TRẦN ĐỨC THẢO, NGƯỜI TRÍ THỨC LẦM ĐƯỜNG!

Cách đây 16 năm, ngày 28-4-1993, trước linh cửu của giáo sư Trần Đức Thảo, Trịnh Ngọc Thái, Đại sứ của Hà Nội tại Paris đã đọc một thông báo vừa được Hà Nội gửi qua, nguyên văn như sau:

“Nhà xuất bản Chính trị Quốc gia, Bộ Giáo dục và Đào tạo, Trường Đại học Tổng hợp cùng di quyến thương tiếc loan tin: Giáo sư Thạc sĩ Trần Đức Thảo sinh năm 1917 tại xã Phong Tháp, Từ Sơn, Hà Bắc, nguyên Đại diện Việt kiều tại Pháp, Ủy viên ban Liên viện Paris, thành viên ban Phụ trách Nghiên cứu Sử Địa, giáo sư trường Đại học Văn khoa và Đại học Sư phạm Hà Nội, chuyên viên của Bộ Giáo dục và Đào tạo, chuyên viên cấp cao của Nhà xuất bản Chính trị Quốc gia, Huân chương Độc lập hạng nhì, đã nghỉ hưu, sau một thời gian lâm bệnh đã được Đại sứ nước ta tại Pháp tận tình chăm sóc, nhưng do tuổi cao bệnh nặng, đã từ trần vào lúc 8 giờ 10 phút, giờ Paris tại bệnh viện Broussais Paris, hưởng thọ 76 tuổi. Lễ hỏa táng tại Paris ngày 28-4-93, lễ truy điệu giáo sư Thạc sĩ Trần Đức Thảo được cử hành lúc 10 giờ ngày 28-4-93 tại giảng đường trường đại học Tổng hợp Hà Nội”.

Giáo sư Trần Đức Thảo là một nhà Triết học nổi tiếng. Theo cuốn “Trăm hoa đua nở trên đất Bắc”, học giả Hoàng Văn Chí kể rằng: Trần Đức Thảo là con cụ Trần Đức Tiến, một tiểu công chức tòng sự tại sở Bưu Điện Hà Nội. Lúc còn trẻ học ở Lycée Albert Sarraut ông tỏ ra hết sức thông minh. Các thầy dạy ông, nhất là giáo sư Ner đã phải kêu lên là không chấm nỗi bài của ông.  Ông đỗ Tú tài Pháp, ban Triết học năm 1935. Năm sau ông đỗ đầu trong kỳ thi vào Normal Supérieure ở bên Pháp. Sau đó ông đỗ Thạc sĩ Triết học và dạy ở Đại học Sorbonne.

Những tài liệu này có một vài chi tiết hơi khác với các nguồn tài liệu kác.

Lúc đầu ông theo chủ nghĩa Existentialisme của Jean Paul Sartre, nhưng từ năm 1946, ông thiên về chủ nghĩa Marx và gia nhập đảng Cộng sản Pháp. Trong một cuộc phỏng vấn, ông cho biết: “Tôi là người nghiên cứu về chủ nghĩa Marx, tôi không phải là người Cộng sản, tôi không hề xin vào đảng Cộng sản Việt Nam”.

Nhưng có một điều chúng ta có thể khẳng định mà không sợ nhầm lẫn là: Trần Đức Thảo là một người yêu nước. Năm 1945, khi thực dân Pháp chuẩn bị trở lại Đông Dương, trong một cuộc họp báo, một ký giả Pháp đã hỏi ông:

“Nếu mai đây quân đội Pháp trở lại Đông Dương thì họ sẽ được dân chúng Đông Dương đón tiếp ra sao?”

Ông đã trả lời không do dự: “Bằng những phát súng”.

Câu trả lời trên đã nói lên tâm tư của ông đối với đất nước, và đã trở thành hiện thực. Quân đội Pháp đã phải đối đầu với cuộc kháng chiến của toàn dân Việt Nam, mở đầu với những phát súng ngày 23-9-1945 tại Sàigòn.  

Nhưng cũng vì câu trả lời này mà ông và một số thân hữu đã bị chính quyền của De Gaule bắt giam vào khám lớn La Santé trong ba tháng. Khi còn trong tù ông đã viết một bài báo nhan đề “Về vấn đề Đông Dương” gửi đăng trên tờ Les Temps Modernes, là một tờ báo chuyên về văn chương và triết học của phe tả (số ra tháng 2 năm 1946).

Đầu thập niên 50, dư luận đặc biệt chú ý tới 5 buổi tranh luận giữa Jean Paul Sartre và Trần Đức Thảo. Cuộc tranh luận giữa hai triết gia nổi tiếng này, đã được thỏa thuận trước là sẽ ghi lại và xuất bản, theo nguyên văn cuộc tranh luận giữa hai người. Nhưng cuộc tranh luận đã đi đến chỗ gay gắt vì những bất đồng ý kiến quá cách biệt giữa đôi bên. Việc xuất bản do đó bị ngưng lại và đưa đến việc thưa kiện giữa hai người.

