CÁI TAI LỪA CỦA VUA MIDAS

Nhà thơ Nguyễn Chí Thiện, trong bài nói chuyện trong đêm nhạc tưởng niệm 51 năm ngày Quốc Hận 20-7 (1954-2005), do ban nhạc Tâm lý chiến Lam Sơn (hiện nay đã đổi thành Ban nhạc Tâm lý chiến Little Saigon sau biến cố do nghị viên Madison Nguyễn gây ra) tổ chức vào ngày 15-7-2005 tại Trung tâm Sinh hoạt Cộng đồng Bắc California tại San José, có tả lại cảnh đấu tố dã man ở miền Bắc vào năm 1954, Nhà thơ đã đưa ra rất nhiều nhận xét, ví von rất xác đáng và rất sâu sắc! Ví dụ như ông đề cập đến những chuyện có những nhà văn miền Nam đã không sống được tại “thiên đường cộng sản” khi Việt Cộng chiếm miền Nam, đã phải liều chết, liều sống vượt biển ra đi tìm tự do. Nhưng sau bao nhiêu năm ở Mỹ, không biết có phải nhớ… (cái) lồng hay không mà lại tìm cách quay về Việt Nam xin xỏ “Nhà nước ta” in tác phẩm của mình cho người dân trong nước đọc; trong khi đó, các nhà văn trong nước vì bị gò bó, không thể viết theo cảm nghĩ chân thật  của mình nên đã phải tìm cách gửi tác phẩm của mình ra nước ngoài để in và phát hành. Theo nhà thơ Nguyễn Chí Thiện thì, hình như những nhà văn này đang nhớ những cái cũi (và những cái rọ) mà Đảng và Nhà nước ta  đã, đang còn “nhốt” và “rọ mõm” bọn văn nô và 80 triệu người dân trong nước từ bấy lâu nay.

Vế cái gọi là “kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa” mà Cộng sản Việt Nam (CSVN) vẫn thường hay rêu rao, nhà thơ Nguyễn Chí Thiện nói toạc móng heo ra là “định hướng xã hội chủ nghĩa” sau khi chủ nghĩa Cộng sản sụp đổ tại Đông Âu và ngay tại cái nôi của nó là Liên Sô, thì “định hướng xã hội chủ nghĩa” không còn là cái gì “mù mờ, vu vơ” – như CSVN vẫn thường hay rêu rao, mà “định hướng xã hội chủ nghĩa” chính là “chết chóc, tang tóc, tù đày, lạc hậu, mất nhân quyền, vân vân…”.

Đem so sánh chuyện CSVN bịa ra chuyện “kinh tế thị trường… theo định hướng xã hội chủ nghĩa” thì cũng y chang chuyện… “cái tai lừa của vua Midas.”

*

Nhưng mà “cái tai lừa của vua Midas” là cái gì vậy?

Truyện cổ Tây phương: Vua Midas một hôm thức dậy bỗng thấy trên đầu mình mọc ra hai cái lỗ tai lừa. Nhà vua lấy làm xấu hổ, truyền cho các quan hầu cận rằng, nếu ai tiết lộ chuyện  này thì sẽ bị chém đầu. Có người hầu tánh hay bép xép muốn đem chuyện lạ này kể với mọi người, nhưng lại sợ bị xử tử. Mà không kể với ai thì ấm ức trong long. Bèn nghĩ ra một cách, một hôm ra chỗ vắng vẻ, đút đầu vô một cái hố, hô to lên rằng: “Vua Midas có cái tai lừa! Vua Midas có cái tai lừa!” Nói xong khoan khoái như trút được gánh nặng trong lòng.

Gần tám mươi năm trước, thời mồ ma bọn Phú Lãng Sa còn độ hộ nước ta, một ông giaó Tây có bộ ria “ghi-đông xe cuốc” rất đẹp đã giảng cho đám A-nam-mít rằng đó là một chuyện ngụ ngôn nói về cái tánh bép xép của con người ta. Thế thôi, chả có gì sâu sắc ghê gớm lắm.

Thế nhưng cách đây mười lăm năm, hai cái lỗ tai lừa lại  thành chuyện cãi nhau của hai chú nhỏ. Hai chú này là hai “nhà phê bình văn học” của nước Việt Nam xã hội chủ nghĩa hiện nay.

Chú thứ nhất là chú Huỳnh Phương Như, tác giả của một tập phê bình mang tên “Những tín hiệu mới” đã được trình làng trong năm 1995. Còn chú thứ hai là chú Phạm Chí Dũng, tácgiả bài phê bình mang tên “Phê phán ‘Cái cảm hứng phê phán trong văn học’ của Huỳnh Phương Như” đã được đăng trên cáo Công An thành phố Hồ Chí Minh ngày 28-5-1995, mục Diễn đàn Văn học.

