CHỈ MỘT MÀ THÔI

Liên tiếp mấy số báo qua, Tiếng Dân cố gắng trình bày quan điểm của mình về những kế hoạch thâm độc của Cộng Sản Việt Nam đã và đang áp dụng trong công cuộc tiêu diệt Giáo Hội Công Giáo Việt Nam ra sao, Việt Cộng đã tiến tới những kết quả nào, và nó ảnh hưởng thế nào đến công cuộc lật đổ chế độ Cộng Sản của toàn dân Việt Nam. Ðến nay, tuy còn nhiều khía cạnh của vấn đề chưa được trình bày, nhưng chúng tôi thiết nghĩ công cuộc lật đổ chế độ Cộng Sản là một việc làm cấp bách, một việc làm phải được nhắc nhở thường xuyên, vì vậy, tuy những khía cạnh của vấn đề Công Giáo chưa được soi rọi, điều chúng tôi thấy cần phải trình bày cùng người Việt trong và ngoài nước hôm nay là từ cuộc đàn áp Giáo Hội Công Giáo, chúng tôi thấy một sức sống, một nguồn năng lực cách mạng bất bạo động đang có mầm mống  phát sinh, và có thể phát sinh mạnh mẽ nếu người Việt Công Giáo hay không công giáo nhận biết rõ điều đó và cùng hợp tác khi cần, thì công cuộc lật đổ chế độ Cộng Sản mới mau thành công. Vì vậy, cái nhìn của chúng tôi không phải là cái nhìn thuần túy của một Giáo Dân Công Giáo, nhưng là cái nhìn của một người Công Dân Công giáo nhìn giáo hội Công Giáo qua khía cạnh Dân Tộc và ngược lại.

Những tin tức nhận được gởi đi từ Hà Nội với những hình ảnh cụ thể về những phản ứng của giáo dân Công giáo Việt Nam đối với sự bổ nhiệm Ðức Tổng Giám Mục Phê Rô Nguyễn Văn Nhơn, thay thế Ðức nguyên Tổng giám Mục Hà Nội Ngô Quang Kiệt  cho chúng ta một cái nhìn lạc quan về sự nhận định và phản ứng cụ thể của giáo dân đã bộc phát. Dĩ nhiên, sự bộc phát đó vẫn ở trong khuôn khổ tôn trọng “chức thánh” của các vị Chủ Chăn, đồng thời cũng triệt để tin tưởng vào Thiên Chúa là Ðấng phải được thờ phượng và vâng phục tuyệt đối, trên tất cả các chủ chăn trần thế. Với những phản ứng đó cho chúng ta thấy một bước tiến mới mẻ và chính đáng mà từ trước tới giờ chưa xảy ra; Trong khi những nguồn tin riêng tư cho chúng tôi biết, nước mắt của giáo dân Hà Nội đã và đang đổ ra rất nhiều, mà nói đến “bước tiến mới mẻ và chính đáng” có thể bị nghi ngờ là lạc quan quá độ, nhưng đó là sự thật.

Phản ứng của giáo dân Công Giáo Tổng Giáo Phận Hà Nội ra sao và ảnh hưởng thế nào đối với công cuộc lật đổ chế độ Cộng Sản?

