắm đánh lừa những người yêu nước Việt Nam và cả chính quyền Trung Hoa Quốc Dân Ðảng, để được giúp đỡ.

    Theo tài liệu của đảng CSVN, Bản án chế độ thực dân Pháp xuất bản ở Pháp năm 1925 do chính Nguyễn Ái Quốc khởi viết từ 1921. Có tài liệu cho rằng Nguyễn Ái Quốc không viết được sách nầy, vì lúc đó ông ta không đủ trình độ Pháp văn để viết sách. Nguyễn Ái Quốc đã cóp nội dung bài “Ðông Dương chính trị luận” của Phan Châu Trinh (đã được Jules Roux, bạn của Phan Châu Trinh, dịch ra tiếng Pháp để gởi cho chính phủ Pháp và Albert Sarraut sắp qua làm toàn quyền Ðông Dương).

    Chẳng những Hồ Chí Minh “mượn” tư tưởng vĩ nhân thế giới làm tư tưởng của mình, cóp sách của người khác rồi sửa chửa làm sách của mình, ông ta còn mượn luôn thơ của người khác để làm thơ mình. Tác phẩm được coi là nổi tiếng của họ Hồ là Ngục trung nhật ký [Nhật ký trong tù], đa số là chép lại của một ông già họ Lý người Hoa.

  6. Sự Thật nói:

    Hãy xem lại sự thật về gốc gác ông Hồ.Cha ông là một quan lại cấp nhỏ nhưng có tật hay say rượu thời Pháp.Mỗi lần say rượu thì cha ông,ông Nguyễn sinh Cung đánh chữi chị em ông và do thế cả gia đình ông bỏ đi tứ tán.Do say rượu nên ông Cung đánh chết một người dân và bị bắt,mới đầu Pháp tính xử nhưng do thấy cũng là làm việc cho Pháp nên chỉ đuổi việc(chứ không phải từ chức do ghét thực dân Pháp như sách,báo cộng sản “cứ xạo”viết).Riêng ông Thành (ông Hồ) lang thang rày đây mai đó để kiếm sống.Do không nói viết chưa rành chữ Pháp(khó về ngữ Pháp phải học mới viết nói đúng,nói hay được) nên mặc dù xin làm việc cho Pháp mấy lần ,ông cũng không được chấp nhận.Khi đói đầu gối cũng phải bò ,để kiếm sống và cũng có bản chất vọng ngoại tự nhiên của người VN,ông phải xin xuống tàu phụ bếp và nghề này không cần nói rành tiếng Pháp cũng làm được(chứ không phải xuống tàu “tìm đường cứu nước “-cái xạo này không có từ nào để diễn tả được,không có học thức ,vốn liếng,đồng bạn,…mà dám nói “tìm đường cứu nước” !).Tại Pháp,khi tàu cập bến,ông thoát lên tìm cách khác sống cho đở cực(dù sống chui ,không giấy tờ hợp pháp,nhưng vẫn sống nơi xứ người) và trong giai đoạn nầy,ông gặp được các ông Phan văn Trường,Thế Truyền,..và được giúp đở phương tiện học tập,nơi ăn chốn ở.Để tránh sự ruồng bố của Pháp về nhiều mặt,ông xin gia nhập đảng cộng sản Pháp và sau đó được đưa qua nước mẹ cộng sản là Liên Xô để được bồi dưỡng thêm phương sách.Sau một khóa huấn luyện ngắn,theo nguyên tắc gây dựng phong trào đảng cộng sản quốc tế,người được huấn luyện phải trở về nơi sinh(Việt Nam) để gây dựng và bành trướng phong trào.Do VN bấy giờ vẫn còn bị Pháp đô hộ nên ông tạm ở náu khi thì nam Trung Quốc khi thì bắc VN(Cao Bằng,Pac bo).Thời gian sau ,bắt đầu từ khi Trung Cộng của Mao chiếm quyền được Trung Quốc,ông Hồ và nhóm của ông được Mao giúp đở toàn diện(súng đạn,lương thực,huấn luyện và cả binh lính)cho đến khi thắng Điện Biên Phủ,…mà thôi đây là những mặt khác dính líu đến nước ngoài,chúng ta hãy trở lại những gian tánh của ông.Một trong những gian tánh nổi bật của ông là mau quên ơn và đóng kịch để qua chuyện hay để thủ lợi.Ông chính là tác giả của “cải cách ruộng đất”,một cuộc cải cách đẩm máu mà nạn nhân chính là những người đã từng hết lòng giúp ông và phe nhóm !Thế nhưng sau đó,trước dư luận ta thán thấu trời,ông xin lỗi ,khóc lóc và…đưa Trường Chinh ra cách chức !Thời chống Pháp,ông vờ đưa tin mời các đảng phái khác họp nhưng sau đó mật báo cho Pháp bắt hay sai chính nhóm ông thủ tiêu.Và nữa,sau đó ,sau 1954,miền Nam cho dù bị chia cắt nhưng vẫn là người Việt ở ,một người được coi là lãnh tụ vĩ đại được sao khi xúi miền này(miền Bắc) đánh ,dưới chiêu bài giải phóng,miền kia(miền Nam)để gây ra bao chết chóc điêu tàn cho chính đất nước Việt và dân Việt?Hãy trở lại những chuyện liên quan đến cuộc chiến chống Pháp,tai Ấn Độ,chỉ với tuyệt thực mà ông Gandhi(sau được phong thánh)đã buộc thực dân Anh ,thâm độc và mạnh gấp chục lần thực dân Pháp,trao trả độc lập cho toàn Ấn Độ vào năm 1947(trước Điện Biên Phủ đến 7 năm-1954).Vào năm 1945,nhóm ông Hồ cướp chính quyền tự tuyên bố độc lập,nhưng khi Pháp trở lại thì đứng ra xin điều đình.Tuy nhiên,thực dân Pháp vừa ghét vừa khinh lập trường lúc vầy lúc khác của nhóm ông Hồ nên nhất định không điều đình.Sau chiến thắng ĐBP ,tại bàn hội nghị,ông Hồ và nhóm của ông tưởng có quyền quyết định số phận của VN,nhưng không thân phận con kiến vẫn là con kiến,nền độc lập của VN được các nước Nga,Hoa Kỳ,Anh,Pháp,Trung Quốc,…quyết định bằng cách chia đôi đất nước.Kết quả này như một cái tát ,lôi nhóm ông Hồ từ trên mây xuống về thực tế là dù gì đi nữa(thắng trận)VN vẫn chưa đủ mạnh nói chung để đưa ra yêu sách theo ý mình.Chính vì chia đôi đất nước và thái độ hung hăng khôn nhà dạy chợ của chính phủ ông Hồ mới xảy ra cuộc chiến cho đến 1975(có người ví thực dân Pháp,trước khi bỏ đi đã ếm bùa cho VN bị rối loạn triền miên).