Vụ thưa kiện đang được Toà án thụ lý thì Trần Đức Thảo quyết định về nước trực tiếp chống Pháp. Vì theo ông: “… Chiến tranh đã bùng nổ ngày càng căng thẳng… thế nên sau nhiều đêm suy nghĩ đắn đo, tôi quyết định bỏ hết để đi về”. Và ông đã về thật, bỏ hết quyền lợi vật chất và danh vọng. Những bạn bè thân thiết cho đây là một quyết định sai lầm, vì liệu một nhà nghiên cứu triết học sẽ làm được gì trong bưng biền kháng chiến vất vả và eo hẹp. Ông cũng đã nghĩ đến điều đó và ông tâm sự: “Nếu chuyến trở về này mà không làm được gì thì cuộc đời tôi kể như chết từ hôm nay”. Rồi ông rời Paris đi Prague, thủ đô Tiệp Khắc, qua Moscow, Bắc Kinh về Việt Bắc. Đó là thời điểm cuối năm 1951.

Và đây, Tô Hoài kể về những ngày đầu của nhà nghiên cứu Triết học Marxist Trần Đức Thảo ở Việt Bắc:

“… Trần Đức Thảo ở Pháp về Việt Bắc… Trần Đức Thảo còn viết cả bài quy định giai cấp tiểu thương, tiểu chủ cho các nhân vật Thúc Sinh, Mã Giám Sinh trong truyện Kiều. Trần Đức Thảo hồn nhiên, hăng hái bằng các sinh hoạt của anh lúc ấy. Thảo đem cho hết đồ Tây, Thảo mặc áo nâu, đi chân đất. Chúng tôi ngủ không màn, mặc dầu chúng tôi ở rừng đầu sông Lô, đêm đến muỗi nhiều như trấu. “Về muộn mà, tớ phải luyện tập gian khổ cho kịp với các cậu”. Trần Đức Thảo nói đứng đắn thế. Chẳng bao lâu, Thảo lăn đùng ra sốt rét xanh tái…” (Tô Hoài, Cát Bụi Chân Ai).

Nhưng cũng trong lúc đó, ông cũng choáng váng trước “hiện thực Marxist” mà ông lần đầu tiên tiếp xúc. Trước hết, ông nhận ra rằng những người lãnh đạo ở Việt Bắc lúc ấy không coi ông là người trong tổ chức của họ. Ông được giao cho những công tác lặt vặt và trái chuyên môn. Qua năm 1953, ông được bố trí cho ngồi dịch các bài nói, bài viết của Trường Chinh, người lúc ấy đang được coi là lý thuyết gia số một của Đảng. Và cũng từ mùa hè 1953 ông trực tiếp tham gia cuộc “chỉnh huấn” dưới sự cố vấn của các cán bộ Trung Quốc. Quan điểm thịnh hành lúc bấy giờ của cuộc “chỉnh huấn” và “cải cách ruộng đất” ở vùng do Việt Minh kiểm soát là quan điểm hoàn toàn Maoist, rập khuôn Trung Quốc.

Trước những hành động cuồng tín của một số cán bộ cấp trung và cấp thấp, khi gặp những lãnh tụ tương đối có trình độ, ông mạnh dạn đặt vấn đề thì được họ phũ phàng trả lời: “Đó là ý kiến của lãnh đạo, phải tuyệt đối chấp hành, còn thắc mắc tức là có tư tưởng lệch lạc”.

Về Hà Nội, Trần Đức Thảo được cử giữ chức Chủ nhiệm khoa Sử trường Đại học Hà Nội. Cuối năm 1956, một người trong nhóm “Nhân văn” là Nguyễn Hữu Đang (người đã dựng lễ đài Độc Lập tại Hà Nội năm 1945) đến gặp Trần Đức Thảo và nhờ viết bài. Ông nhận lời, và trên Nhân văn số 3, ngày 15-10-1956, có bài viết của ông nhan đề “Nỗ lực phát triển Tự do, Dân chủ”. Tiếp theo đó là bài “Nội dung Xã hội và hình thức Tự do” trên “Giai phẩm mùa Đông”. Hai bài viết có tác dụng như hai quả bom nổ giữa lòng Hà Nội. Ngay lập tức ông bị cách chức, bị lôi ra kiểm điểm cùng với tất cả những ai có liên quan đến “Nhân văn” và “Giai phẩm mùa Đông” như Trần Dần, Phùng Quán, Hữu Loan, Hoàng Cầm, Trương Tửu, Lê Đạt… Cá nhân Trần Đức Thảo nói riêng và nhóm “Nhân văn – Giai phẩm” nói chung bị bọn văn nô, bồi bút theo lệnh Đảng tấn công liên tục suốt hai năm trời.

Phạm Huy Thông, tiến sĩ, một trong những trí thức hàng đầu của miền Bắc lúc bấy giờ đã viết bài: “Một triết gia phản bội chân lý: Trần Đức Thảo” đăng trên báo Nhân Dân số ra ngày 4-5-1958, lúc cuộc đấu tố bước vào thời kỳ cao điểm. Bài viết buộc tội Trần Đức Thảo hết sức gay gắt, nhiều chi tiết bịa đặt, dựng đứng để bôi xấu cá nhân ông:

“… Thật ra thành tích học thuật cũng như thành tích chính trị của Thảo ở Pháp trước đây, nhìn lại toàn là những thành tích bất hảo. Mất gốc rễ dân tộc, Thảo chỉ say mê với văn học Hy Lạp, với triết học duy tâm từ Pờ-la-tông đến Hê-ghen với những phương pháp suy luận trừu tượng, hình thức. Trở nên môn đệ của Giăng-Pôn-Xác, Thảo đã tham gia những hoạt động văn hóa và chính trị phản động của nhóm Thời Nay, do Xác chỉ huy, nêu cao thuyết “sinh tồn” – một thuyết phản động về triết học và chính trị, chủ yếu nhằm chống lại phong trào cộng sản ở các nước phương Tây. Dưới chiêu bài sinh tồn, người ta thấy tập họp đủ mọi hạng phá hoại, Tờ-rốt-kít vô chính phủ cùng mọi cở sa đọa về chính trị…” (Phạm Huy Thông, bài báo đã dẫn).

