TẠ ƠN TRỜI – TẠ ƠN… BÀ

Sông Dương Tử và sông Hoàng Hà là hai con sông lớn ở Trung bộ Trung Quốc. Đời nhà Đường, Trương Kiên được lệnh vua sai đi tìm nơi phát tích của sông Hoàng Hà. Trương Kiên và đoàn tùy tùng cứ ngược dòng đi mãi. Sau một thời gian khá dài với không biết là bao nhiêu gian lao vất vả, Trương và đoàn tùy tùng đối diện với một thác nước cao ngất không có cách gì vượt qua được. Từ dưới lòng sông nhìn lên, nước từ trên trời ào ào đổ xuống sông Hoàng Hà liên miên không dứt. Trương Kiên trở về tâu lên vua:

“Nước sông Hoàng Hà từ trên trời chảy xuống”.

Ai nấy đều tin như thế. Lý Bạch cũng tin như thế. Nhà thơ lấy điệu Cổ nhạc phủ làm bài Tương Tiến Tửu rất hay, lời lẽ vô cùng hào phóng. Tương Tiến Tửu là một bài hát mời rượu với lời mở đầu:

“Quân bất kiến Hoàng hà chi thủy thiên thượng lai,

Bôn lưu đáo hải bất phục hồi…”

(Ngươi chẳng thấy nước sông Hoàng Hà tự trên trời rơi xuống,

Chảy ra biển không bao giờ quay lại…)

Lão Móc rất khoái bài này, trong đó có nhiều câu đọc lên sướng tê cả người. Gặp những lúc trăng thanh gió mát, rảnh rang thế sự, ông Móc cũng khoái gật gù lon bia, tay trái cái râu khô mực; bà Móc có cằn nhằn thì ông Móc liền trích từ trong bài ấy ra vài câu để cãi chầy cãi cối.

*

Lão Trương Kiên đúng là một cái lão nói càn. Chịu khó trèo lên cái thác ấy, đi ngược lên nữa ông sẽ tìm gặp những con suối nhỏ góp nước cho cái thác vĩ đại đổ nước xuống sông Hoàng Hà.

-Chưa chắc đâu! Luận như ông Móc thế nó có vẻ thấp lắm. Những con suối ấy lấy nước ở đâu? Mưa! Nước mưa ở đâu rơi xuống? Dĩ nhiên là ở trên trời rơi xuống! Như vậy luận cho cùng, ông Trương Kiên nói đúng đấy chứ. Có khi đời không hiểu hết ý người xưa…

-Ừ! Thì có thể lắm. Nhưng dù sao đi nữa thì bài Tương Tiến Tửu vẫn bắt đầu bằng câu “Quân bất kiến Hoàng hà chi thủy thiên thượng lai”, và vẫn hay. Uy Viễn tướng công đã từng:

“Gõ lấy nhịp, hát câu Tương Tiến Tửu”.

Nghe nói đã có người thân về tới tận Việt Nam để tham dự “đại hội Việt kiều yêu nước Việt Nam xã nghĩa” để nhận chỉ thị đánh phá cộng đồng người Việt Quốc Gia chống Cộng, chả lẽ lại không có một cái phát kiến động trời nào cỡ Trương Kiên? Có ngay! Không khám phá ra nước sông Hoàng Hà từ trên trời rơi xuống thì cũng phải “đẻ” ra chuyện “ông Lão Móc và ông Kiêm Ái nói mày là Việt Cộng nằm vùng” rồi lại viết bài ra vẻ cao thượng: “Thật ra tôi không buồn mà thương hại cho những người đã dùng ngòi bút “bẩn thỉu” của họ viết những điều xấu xa về người khác và bịa đặt gán ghép những tin đồn vô cớ  để thỏa mãn những tham vọng hạ cấp và thú tính của mình. Lẽ ra, chữ nghĩa dùng để viết lên cái đẹp cái tốt của đời sống. Chữ nghĩa có sức mạnh để nói lên lẽ phải, chối bỏ điều sai trái, vạch ra những dối gian không phải để phá bỏ mà là để xây dựng cuộc sống lành mạnh hơn, tâm hồn cao đẹp và đầy nhân ái hơn…” Nhưng với một khám phá vĩ đại như vậy thì khó có ông Lý Bạch nào làm được một bài Tương Tiến Tửu thứ hai. Nằm gát chân lên trán suy nghĩ mấy đêm liền, bà chủ báo nhà ta chỉ rặn ra được bài “Đi San Francisco làm phóng sự biểu tình gặp… nạn” bỏ vào cái “Góc Phụ Nữ” để vu oán, giá họa và mạt sát người khác là viết lách “bẩn thỉu” này nọ mà không đưa ra được một bằng chứng nào…. Ấy chết! Thứ Năm tuần này là Lễ Tạ Ơn, sao Lão Móc lại đi nói chuyện bá láp làm phiền nhiều người như vậy nhỉ? Nhân Lễ Tạ Ơn, Liên Đoàn Gà Tây toàn quốc có tặng Tổng Thống Hoa Kỳ một con gà tây, và con gà tây này sẽ được Tổng Thống tha mạng, đem đi nuôi ở một chỗ khác theo truyền thống từ năm mươi mấy năm nay.

Vậy thì, theo truyền thống; trong những ngày này chúng ta cũng không nên nói gì đến các ông bà nhà báo truyền thông trung thực theo truyền thống… gia đình!

*

-Nè ông Móc, mỗi khi lai rai mà bà Móc cằn nhằn thì ông làm sao?