Vốn không muốn làm điếc tai, gai mắt độc giả với cách viết, cách nghĩ, cách sử dụng từ ngữ rất ư là “đỉnh cao trí tuệ” của mấy chú này, nhưng vốn có cái tật bép xép, không nói ra được thì ấm ức, nên phải nói ra.

Chú thứ nhất, tức chú Huỳnh Như Phương, viết: “Giống như trong câu chuyện cổ về ông vua tai lừa, văn học ta nhiều năm qua khi viết về xã hội đương đại đã cố gắng che đậy cái phần dị dạng nhức nhối nhất của bộ mặt hiện thực. Nhưng mặc ddù những mũ mãng cân đai có được vẽ vời tô điểm kỹ lưỡng đến mức nào, cái tai lừa vẫn nguyên vẹn là cái tai lừa. Và đến khi sự thật được che giấu rất chu đáo đó bị phát hiện thì dù người ta tìm mọi cách kềm chế tiếng đồn vẫn cứ lan xa, không làm sao ngăn nổi.”

Chú thứ hai, tức chú Phạm Chí Dũng, có lẽ muốn lấy điểm với nhà nước nên phạng lại: “Ban đầu, tôi hơi cảm thấy băn khoăn bởi hình tượng “cái tai lừa” do tác giả nêu lên trong đoạn đầu này nhưng sau đó, đã phải “lục và đọc lại” cái chuyện ngụ ngôn về ông vua có cái tai lừa tôi mới vỡ lẽ.” (Bài báo đã dẫn).

À, ra thế! Bây giờ thử xem chú này vỡ lẽ như thế nào. Chú giận dỗi viết tiếp:

“Ngu như lừa, thì ra là như vậy. Và một ông vua với cái tai lừa thì lẽ dĩ nhiên cũng được thừa hưởng ít nhất một phần nào đó cái ngu của con lừa. Nhưng ngụ ngôn là ngụ ngôn, tại sao tác giả lại đem gắn với “xã hội đương đại cùng văn học ta nhiều năm qua” cùng với “cái phần dị dạng nhức nhối của nó? Chẳng lẽ tác giả muốn ví cái tai lừa chính là phần dị dạng của xã hội ta và chính xã hội ta là ông vua có tai lừa sao?” (PCD – bài đã dẫn).

Không nghe ai nói vua Midas vì có tai lừa mà ngu như lừa cả. Chú ngu như lừa thì có! Đã có công “lục và đọc lại” mà không chịu hiểu! Với lại cứ nói toạc ra là “cái tai lừa chính

là cái phần dị dạng của chế độ ta và chính chế độ ta là ông vua tai lừa” thì đã sao?

Ồ, mà không được! Các chú ấy đang sống ở quốc nội và lãnh lương nhà nước mà!

Chú Hà Như Phương phán tiếp:

“Chủ nghĩa xã hội như một lý tưởng thì không đẻ ra những hiện tượng tiêu cực tất nhiên – nhưng những hiện tượng tiêu cực lại có thể là con đẻ của chủ nghĩa xã hội ở một thời điểm cụ thể, một địa bàn nhất định, mà tiến trình xây dựng của nó vấp ph3i những sai lầm, những thiếu sót.” (HNP-Sđd).

Chú Phạm Chí Dũng cũng vẫn không chịu, chú bẻ:

“Đáng tiếc rằng, do cực đoan như tôi đã nêu trên, tác giả, sau khi cố gắng luận định một cách không đầy đủ về bản chất của chủ nghĩa xã hội, lại rơi đúng vào mâu thuẫn trong chính mình: “Chủ nghĩa xã hội (CNXH) là một phạm trù vĩnh viễn không thể đẻ ra tiêu cực, vậy thì không lý do gì tiêu cực lại là con đẻ của chủ nghĩa xã hội… Nếu CNXH có tiêu cực ở một thời điểm cụ thể  thì chẳng lẽ theo tác giả, đất nước ta không phải đang tiến hành xây dựng chế độ XHCN sao? Ở đây tác giả đã lầm lẫn nghiêm trọng giữa phạm trù vĩnh viễn là chủ nghĩa xã hội hoàn hảo và phạm trù lịch sử là giai đoạn quá độ lên chủ nghĩa xã hội.”