Nhưng nhà trí thức Phạm Huy Thông, một người từng du học ở Pháp, đã không dừng lại ở đó:

“… Ngay từ năm 1945, Thảo công kích những người đem tư tưởng Marxist truyền bá cho kiều bào, công nhân, cho rằng công nhân không có văn hóa, không tiếp thu được hay tiếp thu một cách máy móc thì nguy hiểm… Thảo phỉ báng chính sách ngoại giao của ta mà Thảo cho là đầu hàng, phản bội. Nói về hiệp ước sơ bộ 6-3-1945, Thảo đã phụ họa với bè lũ Tơ-rốt-kít chống lại chính phủ của ta và đã thốt ra những lời thóa mạ thô bỉ, rất hỗn xược đối với các lãnh tụ của ta… Bọn Tơ-rốt-kít đã có lần gây một vụ đổ máu thê thảm ở trại Ma-đát gần Mác-Xây, để đe dọa những kiều bào ủng hộ kháng chiến, khiến hàng chục kiều bào thiệt mạng, hàng trăm kiều bào bị tàn phế, thương tật. Nhiều người đã lên tiếng nói rằng không phải Thảo không có trách nhiệm gì trong vụ khiêu khích bẩn thỉu này…” (PHT, bbđd).  

Sau khi nói xấu Trần Đức Thảo đủ điều (mà chúng tôi không thể nêu hết ra đây), Phạm Huy Thông xoay ra “chụp mũ, quy kết chính trị” nhà triết học này:

“… Mùa Thu 1956, tưởng thời cơ đã đến. Từ số 3 trở đi, báo Nhân văn chuyển hướng sang chính trị một cách rõ rệt. Bài “Nỗ lực phát triển tự do, dân chủ” của Trần Đức Thảo được đăng trong số báo ấy, mở đầu cho sự chuyển hướng và được nhóm Nhân văn coi như cương lĩnh của mình… Trần Đức Thảo ở trong đại học và ở ngoài đại học lúc nào cũng lớn tiếng đòi trả chuyên môn cho chuyên môn, đòi trục xuất chính trị ra khỏi chuyên môn… Qua thư của Hoàng Cầm và nhiều tài liệu khác nữa, cho thấy đường lối chính trị của nhóm Nhân văn là do Trần Đức Thảo trực tiếp và chủ yếu vạch ra…” (PHT, bbđd).

Ta thấy rõ ông trí thức Phạm Huy Thông đã tự đánh mất những liêm sỉ tối thiểu của một nhà trí thức khi dựng đúng những chi tiết mà chỉ cần đọc lướt qua, ai cũng thấy ngay là bịa đặt.

Tố Hữu, người chỉ đạo công tác tư tưởng và văn hóa, văn nghệ thời bấy giờ, phụ trách việc đấu tố triệt hạ nhóm “Nhân văn – Giai phẩm”. Trong bài đấu tố nhóm này, ông cai thầu văn hóa, văn nghệ đã nhiều lần nhắc đến tên Trần Đức Thảo:

“… Chúng vu khống Đảng ta là ‘chủ nghĩa cộng sản phong kiến’ bóp nghẹt tự do, chúng vu khống những người cộng sản là ‘khổng lồ không tim’ chà đạp con người… xuyên tạc những quan hệ giai cấp trong xã hội, Trần Đức Thảo cũng đã cố tạo thế đối lập giữa lãnh đạo ‘kìm hãm tự do’ và quần chúng lao động ‘đòi tự do’… Tất cả những luận điệu của chúng rõ ràng không nhằm mục đích nào khác là chống lại lợi ích của Tổ quốc và chủ nghĩa xã hội, kích thích chủ nghĩa cá nhân thối nát, tạo nên miếng đất tốt cho những hoạt động khiêu khích, phá hoại của chúng, hòng làm thất bại cách mạng xã hội chủ nghĩa ở miền Bắc…” (Tố Hữu, Báo cáo tổng kết cuộc tranh đấu chống nhóm phá hoại “Nhân văn – Giai phẩm” trong hội nghị Ban chấp hành hội Liên Hiệp Văn học – Nghệ thuật Việt Nam họp lần thứ III tại Hà Nội ngày 4-6-1958). 

Đó không phải là lần nhắc đến tên Trần Đức Thảo duy nhất trong bài nói của Tố Hữu. Ở một đoạn khác, Tố Hữu nói:

“… Trần Đức Thảo cố bịa ra cái “hạt nhân duy lý”, là một hỏa mù cốt để xóa nhòa ranh giới giữa cái đúng và cái sai, giữa cách mạng và phản cách mạng…” (Bđd).

