CHUYỆN BẮT QUÀNG

Trên tờ điện báo Đàn Chim Việt của mấy ông Nguyễn Văn Lục, Vũ Thư Hiên… chủ trương đang sôi nổi chuyện của bà nhà văn Nguyễn Thị Hoàng Bắc ca tụng “Bác” Hồ đẹp  giai hơn Bác Mao Xếnh Xáng”.

Sau bài viết của nhà văn Phạm Tín An Ninh gửi cho bà này nhân danh là một người học trò học ở trường mà bà này là cô giáo (nhưng ông này cho biết không có học với cô giáo này). Nay, tới một người nữ tự xưng là Mộc Lan và cho biết là “học trò của học trò” của cô giáo Nguyễn Thị Hoàng Bắc. “Cô học trò của học trò” của bà nhà văn NTHB thì viết có vẻ cay cú, nhẹ nhàng mà vô cùng thâm độc. Nếu “cô” này mà có thật, Lão Móc xin được bái phục là sư mẫu về chuyện móc… lò!

Nhưng mà bài viết “Chuyện Bắt Quàng” này không đề cập đến chuyện “Bác Hồ, Bác Mao” của bà nhà văn Nguyễn Thị Hoàng Bắc, mà chỉ xin nói đến chuyện thơ văn của bà này mà thôi.

Số là trên tờ điện báo Đàn Chim Việt có một ông/bà có nickname là “haphatdiem” gửi lời góp ý về bà nhà văn NTHB nhưng bị người điều hành trang báo này (nghe nói là ông Nguyễn Văn Lục, từng là chủ bút của tờ Sàigòn Nhỏ) không chịu đăng lên, ông/bà này bèn cáu sườn lên tiếng phản đối và sau đó các ý kiến đã được đăng tải. Và chính vì vậy mới có… chuyện “bắt quàng”, nói về chuyện bà “Hoàng Bắc” làm thơ về chuyện bà ta đi đái.

Số là có người lên tiếng cho biết ngoài những sáng tác văn chương và tìm cách chọc cho chúng chửi để được nổi danh – như bà ta đã làm thì, bà ta rất nổi nang vì đã làm một bài thơ hiện thực rất là thần sầu quỷ khốc như sau:

NGỌN CỎ

Tiếng nước đái

nhỏ giọt

trong bồn cầu tí tách

thứ nước uống sóng sánh vàng

hổ phách

trong người tôi tuôn ra

phải rồi

tôi là đàn bà

hạng đàn bà đái không qua ngọn cỏ

bây giờ được ngồi trên bồn cầu

chễm chệ

tương lai không chừng tôi sẽ

to con mập phì

tí tách như mưa

ngọn cỏ gió đùa.

(1997, trích từ talawas)

Theo ông/bà góp ý “hàphatdiem” thì nhà phê bình Nguyễn Hưng Quốc đã “phê bình” bài thơ này như sau: “Đúng là một bài thơ hay “tuyệt vời” của NTHB nói về tiểu tiện của đàn bà. Hy vọng Hoàng Bắc sẽ làm thêm 2 bài thơ về Trung tiện và Đại tiện cho đủ bộ”.

Xin thưa đây là chúng tôi chỉ ghi lại theo góp ý của nickname “haphatdiem” trên điện báo Đàn Chim Việt nên không biết có phải đây là lời phê bình của phê bình gia Nguyễn Hưng Quốc hay không. Nếu đây là sự thật thì ông Nguyễn Hưng Quốc xứng đáng là một nhà phê bình đại tài của văn chương Việt Nam hải ngoại. Người đã viết bài đế tưa cho quyển “Võ Phiến Tuyển tập” của ông Võ Phiến là nhà văn “uy thế văn nghệ đầy mình” của người Việt lưu vong!. Người có tài lớn tới như vậy mà bọn chó chết VC lại không cho ông ta về Việt Nam để truyền bá tài nghệ phê bình này. Bậy bạ thiệt!