Nhức đầu chưa quý vị? Khiếp! “Phạm trù vĩnh viễn, phạm trù lịch sử”. Chữ với chả nghĩa của chú này đâu có thua gì ông “TS Hồ Lô” tới giờ phút này mà còn cho rằng đảng VT cũng có những mặt tốt! Ý chú Phạm Chí Dũng này muốn nói CNXH là tốt đẹp, nó có xấu, nó tiêu cực là chỉ vì nó đang trong thời kỳ quá độ. Chỉ có bấy nhiêu đó mà chú phải dông dài. Mà thời kỳ quá độ lên xã hội chủ nghĩa này sẽ kéo dài bao lâu? 300, 400, 500 năm nữa? Chú cũng còn giữ bí mật – thiên cơ bất khả lậu!

Rồi chú nghiêm nghị mắng mỏ chú Huỳnh Như Phương:

“Quá khứ mà tác giả đề cập là quá khứ nào? Phải chăng đó là cuộc kháng chiến anh hùng của dân tộc ta… Một quá khứ như vậy, gắn liền với một hoàn cảnh xã hội nhất định, vô cùng cần thiết tập trung mọi tinh lực để đối phó với hiểm họa mất nước, được thể hiện bởi một xã hội đầy tính nhân ái, còn tính thực dụng chỉ chiếm số ít chứ không đầy rẫy như ở các nước tư bản. Một quá khứ như vậy, một xã hội và những con người như vậy, đáng lẽ ra tác giả phải tự hào  vì mình cũng là người Việt Nam, chứ đâu có quay lưng xổ toẹt những thành quả của nó như một số người đã và đang xổ toẹt cái chế độ phúc lợi đến với người từng người dân thời bao cấp.”

Chú này thật bảo hòang hơn vua! Và muốn tỏ ra mình còn cộng sản hơn cả mấy chú trong Bộ Chính trị!Ai đã từng ở lại Việt Nam sau 30-4-1975 chắc đã rõ “cái chế độ phúc lợi” này nó như thế nào rồi. Xin được mạn phép từ chối – không dám hưởng.

Xin can cả hai chú! Chuyện nó như thế này: Vua Midas có tai lừa đã là một chuyện lạ, nhưng lạ hơn nữa, nếu một con lừa không có hai cái tai… lừa! Phải thế không ạ?

Lừa thì phải có tai lừa. Cũng như chủ nghĩa xã hội thì phải kéo lùi tiến bộ xã hội, và phải đẻ ra những chế độ độc tài phản dân chủ. – Cũng giống như “kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa” chính là “chết chóc, tang tóc, tù đày, lạc hậu, mất hết nhân quyền…” – như nhà thơ Nguyễn Chí Thiện đã nhận xét. Mấy chuyện đó nếu ai không đui mù trí óc thì cũg đều nhận thấy. Hai cái tai lừa trên đầu ông vua là cái dị dạng, nó nằm trái khoáy ở một chỗ mà lẽ ra nó không nên có mặt. Cũng như chế độ cộng sản ở nước Việt Nam ta. Chế độ này hiện diện ở nước ta cũng giống như hai cái lỗ tai lừa trên đấu ông vua kia. Thật không phải chỗ. Không có hai cái tai lừa mắc dịch ấy thì cái mặt của ông vua có phải dễ xem hơn không nào. Mà nếu không có cái chủ nghĩa xã hội phản tiến bộ ấy thì bây giờ nước Việt Nam đâu có phải chịu cảnh thua chị kém em đối với lân bang hàng xóm. Chẳng cần nhìn đâu xa. Cứ nhìn xung quanh nước mình là đủ.

Bây giờ phải tính sao với hai cái tai lừa khó chịu này đây? Giấu mãi thì không được rồi. Quan trên trông xuống, người ta trông vào! Cách hay nhất là cắt phén nó đi. Tuy có đau một tí đấy, nhưng rồi sau đó, về lâu về dài, cái mặt ông vua sẽ dễ coi hơn. Cũng giông giống như vậy: Cứ đấu tranh giải trừ chủ nghĩa cộng sản trên đất nước ta; lúc đầu chắc phải chịu xáo trộn một tí. Nhưng rồi nướn nhà sẽtươi đẹp hơn, dân chủ hơn.

Thế chẳng hơn là phải mang một cái mũ đặc biệt nào đấy để che hai cái tai lừa kia? Lấp liếm, che giấu những cái căn bản xấu xa của chủ nghĩa cộng sản? Được đấy! Nhưng làm sao vĩnh viễn lừa gạt tất cả mọi người? Xin can các ông giám đốc của những công ty sản xuất “mũ che tai lừa” nhãn hiệu giao lưu, hợp lưu, nhãn hiệu khép lại quá khứ, xóa bỏ hận thù, hòa hợp hòa giải vô điều kiện để chống lại hiểm họa Trung Quốc, liên kết trong ngoài để “canh tân con người”, xây dựng đất nước v.v… Dù mấy cái mũ này có may khéo đến đâu, đội lên xem ra nó vẫn cứ thế nào ấy!