Và cuối cùng, như một công thức bất di bất dịch để đúc kết các bài viết, bài nói, Tố Hữu kết luận:

“… Lấy đường lối văn nghệ của đảng Lao động Việt Nam làm vũ khí chiến đấu, giới văn nghệ chúng ta hãy tiến lên tiêu diệt tận gốc đường lối văn nghệ phản động của nhóm Nhân văn – Giai phẩm”. (Tố Hữu, bài nói đã dẫn).

Số phận của nhóm “Nhân văn – Giai phẩm” đã được định đoạt: mất quyền công dân, bị tuớc đoạt tất cả, bị cưỡng bức lao động ở một vùng quê. Nhiều năm sau mới được trở lại Hà Nội, sống nghèo nàn với tài sản đắt giá nhất là một chiếc xe đạp cũ kỹ. Vợ ông, Tiến sĩ Tâm lý giáo dục Nguyễn Thị Nhì, bị áp lực của Đảng và Nhà nước đã ly dị ông để kết hôn với Nguyễn Khắc Viện, một người bạn thân của ông ở Pháp. Bác sĩ Viện lúc ấy đang là con cưng của Đảng.     

Nhà nghiên cứu Triết học Marxist, Giáo sư Thạc sĩ Trần Đức Thảo đã sống trong tăm tối nghèo khổ cùng cực trong 30 năm. Sau khi Nguyễn Văn Linh lên cầm quyền và tung ra chiêu bài cởi mở năm 1987, ông Thảo mới được viết trở lại. Lúc này ông đã già. Năm 1991, ông được cho qua Pháp ngắn hạn. Hết hạn, ông vẫn ở lại, sống vô cùng túng quẫn. Bị cúp tiền, ông lén nấu ăn lấy thì bị cúp gas, cúp điện. Thấy vậy, Hội Những Nhà khoa học Pháp (Société des Hommes de Sciences) để tỏ lòng ngưỡng mộ đã quyết định trợ cấp cho ông vô hạn định mỗi tháng 10,000 Francs (2,000 USD). Nhưng ông vừa nhận được tấm ngân phiếu đầu tiên vào ngày hôm trước, thì hôm sau ông qua đời.

Lời nói từ giã bạn bè ở Pháp trước khi về nước của giáo sư Trần Đức Thảo đã trở thành một lời tiên tri bi thảm. Tài năng của ông không có chỗ để phát huy dưới chế độ Cộng sản. Chế độ đó đã làm thui chột một tài năng triết học có “tầm cở quốc tế” như nhà triết học nổi tiếng Louis Althusser (bạn và là học trò của Trần Đức Thảo) nhận định.

Nhưng đã để lại cho chúng ta một tấm gương của một nhà trí thức không cúi đầu trước sai lầm của những người đang nắm giữ quyền lực. Và qua cái chết của ông, trong hoàn cảnh vô cùng túng quẩn đã cho mọi người thấy sự giả trá, bịp bợm cùng cực của Cộng sản Hà Nội qua bản thông báo của họ. “Được đại sứ quán của nước ta tại Pháp tận tình chăm sóc…” Câu nói láo trắng trợn này được Đại sứ Hà Nội Trịnh Ngọc Thái đọc lên một cách hết sức trơn tru khiến người ta phải nóng mặt.

Không có điếu tang. Bởi bài điếu tang giáo sư Trần Đức Thảo nếu được viết một cách đứng đắn sẽ là những cái tát ngược vào mặt chế dộ.

“Khi sống, con chẳng cho ăn

Khi chết, con lại làm văn tế ruồi!

NGUYỄN THIẾU NHẪN

Advertisements
Bài này đã được đăng trong NGUYỄN THIẾU NHẪN, Tài liệu và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

21 Responses to TRẦN ĐỨC THẢO, NGƯỜI TRÍ THỨC LẦM ĐƯỜNG!

  1. Bảo Lương. nói:

    “Bị cúp tiền, ông lén nấu ăn lấy thì bị cúp gas, cúp điện”
    -Đảng là đạo đức,đảng là văn minh…sao lại chơi trò lưu manh con nít thế này.

  2. Nguyễn Tiến Dũng nói:

    Năm 1951 GS Trần Đức Thảo bỏ nước Pháp về nước đi theo CS cũng là năm GS Hòang Xuân Hãn bỏ CS sang Pháp.
    Chao ôi, biết bao trí thức xuất sắc đã vì yêu nước mà không nhận ra bộ mặt thật của HCM và ĐCSVN. TĐT, HXH, Tạ Quang Bửu, Phạm Ngọc Thạch, Phạm Quang Lễ,… đã phí cả cuộc đời. Nếu ở lại Tây Âu thì những con người đó sẽ thực sự là những nhà phát minh.

  3. Trinh tu Man nói:

    Đến như Luật Sư Nguyễn mạnh Tường, một người tài giỏi, xuất chúng đến người Pháp cũng phải thán phục, cũng bỏ nước Pháp trở về VN sống chết với đảng cộng sản vậy mà chỉ vì nói thẳng trong bài phê bì chính sách Cải cách ruộng đất của đảng mà bọn cộng sản trả thù bằng cách …không cho đi Pháp (khi nước Pháp coi ông như một báu vật vô cùng quí giá cho nền giáo dục Pháp quốc, chúng giữ ông ở VN để hành hạ cho đến chết. Quí vị chỉ cần biết chi tiết sau đây cũng đủ thấy cái hèn hạ, ngu xuẩn của đảng cộng sản VN ; Chúng bao vây kinh tế ông Ls Nguyễn mạnh Tường đến nỗi ông bà hết gạo, không tiền, bạn bè muốn đem cho gạo, cơm cũng không được, ông Tường phải xé rời tất cả những sách vở (luật pháp, văn học.v.v.v.) ra bán giấy kiếm tiền ăn thì thử hỏi có cái giống người nào nó khốn nạn, mạt kiếp khi đối sử với ông Tường như vậy không???
    Những ai nay còn mơ thì hãy nhìn vào chính những tấm gương cùng thời với mình mà suy nghiệm, Hãy mở mắt cho to; Gần đây nhất là Nhạc sĩ Tô Hải, nay thêm nhà văn Phạm đình Trọng đấy.
    Trịnh Tú Mân. Âm thầm bảng đỏ 3 năm.