Theo một ý kiến trong phần góp ý của điện báo ĐCV thì ông Nguyễn Hưng Quốc vì bị VC không cho nhập cảnh nên đã ra hải ngoại viết bài chống Cộng tưng bừng hoa lá. Trên điện báo www.baotoquoc.com thì quý độc giả cũng đã đọc những bài viết của ông này.

Tôi tự hỏi có phải ông này cũng là một tay “lá mặt, lá trái” như ông “tiến sĩ Bác Hồ” Nguyễn Ý Đức?! Những người khác chống không được thì theo; ông Nguyễn Hưng Quốc theo không được thì chống?! Nhưng xin thưa đó không phải là mục đích của bài viết này. Chúng tôi biết thế nào rồi cũng có người không ưa tôi mà bảo là tay này đúng là lắm chuyện. Mà đúng thật! Tôi là kẻ rổi hơi cứ nhè “đem chuyện trăm năm trở lại bàn” nên bị “nhổ lông” (– nói theo cách nói của một nickname trên BTQ) là phải lắm rồi.

Nhưng mà thấy chuyện ứa gan quá mà không lên tiếng thì lại thấy áy náy trong lòng.

Tôi có viết về chuyện bà HB này trong bài viết về chuyện ông Nguyễn Hữu Luyện kiện Trung Tâm William Joiner. Bà nhà văn này thì cũng như nhà văn Cao Xuân Huy, tác giả “Tháng Ba Gãy Súng” chỉ được ăn ké trong quyển “Nếu Đi Hết Biển” của ông đạo diễn VC Trần Văn Thủy mà thôi. Bà này không được “hân hạnh” lái xe, xách hành lý và cơm bưng, nước rót cho Trần Văn Thủy như các nhà văn “chạy trốn tổ quốc” Hoàng Khởi Phong, Cao Xuân Huy. Có ông bà nhà báo, nhà văn nào ở hải ngoại “ưa nổ” dùng cái câu:” Chỉ có súc vật mới ve vuốt bộ lông đuôi trước nỗi khổ của đồng loại!” và ghi chú là của Kark Mark thì nên xì-tốp. Vì theo ông đạo diễn VC Trần Văn Thủy thì ông ta là người chế ra câu nói này, chứ không phải là của Kark Mark. Ông ta cho biết ông ta “chế” đây là câu nói của “lãnh tụ tôn kính” thì mấy ông VC đâu có dám kiểm duyệt. Người nổi tiếng vì làm phim “Chuyện Tử Tế” mà lại đi thú nhận là mình đã không làm chuyện tử tế là “phịa” chuyện dựa hơi ông tổ Kark Mark thì cũng đã là tử tế lắm rồi!   

Bây giờ xin trở lại bài thơ tuyệt tác của bà nhà văn “Bắt Quàng”, “Hoàng Bắc”. Sở dĩ tôi phải lên tiếng vì vị có nickname “haphatdiem” sau đó đã đưa ra một đề nghị mà bảo đảm nếu bà HB làm theo chắc chắc sẽ nổi nang hết biết. Vị này đề nghị như sau: “Đúng ra NTHB nên chụp hình bộ phận sinh dục đưa lên trang báo hay trang mạng cho bà con coi thì có lý hơn là đưa bài thơ đàn bà đi đái tục tỉu dơ bẩn của mình ra phổ biến với đồng bào làm cho ai cũng chửi. Nguyễn Hưng Quốc cũng nên chấm dứt sự nghiệp phê bình văn chương của mình sau khi khen tặng nức nở bài thơ đi đái thúi tha của NTHB… Đúng là thứ vă chương điên loạn! Cho nên chuyện HB khen tặng Hồ Chí Minh đẹp trai này nọ như là một cách bưng bô vuốt ve cộng sản trên một bài báo ở talawas không làm ai ngạc nhiên. NTHB là một con bồi bút mất tư cách, dơ bẩn từ lâu”.