Ôn lại một chút quá khứ, chúng ta thấy lần đầu tiên, có những cuộc tập họp hàng mấy ngàn người đi cầu nguyện ngay giữa lòng thủ đô Hà Nội. Cầu nguyện cho Công Lý và Sự Thật. Mục đích của các cuộc “Cầu Nguyện” này tuyệt nhiên không có ý hướng về một cuộc cách mạng, dù là cách mạng bất bạo động, cách mạng xanh hay cách mạng vàng là những từ ngữ thời thượng chỉ sự lật đổ chế độ trong ôn hòa. Tuy vậy, các cuộc tụ họp cầu nguyện này đã làm cho Việt Cộng thực sự lo lắng, nhất là khi có chương trình sẽ có từ 15 đến 20 ngàn người và hơn nữa sẽ tham gia các cuộc cầu nguyện này. Các cuộc cầu nguyện này càng trở nên “cực kỳ nguy hiểm” cho chế độ khi có những lời phát biểu cứng rắn của Ðức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt như “ai vì cầu nguyện mà bị bắt đi tù, tôi sẽ vào tù thay cho họ”. Việt Cộng đánh giá Ðức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt là linh hồn của các buổi cầu nguyện mà chúng cho đó là “phản động”. Nói cách khác, Việt Cộng sợ Ðức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt sẽ trở thành người lãnh đạo cuộc cách mạng lật đổ chúng, VC xem ngài như một Gioan Phao Lô II của Việt Nam.

Phản ứng tất nhiên của Việt Cộng nhất thời là làm sao dập tắt được cuộc “biểu tình vĩ đại” sắp tới với hàng chục ngàn người. Cuộc cách mạng lật đổ chế độ Cộng Sản Ba Lan, Tiệp Khắc cũng bắt đầu từ con số như vậy. Tiếp đó là làm sao tiêu diệt người lãnh đạo mà Việt Cộng coi Ðức Tổng Giám Mục Giu Se Ngô Quang Kiệt là một đối tượng. Việt Cộng đã cầu cứu đến Vatican. Dĩ nhiên, chúng ta không có tài liệu chứng minh, nhưng căn cứ vào việc làm rất “ăn khớp” của Vatican và Việt Cộng, chúng ta có thể kết luận mà không sai lầm có sự cầu cứu của Việt Cộng và có sự đáp ứng của Vatican.

Cụ thể nhất là bức thư của Bộ Ngoại Giao Vatican gởi cho Ðức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt, yêu cầu ngưng “cầu nguyện” và “đối thoại” với Việt Cộng. Từ thể thức phổ biến đến nội dung bức thư này chứng tỏ có sự cầu cứu Vatican và Vatican đã thỏa mãn nhu cầu của Việt Cộng. Một văn thư của Tòa Thánh gởi cho một Tổng Giám Mục nói về một vấn đề quan trọng, nếu không nói là tối quan trọng phải được gởi với con dấu mật, hoặc tối mật, vì sự liên quan đến vấn đề quan trọng của Giáo Hội với một chế độ vô thần. Nhưng Vatican không làm như vậy, mà trái lại, đã nhờ một phượng tiện truyền thông nào đó, nên khi bức thư đến tay Ðức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt thì giới truyền thông đã đăng tải rộng rãi, nói theo từ ngữ của Việt Cộng là phát tán đi khắp nơi. Một vấn đề trọng đại như vậy mà Ðức TGM Ngô Quang Kiệt là người lãnh đạo, đại diện cho Vatican tại Hà Nội, ít ra Vatican phải tham khảo ý kiến của Ngài, hoặc yêu cầu ngài báo cáo tình hình và những dự định của ngài ra sao trước khi Vatican lấy quyền lãnh đạo để quyết định vấn đề; Nội dung văn thư được đăng tải rộng rãi trước có khác nào buộc Ðức TGM Kiệt tuân hành. Việc Vatican đã vội vã quyết định, không làm theo những thể thức tối thiểu, cũng không cần biết hậu quả của quyết định đó ra sao đối với giáo hội Công giáo tại Việt Nam. Một quyết định sai lầm trầm trọng không ai có thể tin nó xảy ra với một cơ quan đầy nguyên tắc và kinh nghiệm như Tòa Thánh La Mã. Một việc làm tắc trách như vậy một cơ quan cấp tỉnh cũng không thể xảy ra khiến cho mọi người nghĩ rằng ở trong Tòa Thánh Vatican có nội tuyến “VC Vũ Ngọc Nhạ” trong Vatican.