  4. Nho mai... nói:

    Ong Pham Huy Thong da bi giet chet nam 1980 thu pham la em vo cua ong ten la Nguyen Van Binh.khi cong an vao kham hien truong ,tren nguoi ong bi lot tran truong,troi vao nghe,dung ban la phong hoa nhung ban la khong chay vi co ro le,kham nha thu duoc rat nhieu bang dia sex.Ong la mot nguoi song truy lac va ban tien,bi em vo cua chinh minh giet va cuop cua nhieu vang,do la.theo nhieu nguoi noi do la ac gia ac bao gay bao dau kho cho nhieu tri thuc VN.

  5. Thanh Tam nói:

    Trừ những người thật sự cuồng tín hoặc trình độ trí tuệ quá bị hạn chế, thì mới không phân biệt được lý thuyết CSCN trên sách vở và cách thực hiện lý thuyết này một cách thực tế tại những nước theo CSCN như Liên Xô, Trung Quốc, Việt Nam…CSCN nếu chỉ dùng để nghiên cứu thì là một đề tài mới mẻ vào thời điểm của Marx, Engels, nhưng nếu đem áp áp dụng vào thực tế thì không thể thực hiện được. Sau gần một thế kỷ áp đặt, CS chủ nghĩa đã hoàn toàn thất bại tại Liên Xô và Đông Âu, TQ và VN để tồn tại, phải biến đổi CSCN thành thể chế “Kinh Tế thị trường với định hướng XHCN”…Quốc hội Âu Châu đã phải lên án các chế độ CS là “Diệt Chủng” vì những tai họa khủng khiếp do CSCN gây ra về các mặt văn hóa, tôn giáo, chính trị, xã hội, nhất là về sinh mạng của người dân. Những nước theo CSCN đã tàn sát hàng trăm triệu
    ngưới dân của chính nước họ chỉ vì mớ lý thuyết CSCN.
    Thật là đáng tiếc vì đã quá lệ thuộc vào Liên Xô và TQ nên ngay từ lúc CSVN đã được quản lý một nửa đất nước năm 1954, không dám nghe lời khuyên can của rất nhiều trí thức, văn nghệ sĩ, tiêu biểu là nhà văn Phan Khôi và nhóm Nhân Văn Giai Phẩm, luật sư Nguyễn Mạnh Tường, thạc sĩ Trần Đúc Thảo v.v…để Dân Chủ Hóa đất nước.
    Và cũng thật đáng tiếc là sau năm 1975, và nhất là sau khi CS Liên Xô tan rã, CSVN vẫn chưa biết nghĩ đến Dân Chủ Hóa Đất nước để tạo nội lực cho dân tộc và đoàn kết toàn dân, tổng bí thư Nguyên Văn Linh bị mất chức vì muốn làm điều này.
    Và cho tới ngày hôm nay, sẽ thực sự trở thành một thảm họa cho dân tộc Việt Nam, nếu đảng CSVN vẫn không dám thay đổi để Dân Chủ Hóa đất nước, để Tự Do Hóa đất nước, không dám thật sự Hòa Hợp, Hòa Giải với mọi người dân Việt trong và ngoài nước để toàn dân cùng nhau đem trí tuệ, của cải, sức lực, phục vụ đất nước, để VN không thua kém các nước trong khu vực và để Việt Nam trở thành một nước thật sự ” DÂN GIÀU NƯỚC MẠNH VĂN MINH TIẾN BỘ ” như khẩu hiệu của đảng CSVN đã đưa ra.
    Toàn dân Việt Nam trong và ngoài nước, bằng mọi khả năng của mình, phải làm áp lực triệt để, để đảng CSVN phải đi theo con đường Dân Chủ Hóa đất nước, để tránh thảm họa Diệt Vong cho dân tộc Việt Nam.

  6. Lâm Thao nói:

    Thanh Tam đánh giá Nguyễn Văn Linh quá cao. Trong thời gian bị Lê Duẩn hất khỏi bộ chính trị, Linh nằm im ở Sài-gòn nên có nhìn ra được 1 số cái sai trái của Duẩn, đến khi làm TBT thì thực hiện được một số cải cách. Tuy nhiên, nên nhớ rằng Linh cải cách để CS mãi thống trị VN. Thậm chí, chính Linh là người ‘bức tử’ 2 đảng Dân Chủ và Xã Hội. Cang đến cuối nhiệm kỳ TBT, Linh càng trở lại với quan điểm ‘bàn tay sắt’ đối với trí thức, mặc dù khi mới lên y tuyên bố ‘cởi trói’ cho họ.