Mấy cái chuyện nói về bài thơ đi đái của bà nhà văn NTHB và tài nghệ phê bình rất nặng mùi của phê bình gia Nguyễn Hưng Quốc sở dĩ được đăng tải vì ông/bà có nickname “haphatdiem” dữ dằn lắm – dữ dằn hơn cả một nhà tranh đấu cho tự do, dân chủ đang còn mai danh ẩn tích ở trong nước vì bị VC trù dập nhưng lại thò vòi ra hải ngoại viết bài và đăng cả chân dung của mình viết bài bênh vực đảng Việt Tân và viết thư đòi “bịt miệng” Lão Móc. Ông/bà “haphatdiem” đã viết như sau cho tờ điện báo Đan Chim Viet: “Nguyễn Hưng Quốc là ông cố nội mày hả Người quét sân Nguyễn Văn Lục nên mày ngăn cấm phê bình hai nhân vật này. Mày có phải là Nguyễn Văn Lục không?… Mày hù dọa cấm góp ý à, tổ cha mầy thằng chó đẻ Người quét sân. Đừng có cái kiểu hành xử thô bạo và mất dạy đó, nghe chưa mày, bưng bít tiếng nói là nghề của cộng sản nghe chưa mày. Tập tinh thần dân chủ nghe chưa mày.”

Chắc là vì “Người quét sân Nguyễn Văn Lục” của tờ điện báo ĐCV “sợ” quá vì bị nickname “haphatdiem” cho đội nón VC nên độc giả mới được đọc bài thơ nói về chuyện:

“Sè sè nấm đất bên đường

Dàu dàu ngọn cỏ nửa vàng, nửa xanh” (Kiều).

của bà nhà văn NTHB.

*

Sở dĩ có bài viết này vì Lão Móc sợ ban biên tập điện báo Đàn Chim Việt làm theo đề nghị của nickname “haphatdiem”.

Theo tài liệu mà Lão Móc có được thì bà nhà văn lừng danh chửi người Việt tỵ nạn chống Cộng tại hải ngoại NTHB sinh năm 1942. Năm bà làm bài thơ diễn tả chuyện bà ta đi đái là năm 1997, lúc đó bà ta 55 tuổi. Năm nay, là năm 2010, bà nhà văn này đã 68 tuổi,  nickname “haphatdiem” đề nghị bà nhà văn này “chụp hình bộ phận sinh dục của mình đưa lên trang báo hay trang mạng…” thì có phải nguy hiểm cho các độc giả mạng quá hay không? Thiếu gì chuyện đưa lên, sao lại xúi dại đưa lên cái “đen như mỏm chó” của một mụ già 68 tuổi còn không nên nết?

Đề nghị ông nhà văn  Nguyễn Văn Lục không nên “sợ” nickname “haphatdiem” mà làm theo lời đề nghị của ông này. Cũng xin đề nghị xin bà nhà văn NTHB đừng có “chơi nổi” theo cái kiểu này thì văn chương chữ nghĩa của hải ngoại nó không còn cái kiểu:

“Ngán thay cái mũi vô duyên

Câu thơ Hoàng Bắc con thuyền Nghệ An”

– nói theo kiểu của nhà thơ CaoBá Quát mà nó lại nặng mùi “hăm ba li he” – nói theo cách nói của cố văn sĩ Duyên Anh!

Sở dĩ Lão Móc lo xa vì sợ bà nhà văn NTHB làm thiệt, ông nhà văn Anh Vân, tức Quách Tố Vương lại hứng tình làm thơ ca tụng:

“Trưa hè em để l. ra

Sợ em thức giấc đứng xa nhìn vào

Cha đời một mớ thuốc lào

Nhìn hàm râu Bác thằng nào không say?” 

*

Xin chấm dứt bài viết “chuyện bắt quàng” về bà nhà văn NTHB bằng cách cải biên thơ viết về “Bác Hồ” và các chị em du kích của cụ Tú Nạc để tặng bà nhà văn HB như sau:

“Khen em Hoàng Bắc giỏi thay

Bắn máy bay Mỹ rơi ngay cửa mình

Vào thăm “Bác” ở Ba Đình

Em bèn nhích nhích cửa mình bước qua

Bác Hồ cười hả hà ha:

‘Cháu ngoan Hoàng Bắc thực là giỏi thay:

Vào xem “Bác”… bắn máy bay!’”