Sau khi dập được “ngọn lửa phản động”, Việt Cộng lập tức tính chuyện diệt kẻ lãnh đạo “phản động”. Nguyễn Thế Thảo được lệnh Trung Ương Ðảng la toáng lên giữa các đại diện ngoại giao các nước rằng VC không muốn Ðức TGM Ngô Quang Kiệt ở tại Hà Nội, đồng thời chúng cũng yêu cầu Hội Ðồng Giám Mục Việt Nam “đổi Ðức TGM Ngô Quang Kiệt đi chỗ khác”. Việt Cộng công khai thách thức Vatican hợp tác với chúng hay chống lại chúng. Kết quả là Vatican đã nhượng bộ, một sự nhượng bộ thê thảm nếu không nói là đầu hàng vô điều kiện. Vatican còn tỏ thái độ “nể mặt” VC, không những đưa Ðức TGM Ngô Quang Kiệt ra khỏi Hà Nội như một hình thức “kỷ luật” mà còn không quan tâm tới ý kiến của Ngài khi chính Ngài đề nghị chọn người kế vị. Theo nguồn tin của ông Phạm Trần trình bày trên TV SBTN thì Ðức Tổng Kiệt đã đề nghị 2 giám mục thay ngài, nhưng Tòa Thánh lại đưa Ðức Giám Mục Nguyễn Văn Nhơn thay thế!

Sự ra đi không từ giã, đột ngột, bí mật y như một tội nhân bị đày “ngàn dặm ly hương” của Ðức Tổng Kiệt đêm 12 rạng 13.5.2010 là điều không thể chấp nhận được. Ðây là giọt nước làm tràn ly, khiến cho  giáo dân quyết tâm tỏ thái độ. Thái độ đó là “vắng mặt rất nhiều giáo dân trong các thánh lễ tại  nhà thờ Chính Tòa”, và họ đã tạo được một dư luận mà chính GM Nguyễn Chí Linh, Phó Chủ tịch Hội Ðồng Giám Mục Việt Nam đã phát biểu trong bài diễn văn đọc trong lễ nhậm chức TGM Phó Hà Nội của GM Phêrô Nguyễn Văn Nhơn: “Không thể phủ nhận được rằng việc bổ nhiệm này đã gây ra một số tranh cãi trong những ngày qua. Có người bi quan cho đó là sai lầm của Tòa Thánh Vatican, là dấu hiệu của một HÐGMVN đang bị phân hóa, bị khuynh loát, thậm chí là một trang sử buồn cho GHVN và cách riêng cho TGP Hà Nội”

Ðó là về mặt “đối thoại” giữa Vatican và VC, giữa VC và HÐGMVN. Còn HÐGMVN đối với Ðức Cha Kiệt ra sao? Trong thánh lễ thụ phong Ðức Cha Giáo phận Thái bình, Ðức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt còn là đương kim TGM mà Phát Diệm ở trong TGP của ngài, thế mà các giám mục đã sắp cho ngài một chỗ quá thấp kém. Chẳng những không phải chủ phong, không phải phụ phong mà nơi ngài đứng ngoài bìa hàng ghế thứ 2. Các Giám Mục, nhất là Giám Mục Trưởng Ban Tổ chức đã khinh dễ ngài ra mặt. Những điều này đã làm cho Việt Cộng hả dạ, bằng lòng, nhưng giáo dân phẫn nộ. Phản ứng của giáo dân thì nhiều, nhưng điều quan trọng và cũng tệ hại nhất cho Giáo Hội là họ không đến nhà thờ Chánh Tòa trong những ngày lễ lớn vừa qua. Nhất là lễ Thăng Thiên, Lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống… Chưa có đời nào mà linh mục đông hơn giáo dân trong những Thánh Lễ như thế này. Giáo dân đã có quyết định: Họ tin rằng hàng giáo phẩm đã tự đặt mình dưới sự khống chế của Việt Cộng, do đó, họ không còn tin tưởng các ngài. Vì một khi bị VC khống chế thì chắc chắn hành động của các Ðấng không trung thành với giáo lý. Lập luận này có căn cứ là từ ngày Việt Cộng gọi là mở cửa cho đến nay, các giám mục đã nhắm mắt, bưng tai trước những tệ nạn xã hội do chính Việt Cộng chủ trương, ngược với giáo lý Công Giáo, ngược với vai trò rao giảng của Công Giáo, và cũng ngược lại với phẩm giá con người.

