NHƯ ÐỈA PHẢI VÔI

Từ ngày 23.7.2010 đến nay, con tắc kè Việt Cộng đã mấy lần thay đổi màu da, không phải để bắt mồi mà là để làm sao cho đảng của chúng được sống còn. Tuy vậy, cái thời đi dây, cái thời “phù thủy lụy âm binh” đã qua rồi. Việt Cộng không còn cách nào khác, càng kêu to chừng nào càng tan xác chừng đó. Nhưng, còn nước còn tát, chúng đã và đang đưa ra những trò đễu cáng mà người lãnh cái đễu này không ai khác hơn là ông thầy, là cha mẹ của chúng: Trung Cộng.

Sau khi ngoại trưởng Hoa Kỳ Hillary Clinton phát biểu mấy câu tưởng như sét nổ bên tai Trung Cộng, Ðại sứ của Trung Cộng chịu không nổi phải bỏ ra ngoài, đại diện Việt Cộng thì “hồ hỡi phấn khởi”, tiếp theo, hàng không mẫu hạm George Washington “thăm viếng Ðà Nẳng”, các quan chức VC trèo lên tàu đế quốc “tham quan”, sau khi tàu mang tên dòng họ McCain cập bến Ðà Nẳng, tập trận phi tác chiến với Việt Cộng và nhất là Thứ Trưởng Quốc Phòng Nguyễn Chí Vịnh hội họp với Thứ Trưởng Quốc Phòng Hoa Kỳ tại Hà Nội mà phía Mỹ rất hoan nghênh, cho rằng thành công tốt đẹp. Nguyễn Chí Vịnh đã phải đến Bắc Kinh phục mệnh thiên triều, và bổn cũ soạn lại, tức là cung cúc tuân lệnh cha mẹ, trong khi Trung Cộng tạo nên một làn sóng phản đối, khinh miệt VC, hăm dọa đủ điều cho đến khi Nguyễn Chí Vịnh tuyên bố 3 không: “không tham gia một Liên Minh Quân Sự nào – không là đồng minh quân sự của nước nào – không cho nước nào đặt căn cứ quân sự ở Việt Nam và không dựa vào nước này để chống nước kia”, lúc đó Trung Cộng mới “hạ hỏa” và Nguyễn Chí Vịnh mới ra về yên ổn.

Nhưng, qua sự kiện Nguyễn Chí Vịnh, chúng ta thấy được những gì? Trung Cộng đã như đỉa phải vôi, như “nhảy đầm trên lửa”, vì chúng nắm chắc trăm phần trăm đã mất một tên tôi tớ trung thành, trong khi đang đối đầu với Hoa Kỳ ở nhiều mặt, mà mặt cực Nam do Việt Cộng trấn giữ là mặt quan trọng nhất, lại bị Mỹ xâm nhập vào tận Ðà Nẳng.

Quá tức giận, đúng hơn là phẫn nộ, Trung Cộng đã hăm mẻ răng Nguyễn Chí Vịnh, nhưng càng hăm dọa bao nhiêu càng bực tức bấy nhiêu, vì rõ ràng Việt Cộng đã chơi khăm Trung Cộng. Bài toán đối phó với Trung Cộng, Việt Cộng đã tính trước từng bước một. Nhà báo Bùi Tín đã hung hăng cho đặt những câu hỏi nẩy lửa rằng: “Ai cho phép Vịnh, một thứ trưởng quốc phòng không có chân trong bộ chính trị, không có chân trong Ban chấp hành trung ương đảng, không có chân trong đảng ủy quân sự trung ương, cũng không hề là dại biểu quốc hội, lại dám khẳng định một đường lối chính trị – ngoại giao – quốc phòng trọng đại như thế?”. Ai có quyền cấp những cái phép oai quyền như thế, nếu không phải là Bộ Chính Trị Việt Cộng? Nếu không phải là kết quả của những bộ óc chuyên môn chơi đễu “sáng tạo” ra? Tất nhiên không phải là Vịnh muốn đi là đi, muốn nói gì thì nói, vì Vịnh còn trở về chứ không phải đi luôn. Thế mà Bùi Tín nghĩ không ra lại bực tức, và bao nhiêu “căm thù” đổ lên đầu Vịnh.