    • Mến gửi Lâm Thao,
      Cám ơn sự góp ý rất chính xác của bạn.
      Dù sao thì trong số các TBT của đảng CSVN, có thể nói Nguyễn Văn Linh vẫn là TBT có khả năng và dám thật sự Dân Chủ Hóa đất nước. Nhưng tiếc là NVL chưa đủ mạnh, đằng sau NVL, đa số ủy viên BCT vẫn còn rất bảo thủ và rất sợ đổi mới, vì sợ mất quyền hành và hết tương lai, trong số này, có 2 người là Lê Đức Anh và Đỗ Mười vẫn còn rất mạnh trong Đảng và do vậy, NVL đã bị BCT “trói tay” và vào thời điểm cuối, NVL đã phải đi theo con đường của nhóm bảo thủ. Nếu đủ mạnh, NVL đã có thể quá độ trở thành Mikhail GORBATCHEV của VN và như vậy VN có thể không ở trong tình thế quỵ lụy CSTQ một cách hèn hạ như bây giờ…

  7. Hồ Dâm Dật nói:

    Có nên gọi những người như Trần Đức Thảo là trí thức không?
    Trí thức loại gì mà ngu quá vậy để cho những thằng cực dốt, cực vô học, vô bằng cấp như tên lính nô Hồ Chí Minh và bọn lính nô csvn lường gạt, cưỡi trên đầu?
    Nếu họ đã không có đủ trí óc để phân biệt đúng sai thì làm sao gọi là “trí thức” được?
    Có lẽ loại trí thức dỡ hơi như nhóm người nầy, không đủ trí tuệ nhận xét đúng sai, cứ đi trên mây, lại kém thực tế nên bọn cs mới nói “trí thức không bằng cục cứt”!
    Lột bỏ danh từ “trí thức” của những người nầy ngay! he he he

  8. Tuấn Anh nói:

    Ai cũng biết dưới sự ” nãnh đạo tài tình của Bác và Đảng ta “, là những ” Đỉnh cao trí tuệ loài…Toàn Vô, chứ không chỉ có Tam Vô, thí dụ phải thêm vào Vô Tài, Vô Học, Vô Đạo Đức, Vô Lương Tâm, Vô Liêm Sỉ, v.v…nói chung là Vô Nhân Tính ). Và do vậy, nhà nước CHXHCNVN đứng đầu thế giới về rất nhiều thứ như : ăn cắp, ăn trộm, ăn cướp, ăn hối lộ, ăn gian nói dối, ăn có nói không, ăn ngang nói ngược, ăn cháo đái bát, lừa gạt, tham nhũng, buôn dân bán nước, quì gối dâng đất, nhượng biển, nhượng cả nóc nhà của dân tộc là Tây Nguyên cho bọn cướp nước khát máu để đổi lấy đồng tiền, miếng ăn cho chúng, cho bè đảng của chúng.
    Và cái bọn ” Toàn Vô ” đó đã đàn áp, bắt bớ, bỏ tù, hành hạ, tra tấn, tàn sát: những lãnh đạo các tôn giáo lớn của Việt Nam, những nhà dân chủ, những cách mạng lão thành, những bộ đội phục viên, những cựu Dảng viên, tranh đấu cho Tự Do, Dân Chủ, Nhân Quyền, Pháp Quyền, những dân oan tranh đấu để đòi lại nhà đất, ruộng vườn bị ăn cướp, những công nhân tranh đấu vì bị các quan tham cùng vói bè lũ tư bản nước ngoài bóc lột đến xương tủy…
    Toàn thể anh chị em Cảnh Sát, Công An, Quân Đội, hãy cùng mọi tầng lớp nhân dân, đứng lên lật đổ bọn ” Toàn Vô ” để xây đắp một đất nước Việt Nam thật sự Độc Lập, Hùng Cường, Tự Do, Hạnh Phúc! Và để tránh cái HỌA DIỆT VONG CỦA DÂN TỘC VIỆT NAM do bon TOÀN VÔ gây ra !

  9. Sự thật nói:

    Anh bạn Bảo Lương đọc lại đoạn này trong bài báo để xem anh bình loạn đúng không nhé: “Năm 1991, ông được cho qua Pháp ngắn hạn. Hết hạn, ông vẫn ở lại, sống vô cùng túng quẫn. Bị cúp tiền, ông lén nấu ăn lấy thì bị cúp gas, cúp điện. Thấy vậy, Hội Những Nhà khoa học Pháp (Société des Hommes de Sciences) để tỏ lòng ngưỡng mộ đã quyết định trợ cấp cho ông vô hạn định mỗi tháng 10,000 Francs (2,000 USD). Nhưng ông vừa nhận được tấm ngân phiếu đầu tiên vào ngày hôm trước, thì hôm sau ông qua đời”.
    Vậy ai cúp gas, cúp điện ông Trần Đức Thảo hả ông bạn Bảo Lương? Ông Trần Đức Thảo bị cúp gas, cúp điện khi đang sống tại Pari, thủ đô nước Pháp thì làm sao CSVN có quyền cúp gas, cúp điện của của ông Thảo? Đầu óc anh bạn Bảo Lương chắc là chứa toàn bã đậu nên hiểu sai nội dung của mấy câu trên. Hay là anh bạn Bảo Lương cố tình ngu si để bất cứ cái gì cũng đổ cho CS?