Hai thế lực mà Việt Cộng có thể bám vào để khống chế Giáo Hội Công Giáo VN là Vatican và hàng giám mục Việt NamChỉ cần nắm được các giám mục” cái kim chỉ nam này đang được giáo sĩ giáo dân bẻ gãy. Giáo dân tin rằng tại Vatican có nội tuyến của Việt Cộng, chúng cung cấp tin tức sai lạc, chúng tuyên truyền hoặc tạo nên hiểu lầm để Vatican có những quyết định sai lầm đối với hàng giáo phẩm Việt Nam; phương thức xử trí của Vatican qua vụ Ðức Tổng Giám Mục Giu Se Ngô Quang Kiệt, buộc Ngài ngưng “chiến dịch cầu nguyện” và rời khỏi Việt Nam cũng như “chọn  Ðức TGM Nguyễn Văn Nhơn” thay thế là những bằng chứng không thể nào chối cãi được. Ðối với hàng giáo phẩm Việt Nam, đã có những lời nói, hành động của các Ngài cho giáo dân thấy rõ các giám mục đã bị Việt Cộng khống chế, mà điển hình là lời Ðức Cha Bùi Văn Ðọc đã phát biểu tại thánh đường Thánh Phao Lô ở La Mã: “Ðã có một thời, cách đây khoảng 50 năm, có rất nhiều người ao ước được rao giảng Tin Mừng của Chúa Giê Su tại các  nước xã hội chủ nghĩa…Bây giờ, chính chúng tôi, được hiện diện, được rao giảng Tin Mừng trong một nước Cộng Sản, anh chị em hãy khích lệ chúng tôi  rao giảng Tình Yêu của Thiên Chúa bằng “lời nói và hành động”, cho mọi người không trừ một ai. Nếu có ai không thích Cộng Sản, người ấy không nên  yêu cầu chúng tôi khích bác họ. Chúa chỉ đòi hỏi chúng tôi  can đảm nói sự thật khi cần” dù phải trả giá bằng mạng sống”. Nhưng “rao giảng Tin Mừng” là gì? Nếu không phải là cảnh báo những kẻ áp đặt bất công cho người khác, bóc lột, cướp bóc người khác, kể cả cướp bóc của Giáo Hội… Nếu không phải lên tiếng đả phá những kẻ dùng bạo lực gây ra tội ác đối với con người v.v… và v.v…? “Anh yêu em lắm! Em yêu anh lắm!” mà thấy em sa xuống hố anh không thèm cứu, thấy anh đi ngược đường lối của Chúa mà em không nhắc nhở, sợ buồn lòng em thì anh mất quyền lợi, sợ mất lòng anh thì em không còn chỗ dựa!! thì “yêu nhau như thế bằng mười phụ nhau”. Ðó chắc chắn không phải là rao giảng Tin Mừng. Trước những tội ác của Việt Cộng diễn ra hàng ngày, mà các giám mục  vẫn im lặng thì khi nào mới gọi là cần để nói sự thật? Khi Việt Cộng đã đập phá tượng  “Hạ Xác Chúa”, khi Việt Cộng đánh đập tàn nhẫn giáo dân và cả 2 linh mục địa phận Vinh. Các Giám Mục vẫn im lặng. Khi Việt Cộng đập luôn Thánh Giá, biểu tượng của đạo Công Giáo, các giám mục vẫn im lặng. Lời phát biểu của Ðức Cha Bùi Văn Ðọc tại La Mã, với sự có mặt đông đủ hàng giám mục Việt Nam, có nghĩa là tất cả các giám mục đều chấp nhận đúng!!!