  7. Bách Việt Nhân nói:

    Từ năm bảy sáu (1976) đến nay,
    Sài Gòn khoác cái tên đầy bóng ma!

    Ngẫm lại sử nước Việt ta,
    Ngàn năm văn hiến trải qua bao thời.
    Mỗi lần Vương tộc đổi ngôi,
    Quốc bước vào thời: “Nhà Họ Tân Vương”.

    Sử ghi luật ấy vẫn thường,
    Trăm họ đều muốn đường đường hiển vinh!
    Bỗng một chàng họ Nguyễn Sinh,
    Giành quyền trị quốc, khai sinh một thời,

    “Hồ Chí Minh” đỏ máu tươi.
    Xác Người được ướp ở ngôi Thạch Đình.
    Để dân trăm họ tôn vinh,
    Họ Hồ, còn họ Nguyễn Sinh công gì?

    Đời sau, sử sách còn ghi,
    Một câu hỏi lớn, dân thì vẫn vui!
    Vô tư học tập, mài dùi,
    Nguyễn Sinh Sắc ấy tên người sinh ra,

    Nguyễn Sinh Cung ấy chính là,
    Người rời tổ quốc, bôn ba nước ngoài.
    Phát động cuộc chiến chinh dài,
    Rồi giành độc lập, tên ngài đổi luôn.

    Hồ Chí Minh, chả nguồn cơn,
    Thế là toàn quốc mang ơn cụ Hồ!
    Bao nhiêu năm, vẫn tung hô,
    Không ai bảo Nguyễn Sinh Hồ con hoang.

    Khai sinh họ Nguyễn đàng hoàng,
    Xưng vương lại quàng họ khác là sao?
    Chẳng cần giải thích câu nào,
    Toàn dân vẫn cứ hô hào, tin yêu.

    Đứa nào nói Đảng, Bác điêu?
    Nghĩ còn chả dám, dám liều nói ra!?
    Hỏi toàn dân nước Việt ta,
    Bị lừa trắng trợn thế mà vẫn vui?