    • Hồ Dâm Dật nói:

      Này lính nô sự thật!
      Lính nô cũng hơi bị đần đấy, nếu ông Trần Đức Thảo không bị đảng lính nô cúp tiền thì ông ta có tiền trả tiền điện cho Pháp thì ông đâu bị Pháp cắt điện chứ!
      Vậy bọn nào là bọn cúp tiền thế lính nô?
      Lính nô hơi bị đần là sự thật hay giả đần thế? he he he

  10. k/ gửi Ông Sự Thật: …” Vậy ai cúp gas, cúp điện ông Trần Đức Thảo hả ông bạn Bảo Lương? Ông Trần Đức Thảo bị cúp gas, cúp điện khi đang sống tại Pari, thủ đô nước Pháp thì làm sao CSVN có quyền cúp gas, cúp điện của của ông Thảo? Đầu óc anh bạn Bảo Lương chắc là chứa toàn bã đậu nên hiểu sai nội dung của mấy câu trên. Hay là anh bạn Bảo Lương cố tình ngu si để bất cứ cái gì cũng đổ cho CS?..”

    Xin hỏi: Nhân viên Tòa Đại sứ CHXHCN / VN làm lén lút cũng được chứ? Tòa ĐS-VN cũng có thể thuê tụi tây “du thủ, du thực” làm lấy tiền hút xách, uống rượu…. cũng được chứ ?? Xã hội nào mà không có những kẻ này??
    Đúng là…suy nghĩ của ông “hơi bị cạn” đó, ông ST ơi !!

  11. Tiều Cái nói:

    Nói về máu chống cộng, tôi thích anh bạn Hồ Dâm Dật, nhưng anh bạn nhiều khi hăng quá mất tính khách quan. Không thể nói về những con người như Trần Đức Thảo bằng những lời lẽ quá khinh thường như thế được. Tất nhiên, ông có sai lầm, nhưng đây là sai lầm mang tính thời đại. Rất nhiều người đã nhầm lẫn như vậy. Cuộc sống của họ thực sự là bi kịch. Nhưng tôi (và nhiều người khác) chỉ thấy đau xót, tiếc cho những tài năng đã phí hoài vì bị cộng sản lừa.

    • Hồ Dâm Dật nói:

      Tôi chẳng hiểu Tiều Cái phê bình tôi khi tôi phê bình TĐT (là mất khách quan). Tôi nghĩ tôi đã khách quan lắm rồi.
      Chẳng phải ông TĐT có học vấn rất cao, đọc rất nhiều sách, khả năng uyên bác dư dã để tranh luận với người ngoại quốc, được mở mang trí tuệ hơn mọi người VN thời đó hay sao?
      Vả lại ông ta “lúc đó đang sống ở Pháp chứ chẳng phải tại Miền Bắc VN”.
      Những người trí thức VN khác thời đó họ kém may mắn vì sống tại Miền Bắc VN, họ bị bao vây “không hề có sự tự do lựa chọn”, đó mới là “sai lầm thời đại”. Còn ông Thảo tự đút đầu vào lọ mà lị. Đâu có ai ép buộc ông ta bỏ Pháp về VN đâu?
      Trong đời, nếu ta lựa chọn sai lầm thì đó là cái ngu của ta, ta phải chấp nhận hậu quả do ta gây ra. Ông TĐT khi trở về VN đã “sáng mắt” và biết mình lầm. Tôi nghĩ có lẽ cũng đã nghìn lần ông ta trách mắng ông ta “ngu như lợn”, bằng chứng khi ông được thả qua Pháp, ông ta bám lì “ôm cột Pháp” chẳng chịu buông, dù bị csvn cúp tiền.
      Giữa ông ta và đám trí thức ở MB thì ông ta chính là người “gây ra bi kịch” cho cuộc đời của ông ta. Trí thức MB không có sự lựa chọn, có thể thông cảm được, nhưng ông TĐT thì không. Sự nông cạn của TĐT gây thiệt hại cho TĐT thì rõ ràng ông ta đã làm nhục cả “giới trí thức”. Mang tiếng trí thức mà hành xử nông cạn, tự dâng hiến đưa đầu cho một thằng vừa ngốc vừa khùng đánh.
      Lột chức “trí thức” của ông ta là đương nhiên thôi. he he he