Ðến đây, chúng ta có thể kết luận HÐGMVN đã đặt mình dưới sự khống chế của Việt Cộng. Chưa bao giờ Vatican có những quyết định sai lầm trầm trọng như vậy trừ khi có nội tuyến VC trong Tòa Thánh. Vì có nội tuyến nên Vatican đã đang và sẽ có những quyết định theo yêu cầu của VC.

Giáo sĩ và giáo dân đã phản ứng ra sao?

Linh mục Phan Văn Lợi đã nổ phát súng đầu tiên mong lôi kẻ thứ nhất trong Tòa Thánh tình nghi làm nội tuyến cho Việt Cộng. Với những  tài liệu cụ thể của giáo xứ Phủ Cam và những lời nói của chính thân nhân của Ðức Ông Cao Minh Dung mà mọi người có thể nghi ngờ VC đã ép buộc Ð.Ô. phục vụ cho chúng. Ðã không thể gán cho linh mục Phan Văn Lợi là người tố cáo oan thì tất phải có cuộc điều tra những người liên hệ để tìm biết sự thật. Giáo dân hải ngoại có bổn phận làm sáng tỏ vụ này, bằng cách thỉnh nguyện Tòa Thánh mở cuộc điều tra, nếu Vatican biết được sự thật, sẽ vô hiệu hóa ảnh hưởng của Ðức Ông CM Dung trong những quyết định về GHCGVN sau này.

Với giáo dân tại Việt Nam, Ðức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt đã để lại một tinh thần tranh đấu cho Chân Lý, Công Bình và Hòa Bình, mọi người thương mến Ðức Tổng Giu Se bao nhiêu, cần noi gương ngài, cương quyết đấu tranh mỗi khi Việt Cộng bóc lột, đàn áp chẳng những của giáo hội, của giáo dân mà của bất cứ dân oan nào, tôn giáo nào. Biết HÐGMVN đang bị VC khống chế, chúng ta đừng để hàng giám mục can dự vào bất cứ cuộc đấu tranh nào của giáo dân, một là tránh cho các ngài trách nhiệm, hai là không lợi dụng được các ngài VC sẽ “nhả” các ngài ra.

Thực hiện tinh thần Ngô Quang Kiệt đấu tranh cho Tự Do Tôn Giáo là ưu tiên một cho công cuộc lật đổ Cộng Sản. Ðừng để tinh thần đấu tranh cho Chân Lý, Sự Thật và Hòa Bình của Ðức Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt phai mờ. Ðừng để đất nước cứ phải oằn lưng chịu  ách nô lệ của Việt Cộng, nhất là đừng để đất nước rơi vào tay Trung Cộng. Ðấu tranh cho Tự Do Tôn Giáo là đấu tranh cho dân tộc.

Muốn đấu tranh cho tự do tôn giáo có kết quả, về mặt đạo chúng ta hoàn toàn vâng phục hàng giáo phẩm, nhưng về những hành động bóc lột, đàn áp, cướp bóc của VC, chúng ta không để các giám mục can dự vào, và phải kết hợp với đồng bào trong tinh thần hỗ tương. Cuộc đấu tranh dành tự do dân chủ của dân tộc Ba Lan là một tấm gương sáng cho Việt Nam. Dân tộc Ba Lan đã biết kết hợp đấu tranh cho dân tộc và tôn giáo. Hai vấn đề từ hai mà một và chỉ có một mà thôi.

KIÊM ÁI LÊ VĂN ẤN

(Tuần báo Tiếng Dân số 415)

Advertisements
Bài này đã được đăng trong KIÊM ÁI LÊ VĂN ẤN và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s