*

Trong những năm qua, đã có ông cựu Phó Tổng thống trước tháng 4 năm 1975 đã từng hò hét kêu gọi toàn dân, toàn quân ở lại chiến đấu “vì qua Mỹ không có mắm tôm, cà pháo mà ăn.” Nay, vì chút quyền lợi cuối đời, đã cong lưng quỳ lụy VC, kêu gọi xoá bỏ hận thù, hoà hợp hòa giải để xây dựng đất nước, lớn tiếng mắng mỏ, chê bai, mạt sát các tướng lãnh QLVNCH(nơi mà ông ta xuất thân), gọi người Việt tỵ nạn cộng sản là “một lũ”.

Có ông nhạc sĩ “già không nên nết” đã hai lần trốn chạy cộng sản , nay, vì muốn thõa mãn thú tính cuối đời đã quỳ mọp ca tụng lãnh tụ VC còn hơn bọn nhạc sĩ cô đầu của chúng nó ca tụng chúng nó!

Có cả những ông khoa bảng, trí thức “giấu cờ vàng ba sọc đỏ trong tim” để về Sàigòn dự lễ Độc lập do Tòa Tổng lãnh sự Sàigon tổ chức để được đeo cờ Mỹ và cờ đỏ sao vàng!

Có những kẻ đã từng “đeo càng máy bay” để trốn chạy VC, nay tự nguyện trở thành “những trí thức đầu ruồi” về nước dự đại hội “Việt kiều yêu nước”, viết bài khoe mình và cái đồng bọn Việt kiều mất dạy đã cất cái giọng hát bài “Tiến quân ca” – bài quốc ca chó chết của bọn VC trong niềm hân hoan!

Có những kẻ từng là “du sinh” ngày khi những người cùng lứa tuổi phải đổ xương máu bảo vệ miền Nam, nay, sau bao nhiêu năm cúc cung tận tụy ra mặt tay sai VC để chúng ban cho chức Giám đốc chương trình đưa sinh viên Mỹ qua Việt Nam du học.

Có những đảng phái đã từng kêu gọi “Thống nhất Quốc Gia, giải phóng Dân tộc hay là chết”, nay, lại quay ra bắt tay với VC để chia chác bàn tiệc xương máu của 87 triệu người dân trong nước và 3 triệu người Việt tỵ nạn cộng sản tại hải ngoại!

Còn nhiều, nhiều lắm những bọn… người đuôi chó!

*

Trên chuyến tàu suốt “đi về miền quá khứ” hành khách đã gần đủ mặt. Cộng sản Liên Sô, Cộng sản Đông Âu, mấy chú cộng sản trẻ ở Lục địa Đen, có cả chú cộng sản Mã Lai  (được ông cựu Tổng bí thư Trần Bình cấp vé vào năm 1990), chú Cộng sản A Phú Hãn, chú Cộng sản Mông Cổ v.v… và v.v… Đông vui lắm!

Chỉ còn bốn chú Cộng sản Trung Quốc, Cộng sản Bắc Hàn, Cộng sản Cuba, Cộng sản Việt Nam đang lạc lõng đâu đó trên sân ga buồn.

Bà con, cô bác ai có lòng xin cùng nhau đốt đuốc đi tìm, đưa dùm các chú ấy lên tàu cho kịp chuyến.

Và cũng để cho xong chuyện hai cái tai lừa!

LÃO MÓC

Advertisements
Bài này đã được đăng trong LÃO MÓC và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

7 Responses to CÁI TAI LỪA CỦA VUA MIDAS

  1. Nếu chúng lên tàu, thời sẽ thất nghiệp chống cộng. Khi ấy Lão Móc sẽ làm gì đây?

  2. Hồ Ly Tinh nói:

    Hoan hô LÃO MỐC!
    Lời lẽ Lão Mốc dung dị nhưng như những nhát búa bổ vào đầu bọn chó cộng!
    Quá đã!