    Dùng quyền liệt, điếc, câm, đui.
    Vâng theo lời dạy bốc mùi dối gian.
    Nguyễn Sinh Hồ?_chuyện cấm bàn?!
    Tấm gương mờ ấy đáng ngàn người noi?!

    Đồng Bào Bách Việt ta ơi!
    Sài Gòn đã bị lũ giòi cướp tên!
    Chúng bưng thằng ác quỷ lên,
    Mai, ta bắt chúng phải đền máu tươi!

    (vantuyen.net_Điểm nóng_ Bách Việt Nhân Sử Vấn)

  8. NGUOIDANXHCN nói:

    con trai toi no goi tp hcm la : HO CHI MEN

  9. Neah ango nói:

    Với tôi thì lăng bác đã bị hủy diệt từ 1975 vì mỗi khi đi trên xa lộ nếu cần ghé
    rest area thì chúng ta đả xữ dụng danh từ “Ghé thăm Lăng Bác “

  10. M67 nói:

    BAO GIỜ THÌ “LĂNG CỦA BÁC” BỊ DẸP, TƯỢNG CỦA “BÁC” BỊ GIẬT SẬP?
    Khi nào bạn nghe tin các nước nhỏ, Mông, mãn, Tạng, Hồi, bị sáp nhập vào Trung cộng nổi dậy đòi ly khai Độc lập.
    Tự khắc lũ Việt Cộng cao cấp, chuẩn bị co vòi, đánh bài chuồn ra nước ngoài bằng Visa Du lịch.

  11. Vỏ Pháo nói:

    Lăng bác sẽ sống mãi khắp nơi!
    Ở đâu có người nói tiếng Việt thì những câu nầy vẫn mãi mãi còn nghe:
    – Xin lỗi cho tôi đưa cụ hồ vào thăm lăng bác chút đã nhá!
    – Xe ngừng 15 phút, mời bà con đi thăm lăng bác đi!
    – Vào thăm lăng bác lẹ lẹ lên bà con ơi!
    Chuyện thật 100%:
    Bà nội hỏi thằng cháu chưa đầy 2 tuổi: – Cụ hồ con đâu, chỉ nội coi!
    Thằng nhỏ nhìn xuống, đưa tay chỉ ngay chóc!

  12. Hương SG nói:

    Lão Móc ơi, ở Sai Gòn cánh tụi em bia vào thường hát câu nầy nè:
    “Hôm qua mơ gặp bác Hồ ,
    Giựt mình thức, sờ đồ, còn nguyên!”
    May quá! He he

  13. Ẩn danh nói:

    Sap roi… Ma bo chung may se dc dao bo

  14. Lien Nguyen nói:

    Tác giả Mạc Việt Hồng (Đàn chim Việt) có phỏng vấn Nhà sữ học Hà Văn Thịnh nhân dịp kỹ niệm 120 năm ngày sinh nhật của Hồ chí Minh đăng trên Đàn chim Việt ngày 19-5-2010. Nhà sữ học Hà văn Thịnh công nhận việc bảo quản xác Hồ chí Minh rất tốn kém, mỗi năm đảng cs Việt-Nam phải chi tiêu hằng trăm triệu Mỹ kim để nuôi một Bộ tư lệnh lính kiểng để giữ lăng, điện để làm lạnh cho việc bảo quản xác “Bác” bằng điện dùng cho một thị trấn.

    Bởi thế cho nên bao nhiêu lâu mà lăng “Bác” còn tồn tại tại Ba đình thì “đảng ta” còn phải ra sức vơ véc tài sãn, đất đai của nhân dân ta để bán cho ngoại bang, hầu có tiền chi phí cho việc bảo quản xác “Bác”.

    Có như “rứa” mà không “thông”. Caí “Lảo Móc” nầy đặt câu hỏi “lãng xẹt”

  15. Hương SG nói:

    “Và ông Việt kiều Lão Móc, lúc ấy sẽ được ngồi trên cái băng ghế đúc bằng đồng lấy từ tượng “Bác”, đem hết tấc lòng hoài cổ ra mà ư ử hát: “Từ thành phố này mình đã ra đi. Bao năm ước mơ nay mới trở về…”

    Theo tôi, Lão Móc nên sửa lại: “Và Lão Móc tị nạn, lúc ấy sẽ được ngồi …”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s