Bùi Tín tức một, Trung Cộng tức trăm lần hơn. Nếu Việt Cộng tôn trọng “cha mẹ Trung Hoa” chắc chắn phải cử một trong 3 tên đầu sỏ: Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Tấn Dũng hay Nông Ðức Mạnh qua triều yết, đằng này, Việt Cộng chỉ đưa một tên Trung tướng mới tò te, cái gì cũng không ngoại trừ cái chức vụ thứ trưởng quốc phòng! Cái đễu của Việt Cộng là ở chỗ đó. Suốt mấy chục năm trời gây gổ với Liên Sô, Trung Cộng chưa bao giờ có dịp chơi trò đễu cáng này với đàn anh. Thế mà Việt Cộng đã dùng một tên cấp thấp không phải thành viên bộ chính trị, không phải trong  ban chấp hành Trung ương… nghĩa là một tên “chả ra gì” lại qua “cha mẹ” nói những chuyện quan trọng về quốc phòng, ngoại giao là những chuyện quốc gia đại sự. Bùi Tín nghĩ không ra, nhưng Hồ Cẫm Ðào, Ôn Gia Bảo và những tên trong Trung Ương Ðảng Trung Cộng nghĩ ra, càng nghĩ càng đau, và chỉ còn nước cho báo chí, cho thuộc cấp hăm dọa Việt Cộng mà thôi. Ðúng là đỉa phải vôi.

Cách đây mấy tháng, Nông Ðức Mạnh đã sang Nga và đã tự tiện ký kết những hợp đồng quan trọng về nhiều phương diện, ai cũng cho là Việt Cộng không biết làm việc, Nông Ðức Mạnh chỉ là kẻ cầm đầu “một Ðảng”, sao lại tự quyền ký kết những văn kiện quan trọng như vậy và đặt câu hỏi những văn kiện đó có giá trị về mặt pháp lý hay không, để rồi cười Việt Cộng không biết làm việc! Nhưng đó là cách làm việc của Việt Cộng. Cách làm việc “muốn có giá trị thì có, muốn không có giá trị thì không”. Ðó là cách làm việc ÐỄU.

Hiểu biết thấu đáo cái đễu của Việt Cộng, Nhân Dân Nhật Báo Trung Quốc mới phun ra những câu hằn học, nào là quan hệ Trung – Mỹ đang đi tới giai đoạn gay go, bất cứ quyết định thiếu khôn ngoan nào của Việt Nam sẽ chỉ làm căng thẳng thêm khi tinh hình đã tồi tệ, nào đu dây là nguy hiểm, nếu Việt Nam thúc đẩy 2 cường quốc xung đột thì Việt Nam sẽ bị thiệt hại trước hết, nào là “với nhiều nguy cơ đến từ mọi phía, Việt nam hiện trong tình trạng mong manh  như vỏ quả trứng”. Thật là những lời cay độc, những lời hăm dọa “cực kỳ hung hăng”.

Ðặt ngược vấn đề, thử hỏi nếu Việt Cộng trung thành cẩn cẩn với Trung Cộng, Trung Cộng có dùng những lời lẽ nêu trên khi có đại diện của Việt Cộng tại Bắc Kinh? Tại sao Nguyễn Chí Vịnh lại phải tuyên bố những chuyện quan trọng tại Bắc Kinh trước khi về?  Chẳng qua, Trung Cộng biết đàn em phản thùng và chơi đễu với mình, mà lại không làm gì được nên phải “chửi cho sướng miệng”. Tại sao khi biết Việt Cộng chỉ đưa một con chốt qua sông nói chuyện với thiên triều mà Trung Cộng không đuổi Nguyễn Chí Vịnh về nước, yêu cầu Bộ Chính Trị cử người khác có chút ít vai vế sang thay? Trung Cộng cũng biết sợ, già néo đứt dây”. Nhiều người nghĩ rằng trong khi Trung Cộng tức giận cành hông, đe dọa mắng chửi Việt Cộng, buộc lòng Nguyễn Chí Vịnh phải đưa ra 3 không, Việt Cộng sẽ run sợ vì lo Trung Cộng “dạy cho một bài học” nữa! Không, bọn chúng đã viết kịch bản, đã cho diễn kịch và các diễn viên đã đóng đúng vai trò chúng mong muốn thì chúng – Trung Ương Ðảng lẫn Bộ Chính Trị – đang nhậu rựa mận và uống rượu thượng hão hạng để ăn mừng cái đễu của mình độc đáo chưa ai phát minh được.

Vạch rõ cái ÐỄU của Việt Cộng đối với Bắc Kinh, không phải để ca ngợi Việt Cộng, cũng không phải chỉ qua cái ÐỄU này mà chúng ta cho rằng đã đến lúc Việt Cộng nhất tâm quyết chí theo Hoa Kỳ để chống lại Trung Cộng, bảo vệ lãnh thỗ và lãnh hải cho đất nước. Không! Nhất định không! Vì chính sách ÐỄU này, Việt Cộng đã áp dụng quá nhiều ở trong nước với đồng bào ruột thịt của chúng, với các đồng chí, đồng rận của chúng và với cả những kẻ đẻ ra Cộng Sản mà ngày nay chúng thừa hưởng trên đầu trên cổ họ. Những Võ Nguyên Giáp, những Lê Liêm, Hoàng Minh Chính v.v… đều bị Việt Công chơi trò đễu này. Ai đời một vị đại tướng mà tên tuổi được cả thế giới công nhận là “anh hùng Ðiện Biên”, lấn át cả Hồ Chí Minh, có kẻ so sánh ông ta với Napoléon, mà lại nhận những câu vè:

Ngày xưa Ðại Tướng cầm quân,

Ngày nay Ðại tướng cầm quần chị em”.