  3. Trần Thanh nói:

    Lão Móc dẫn chứng rất hay, rất cụ thể. Thế sao Lão lại ngu thế nhỉ? Sự thật sờ sờ ra đó, những người đầu óc sáng suốt thì đã nhận ra nẻo về (họ đều là những người có học thức và được đào tạo bài bản dưới chế độ VNCH), không phải vì họ ủng hộ cộng sản mà vì họ muốn đất nước tốt đẹp hơn bằng những đóng góp thiết thực, nếu không bằng công thì cũng bằng của. Còn hơn những kẻ rảnh hơi, có học mà cũng như vô học chỉ biết nói phét và chống phá dân tộc, lực bất tòng tâm do ảo tưởng thì quá lớn mà trí óc thì ngu đần, nên nói thì rất hay nhưng làm thì chẳng biết bắt đầu từ đâu.

    Nếu giỏi thì đâu phải bỏ chạy đúng không? Nhớ lúc bỏ chạy thấy mụ nội mà vẫn còn ráng tuyên bố chỉ 10 năm là quay về tiêu diệt cộng sản. Thế mà thấm thoát đã 35 năm trôi qua, ngàn năm bia miệng vẫn còn đây…

    Đừng vì thù hận mà sanh lòng ganh tị với cộng sản. Cái gì họ hay hơn mình thì nên học hỏi, cái gì họ dở thì góp ý chân tình, vậy mới là người có chí khí. Chứ cứ sủa gâu gâu mãi cũng chẳng làm gì được họ đâu. Nhìn vào tấm gương sáng của những Việt kiều xóa bỏ hận thù, chấp nhận thất bại, về nước cùng nhân dân (chứ không phải cùng cộng sản) xây dựng tổ quốc mà học tập, đừng chụp mũ cho rằng họ chạy theo bợ đít cộng sản. Họ chính là những người yêu nước thực sự và biết dũng cảm nhìn thẳng vào sự thật. Còn những kẻ đã 35 năm trôi qua, tuổi đã cao, sức đã yếu, sự thất bại nhục nhã vì bị Mỹ bỏ rơi như một đứa con hoang đã làm họ mất trí cuồng loạn nên cứ ra rả hô hào chống cộng. Chống bằng cách nào đây? Lo thân còn chưa xong nữa là làm việc lớn.

    “Quê hương nếu ai không nhớ
    Sẽ không lớn nổi thành người”

    Trích thơ của Đỗ Trung Quân

    Nếu còn chút lòng tự trọng, xin đừng sủa nữa, nếu không thể góp công và cũng không có của để góp thì xin góp sự im lặng, được không? Quý hóa quá, cảm ơn.

    • nguyễn dân việt nói:

      Quê hương nếu ai có nhớ
      Ai ơi xin chớ vội về
      Cộng nô giăng bẩy nghìn bề
      Con dân trong nước còn ghê sợ kia
      Biểu tình lên tiếng tầu cộng tràn về xâm lăng
      Đảng gian vc lệnh lủ công an
      Bắt cóc, đạp mặt, giam dân… đủ trò
      Đừng nghe lủ chó vc nô
      Hô hào giúp nước cần có tiền đô để dùng
      Chúng nào vì nước chuyện chung
      Ăn tàn dân đói vào cùng túi riêng
      Nay thèm tiền của khúc ruột liền tít ngàn xa
      Gửi về cộng cắn no say cứng hàm
      Nước non bán nốt đút tiền túi tham.
      Chuyện này đã có bao năm
      Vẫn còn trơ mặt lăm lăm giở trò
      Yêu quê anh cứ anh vô
      Diệt quân cộng Hồ đất nước an vui
      Yêu quê anh cứ anh hò:
      Diệt quân vc cho quê thanh bình
      Yêu quê tìm cách gửi về
      Súng bom đan dược mọt chê… thay tiền
      Góp tay diệt sạch lủ điên
      Việt gian cộng sản để yên quê nhà

  4. xa hoi tu san cung thoi nat deo kem cong san dau nói:

    lu my nguy ban nuoc chung may to mom lam gi the chu nghia xa hoi ko sao chi co cai thang cong san la sai thoi , noi cho to vo thi thang TQ theo chu nghia cong san ma no cung giau kem gi nguoi khac dau , kieu chung may co chong ca doi cung deo lam sup duoc cong san dau , thich thi cu o me ben hai ngoai di dung ve VN nua thieu chung may VN deo chet

  5. Yêu Nước nói:

    Tổ cha mấy thằng phản động. chết đi con

  6. Mỹ-Lan nói:

    Yêu Nước thì cứ ở Việt-Nam sống giàu sang với đầy đủ vật-chất với gái non chân dài rậm lông vú bự trong cái thiên-đàng cộng-sản. Sướng con hơn tiên, phải không, Yêu Nước? Những người yêu nước thì không yêu nước như tên thi-nô Đỗ Trung-Quân đâu!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s