  12. Sự thật nói:

    Nói như anh bạn Trung Ngo Hoang: “Nhân viên Tòa Đại sứ CHXHCN / VN làm lén lút cũng được chứ? Tòa ĐS-VN cũng có thể thuê tụi tây “du thủ, du thực” làm lấy tiền hút xách, uống rượu…. cũng được chứ ?? Xã hội nào mà không có những kẻ này??” thì hóa ra anh coi thường sự quản lý nhà nước của chính quyền nước Pháp quá nhỉ. Giả sử tòa Đại sứ CHXHCNVN làm chuyện như anh bạn nói thì chắc chắn ngành tư pháp của nước Pháp tìm ra một cách dễ ợt, kẻ cúp gas, cúp điện sẽ bị xử phạt thích đáng. Và nếu kẻ đó là nhân viên tòa Đại sứ CHXHCNVN thì đã bị trục xuất khỏi nước Pháp và quan hệ ngoại giao của 2 nước Pháp-Việt đã bị ảnh hưởng lớn, đồng thời hệ thống truyền thông quốc tế đã làm rùm beng về vấn đề ngoại giao. Vậy mà chẳng thấy có vấn đề nào ảnh hưởng ngoại giao giữa 2 nước Pháp-Việt. Dẫn chứng về việc quan hệ ngoại giao Pháp-Việt thời gian đó không hề bị ảnh hưởng là: Một năm sau khi ông Trần Đức Thảo từ trần, đương kim tổng thống Pháp lúc bấy giờ là ông Mít-tơ-răng sang thăm chính thức Việt Nam. Ông Mít-tơ-răng đã lên đến di tích lịch sử Điện Biên Phủ, nơi quân đội Pháp đã bại trận trước quân đội nhân dân Việt Nam. Ông Mít-tơ-răng đã chui xuống tham quan hầm ngầm của tướng Pháp Đờ-cát-Xtơ-ri, chỉ huy ở Điện Biên Phủ đấy.
    Các bạn chống CSVN thì cứ chống thoải mái. Chỉ có điều, muốn chống CSVN cho có chút kết quả thì phải nói đúng sự thật và khách quan. Chống CSVN theo kiểu của các bạn chẳng qua là các bạn nói cho sướng miệng mà thôi. Người ta gọi chống CSVN kiểu đó là chống Cộng mù quáng, chống Cộng cực đoan, chống Cộng chết bỏ. Chống CSVN như thế thì chẳng bao giờ làm gì được CSVN đâu.

    • Hồ Dâm Dật nói:

      Sự thật đây nầy: Hàng triệu mạng người VN bị bọn csvn giết chết như giết chó suốt bao nhiêu năm chiến tranh, chỉ vì tên HCM muốn dân tộc VN làm nô lệ cho ngoại bang Nga Tầu.
      Sau khi chiến tranh VN chấm dứt, bọn lính nô csvn cũng giết lần giết mòn, đánh đập và bỏ tù dân VN bằng cách nầy hay cách khác. Bạo lực và đàn áp giết dân cướp của cướp đất đã trở thành kinh nhật tụng của bọn lính nô csvn.
      Nhà tù của bọn lính nô csvn được dựng lên nhiều hơn trường học. Đồng chũng Việt mà bọn csvn còn chẳng thấy tiếc thương thì thử nghĩ chính phủ Tây là chính phủ ngoại bang lại đi thương tiếc một người “trí thức đần” như Trần Đức Thảo hay sao?
      Vâng, chính phủ Pháp đếch cần biết giá trị một tên VN chết đói như ông Trần Đức Thảo, khi giá trị con người của ông TĐT với bọn csvn còn thua cục cứt thì làm gì Pháp phải lo chớ, ông ta có phải công dân Pháp đâu?
      Công dân VN như ông TđT là trách nhiệm của bọn lính nô csvn khi chúng tiếm quyền lãnh đạo VN. Một công dân csvn, yêu đảng csvn, lại từng hy sinh cá nhân cho đảng lính nô csvn mà chết đói như con chó ghẻ chỉ là cái nhục của riêng ông ta vì sự ngu xuẫn dại dột trong chọn lựa của ông ta, nhưng đó cũng là cái nhục của bọn lính nô csvn khi phời bày trước nhân dân Pháp .
      Vì thương hại mà Hội của những nhà khoa học Pháp mới tặng ông TĐT tiền (thật ra là bố thí) để ông ta được sống. Đấy là nói về tình người lòng thương hại .
      Tự xưng là lãnh tụ đại diện VN, mà bọn lính nô csvn lại tự khinh bỉ giá trị của người VN thì ngoại nhân nào kính trọng VN đây! Đó cũng là một trong những lý do mà tên cựu Thủ Tướng Phan Văn Khải của bọn lính nô csvn khi đến Mỹ đã đến gặp mặt Bill Gate, van xin Bill Gate bố thí tiền và giúp cho VN nhưng Bill Gate đã làm ngơ!
      Bọn Pháp đến với VN vì bọn VN cần mua hàng Pháp, chớ bọn Pháp hay các quốc gia khác vẫn xem bọn lãnh đạo csvn là bọn ngu hơn lợn! he he he

  13. Khuê Trương nói:

    Nói chung, ai làm cộng sản hoặc đi theo cộng sản thì 1 là bất trí, bất lực, 2 là bất lương mà thôi. Không ngoài hai loại người đó.

  14. Bảo Lương. nói:

    -Gửi bạn Trung Ngo Hoang hai câu thơ:
    “Đảng ta có trăm tay nghìn mắt
    Đảng ta vữ̃ng như sắt-như đồng”
    Cho nên một số nhà hoạt động cho phong trào dân chủ ở nước ngoài đã bị bắt và trục xuất ngay sân bay TSN.
    -BL không thích đôi co,thóa mạ nhau trên mạng như kiểu nhân vật ST ,không giải quyết được vấn đề gì. Dù sao cũng cám ơn bạn đã…”phản biện”.
    -BL nhớ hình như ông tt NTD ở VN cũng có nickname:”yêu sự thật”.Bạn BL học chung với NTN,con ông ta ,nên tụi BL biết cái gia đình”ST” này lắm.

  15. Pingback: cực đoan – phản động « VietSoul:21 – Hồn Việt Thế Kỷ 21

  16. Pingback: CỰC ĐOAN – PHẢN ĐỘNG (VietSoul:21) « Ngoclinhvugia's Blog

  17. Pingback: CỰC ĐOAN – PHẢN ĐỘNG (VietSoul:21) | Chau Xuan Nguyen & all posts

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s