Giáp phải coi một cơ quan thật đáng xấu hỗ là cơ quan “sinh đẻ có kế hoạch”. Còn cái đễu cáng nào hơn cái đễu cáng này? Tại vì Trung Cộng không chịu “rút kinh nghiệm” chứ ngày trước khi đi với Liên Xô, Việt Cộng đã đối xử với Trung Cộng ra sao?

Cách nay không lâu, Nguyễn Tấn Dũng cũng đã chơi cái trò đễu này với Ðức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt. Tờ mờ sáng, hắn ta đã thân hành đến thăm Ðức Tổng Giám Mục trong khi giáo dân đang đấu tranh để giữ Tòa Khâm Sứ cũ. Ai cũng tưởng đã có sự giàn xếp, đã có thỏa thuận giữa Ðức Tổng và Thủ Tướng, nhưng sau đó VC đã dở thủ đoạn đàn áp, tạo lập gấp một “vườn hoa”, xóa bỏ Tòa Khâm Sứ cũ. Nhưng, Nguyễn Tấn Dũng đã đau hơn bị Ðỗ Mười đè ra “thái diến”, vì Ðức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt đã chỉ thị cho giáo sĩ và giáo dân cầu nguyện – một hình thức hết sức hòa bình, nhưng đã làm cho Việt Cộng điên đầu, hoảng sợ, nếu với cái đà “cầu nguyện” này, thu hút ngày một đông giáo dân cả Tổng Giáo Phận Hà Nội và vùng “phụ cận” như Vinh, Tam Tòa v.v… thì cuộc “Cách Mạng Xanh” không mời cũng tới. Hoảng loạn cho đến độ phải hạ mình cầu cứu với Vatican. Ðiều này giải thích vì sao mà Việt cộng phải dùng “cụ Nguyễn Văn Nhơn” tức tốc ra Châu Sơn kéo Ðức Tổng Kiệt về để ra đi như kẻ tù đày, phạm trọng tội với “triều đình”. Nhưng bây giờ, Ðức Tổng Ngô Quang Kiệt lại trở về không cần sự cho phép hay không của Việt Cộng, bất chấp những thỉnh cầu về Ngài mà Việt Cộng đã bày tỏ cùng Vatican. Ðáng ca ngợi Ðấng Bậc đã đi trên con đường Chân Lý và Hòa Bình như Ðức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt, hơn nữa, Ngài là người đã trị được cái đễu của Việt Cộng.

Thấy rõ cái đễu của Việt Cộng đã làm cho Trung Cộng nhẩy nhỏm, nhảy loạn cào cào như chó đạp than hồng, như người nhảy đầm trên lửa. Cái đễu của Việt Cộng đã làm cho Ðại Tướng Võ Nguyên Giáp đến 99 tuổi thọ còn mong ngồi lại để nhìn bọn đễu cáng đền tội, Hoàng Minh Chính ra đi trong uất hận. Người Việt Quốc Gia trong cũng như ngoài nước phải nhận chân bộ mặt đễu cáng đó mà mau mau tập hợp lại tiêu diệt toàn bộ đảng viên Việt Cộng với cuộc cách mạng xanh, cách mạng vàng, cách mạng cam v.v… Ngay bây giờ, mọi giới trong nước hãy tích cực tố cáo những tên tay sai Trung Cộng trong hàng ngũ Việt Cộng. Các tướng lãnh Việt Cộng hãy trông vào cái gương của đàn anh Võ Nguyên Giáp mà đứng lên, quyết không cho những Nguyễn Chí Vịnh ngỏng đầu lên được, phải chỉ mặt chỉ tên những kẻ tôi mọi Trung Cộng trong Ðại Hội Ðảng sang năm. Ghê tởm cái đễu của Trung Ương Ðảng và Bộ Chính Trị Việt Cộng bao nhiêu, mọi người Việt Nam, nhất là những đảng viên cao cấp, những tướng lãnh Việt Cộng còn chút hào hùng của quân nhân, hãy triệt hạ tay sai Trung Cộng, vì chính bọn chúng là nguyên nhân và lợi thế để cho Trung Cộng xâm lăng Việt Nam. Trung Cộng đa bị Việt Cộng chơi đễu đến phát điên, chúng ta đừng để Việt Cộng chơi đễu với đồng bào, với dân tộc.

KIÊM ÁI (Lê Văn Ấn)

Advertisements
Bài này đã được đăng trong KIÊM ÁI LÊ VĂN ẤN và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s