-Còn làm sao nữa, thì đem bài Tương Tiến Tửu ra cãi chầy cãi cối!

-Làm thế thì bà ấy thôi cằn nhằn?

-Dĩ nhiên! Khi đàn ông giở chày, giở cối ra thì các bà se õ nhường!

Hay nhỉ ? Thế ông cãi cối thế nào?

-Tôi sẽ đọc mấy câu:

“Quân bất kiến Hoàng Hà chi thủy thiên thượng lai,

Bôn lưu đáo hải bất phục hồi.

Quân bất kiến cao đường minh kính bạch phát,

Triêu như thanh ti mộ như tuyết”.

Rồi tôi mượn lời dịch của cụ Trần Trọng Kim dịch cho bà ấy nghe, chỉ sửa chữ đầu tiên từ chữ “Anh” ra chữ “Bà”:

“Bà chẳng thấy Hoàng Hà nước nọ,

Tự trên trời chảy đổ ra khơi.

Ra khơi thôi thế là thôi,

Về nguồn trở lại có đời nào đâu.

Bà chẳng thấy nhà cao gương sáng,

Những buồn tênh vì mảng tóc thưa.

Sớm còn xanh mượt như tơ

Tối đà như tuyết bạc phơ bời bời…”

Bà ấy sẽ cảm thông rằng sự đời cũng như dòng nước chảy, thời gian qua rồi chả bao giờ tìm lại được, sớm tóc xanh, chiều tóc bạc. Em ơi có bao lâu, sáu mươi năm cuộc đời…  

-Nhưng nếu bà ấy lại nói rằng các ông cứ uống như thế sẽ không làm nên cơm cháo gì, lại hao tốn tiền bạc?

-Thì ta lại đọc tiếp:

“Nhân sinh đắc ý tu tận hoan,

Mạc sử kim tôn không đối nguyệt.

Thiên sinh ngã tài tất hữu dụng,

Thiên kim tán tận hoàn phục lai”.

Rồi sửa giọng ngâm nga cho bà ấy nghe:

Khi đắc ý cứ chơi cho phỉ,

Dưới vầng trăng đừng để chén không.

Có thân âu hẳn có dùng,

Ngàn vàng tiêu hết, lại hòng kiếm ra.

Ngâm như vậy tức là mình cho bà ấy biết rằng trời sinh ra tôi không làm Vương, làm Tướng được thì ít nhất tôi cũng cắt cho bà được cái sân cỏ; bà muốn coi phim Tàu thì đã có thằng già này lái xe đi mướn, bà muốn vừa coi phim vừa ăn gỏi đu đủ khô bò thì đã có thằng già này đi mua về. Miễn là khi tôi nhậu thì làm ơn “Dưới vầng trăng đừng để chén không”, có nghĩa là khi tôi vừa làm cạn ly đầy thì ngay tức khắc bà phải rót đầy ly cạn. Đừng có sợ tốn tiền, mai tôi lái xe đi làm là có tiền ngay!

-Chà! Ông nói nghe thông quá nhỉ? Nhưng nếu bà ấy mỉa mai là làm trai “phải có danh gì với núi sông”. Cứ nhậu như ông thì đời sau ai biết tới thì mình nói sao?

-Dễ lắm! Đọc cho bà ấy nghe ông Lý Bạch nói:

“Cổ lai thánh hiền giai tịch mịch,

Duy hữu ẩm giả lưu kỳ danh”.

Bao thánh hiền xưa kia lặng lẽ,

Chỉ anh say để tiếng đời đời.

-Cũng có lý. Nhưng bà ấy là người nắm hầu bao. Tiền bạc bao nhiêu bà ấy giữ hết. Bả không đưa tiền ra thì lấy đâu mà nhậu, ông Móc?

-Đừng có lo!:

“Chủ nhân hà ngôn vi thiểu tiền,

Kính tu cô thủ đối quân chước.

Ngũ hoa mã, thiên kim cừu,

Hô nhi tương xuất hoán mỹ tửu.

Dữ nhĩ đồng tiêu vạn cổ sầu”.

Chủ nhân hỡi, chớ e tiền ít,

Mua rượu về chén tít cùng ta

Cừu thiên kim, ngựa ngũ hoa

Đem đi đổi rượu khề khà uống chơi

Sầu đâu vằng vặc muôn đời

Đời nay không có áo cừu đáng giá ngàn vàng, không có ngựa ngũ hoa quý giá; nhưng cái áo da dê Đại Hàn ông đang mặc cũng đáng giá bạc trăm, chiếc xe ông đang chạy cũng đáng giá bạc ngàn. Bảo thằng con đem đi gán cho chủ tiệm là tha hồ mà say. Ông với tôi uống cho tiêu hết cái vạn cổ sầu!

-Ông nói phải! Nhưng tôi nói tự nảy giờ là trong trường hợp bà xã bả ưa cằn nhằn. Còn nếu mình vừa mở mồm nói: “Bà nó ơi, hôm nay lễ Tạ Ơn, bà mua cái gì về cho tôi và ông Móc đánh chén nhé!” thì bà ấy đáp ngọt ngào: “Vâng!” Gặp trường hợp ấy thì làm sao?

-Còn làm sao nữa. Thì bàn tiệc dọn xong, ông làm lễ Tạ Ơn Trời, nhân thể Tạ Ơn… Bà!

LÃO MÓC

Advertisements
Bài này đã được đăng trong LÃO MÓC, Tham luận và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s