LÃO MÓC

Email: laomoc45@yahoo.com

Advertisements
Bài này đã được đăng trong LÃO MÓC và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

One Response to CHUYỆN BẮT QUÀNG

  1. duyennguyen146 nói:

    Khá khen cho Lào Móc, dùng ngòi bút để đâm ngang thọc dọc không từ một ai. Dùng nhất tiễn sát bách điểu thì mua thù chuốc oán cũng không ai bênh. Dám sửa thơ Tú Nạc để tặng người yêu thế nầy thì coi nhẹ bản quyền trí tuệ thái quá. Giáo sư Nguyễn Hưng Quốc là người dạy về văn học, đọc được bài thơ hiên thực của mẹ chiến sĩ Nguyện thị Hoàng Bắc ông phải vỗ đùi tấm tắc là phải, người liêm sỉ thưởng thức văn thơ thấy hay phải khen hay, dở có khi tha cho về học sáng tác khóa khác. Người thích ăn ngon ăn xong muốn ăn lần khác và đổi món cho lạ miệng, Ông Nguyên Hưng Quốc cũng thế thôi, đọc bài thơ hay muốn đọc lần khác nữa với đề tài đổi mới, ngày càng tiến lên, tiểu rồi phải lên trung rồi lên đại tiện. Không biết bà Hoàng Bắc có bà con ruột thịt gì với bà cựu nghi viên hội đồng thành phố Saigon xưa không mà có chí lớn giống nhau thế, một bà đến giờ cứ bình tĩnh “sè sè đứng đái bên đương, rầu rầu ngọn cỏ ngã vàng khỏi xanh”, bây giờ Hoàng Bắc văn minh hơn ngồi trên bồn ngắm phong thủy làm thơ hữu tình đến câu cẩ ông giáo sư Nguyễn Hưng Quốc thì hết biết. Bà Hồ có sống lại cũng phải phục con cháu hậu sinh khả ố. Tôi đọc tên bà thi sĩ Hoàng Bắc mà nghi ngờ có sự nhầm lẫn của nhân viên hộ tịch địa phương giống trường hợp nhà khảo của Vương Hồng Sển xưa, ông bảo lúc bố ông tới phòng hộ tịch địa phương làm khai sinh cho con, ông đặt tên con là Vương Hùng Sĩ, vì ông bố phát âm lơ lớ giọng Tàu nên thư ký phết ngay vao thành Vương Hồng Sển. Trở lại tên cúng cơm của mẹ Hoành Bắc, có khi ông bố tới phòng hộ tịch làm khai sinh đặt tên Nguyễn thị Hà Bá mà thư ký lãng tai nghe ra Hoàng Bắc, nghi vấn và giải thích của tôi có vẻ hợp lý vì những hành động theo đóm ăn tàn theo ma hít khói của bà Hoàng Bắc chỉ có đám Hà Bá âm binh mới làm chuyện trời chu đất diệt như vậy. Người bình thường ai cũng biết phải để theo, quấy để tránh. Còn với Lão Móc, tôi thấy bút hiệu của ông đặt chưa trọn, động từ “móc” là động từ gián cách (intransitif) cần phải có túc từ bổ nghĩa đi theo mới đủ nghĩa, móc cái gì, móc mồm, móc họng, móc ruột, móc gan ê xê tờ ra… vậy nhân lúc bà Nguyễn thị Hoàng Bắc chắc đang ngứa nghề đang cao hứng làm thơ đi tiểu, ông đổi bút hiệu thành “MÓC LÒ” bỏ quách biệt hiệu Lão Móc coi có vẻ già nua mà chẳng ai biết ông làm nghề móc gì để kêu làm giùm, ông cứ nghe tui đổi thành “Móc Lò”, trương bảng hiệu, đăng quảng cáo là có người gọi ngay. Nếu chưa ai biết, ông cứ gọi ngườ khách đầu tiên là bà Hoàng Bắc, chắc có việc cho ông làm. Mấy lời tri âm mong ông đồng cảm.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s