CHUYỆN TÌNH CỦA “BÁC” HỒ

Không phải tới bây giờ những người dân ở trong nước và hải ngoại mới quan tâm đến chuyện “những Mạc Đăng Dung tân thời” là những người lãnh đạo đảng Cộng sản Việt Nam  hiện nay đã hiến đất, dâng biển cho Trung Cộng mà ngay từ năm 2002, luật sư trẻ Lê Chí Quang đã lên tiếng “Hãy cảnh giác với Bắc triều” và đã được đảng và Nhà nước ta “tưởng thưởng” bằng cách bắt bỏ tù.

Và ngay sau đó, tại hải ngoại, Phong Trào Quốc Dân Xóa Bỏ Huyền Thoại Hồ Chí Minh, tức Phong trào “No Hồ” có trụ sở tại San José đã xuất bản và phát hành “Bạch Thư Tố Cáo Việt Cộng Hiến Đất, Dâng Biển Cho Trung Cộng”.

Trong quyển bạch thư ngoài bài điều trần “Về Việc Cộng Sản Việt Nam Lãnh Đạo Nhà Nước Cắt Lãnh Thổ, Lãnh Hải Cho Trung Quốc” của giáo sư Trần Đại Sỹ, sử liệu biên giới giữa ta và Tàu: “Từ Cửa Nam Quan, Ải Chi Lăng Đến Cột Đồng Mã Viện và núi Phân Mao” của hai học giả Hà Mai Phương, Lưu Chu Thanh Tao, nhóm Câu lạc bộ Sinh viên Việt Nam ở trong nước đã phổ biến tài liệu “Cột Mốc 108 và một câu chuyện tình”.

Theo tinh thần của bài viết thì “mục tiêu được đề cập chính trong bài viết này không phải là để viết về một phát hiện mới trong cuộc đời tình ái của Hồ Chí Minh. Vấn đề đây là những dấu mốc lịch sử trong những năm tháng Hồ Chí Minh đặt chân ở hai vùng biên giới phía Trung Hoa trước tháng 10 năm 1944 sau tháng đó ở vùng rừng núi Việt Nam thuộc tỉnh Cao Bằng ngày nay. Từ những luận chứng, chứng cứ mới này để người Việt trong và ngoài nước có thể đối chiếu, so sánh và cập nhật ghi nhớ trong công cuộc tranh đấu chống sự xâm lăng của Trung Cộng cũng như hành động bán nước nhục nhã của bè lũ cộng sản Hà Nội tại miền biên giới phía Bắc này.”

Và hiện nay, chúng đang rước hoạ diệt vong trong việc chấp thuận cho Trung Quốc khai thác quặng bauxite ở Tây Nguyên.

Bài viết này xin đề cập đến chuyện tình của “Bác” Hồ với một cô gái người Tày ở cột mốc 108 biên giới Việt-Trung.

Theo tài liệu do Câu lạc bộ Sinh viên Việt Nam phổ biến thì, năm 1941, Hồ vào vùng Cao Bằng thuộc hang Pắc Pó để thành lập chi đội tuyên truyền ủng hộ đồng minh chống Nhật. Tại đây, “Bác” Hồ quen Nông Thị Trưng, một “nữ đồng chí” được cơ quan chi bộ phái của Trung Hoa cộng sản Đảng chọn để hầu hạ. Nông Thị Trưng (có tài liệu ghi là Nông Thị Ngát) năm đó mới 18 tuổi. Nông người Tày, rất đẹp, có duyên nhưng mù chữ và gọi “Bác” Hồ là “chú Thu”. Được huấn luyện trước đó 9 tháng để làm giao liên  cho Hồ. Tháng 9 năm 1941 cho đến tháng 10 năm 1943, “Cháu Trưng” liên tục được “chú Thu” (tức Hồ Chí Minh) liên tục huấn luyện và xóa dần mù chữ. Một chuyện tình có thể đã xảy ra giữa “cháu Ngát” và “Chú Thu” trong những năm tháng này.

Tháng 11 năm 1943, Pháp tổ chức càn quét an toàn khu vùng sát sườn cột mốc 108 mà Pháp và Thanh triều đã cắm mốc năm 1898 và tu bổ năm 1923. Cuối tháng 11, Hồ phải chuyển căn cứ sang vùng Khuổi Nặm cách Pắc Pó 30 km về hướng Tây Nam.

Tài liệu ghi rằng: “Hồ đã tặng Nông một bài thơ ghi nét chữ đẹp trên một quyển “binh thư” có nội dung như sau:    

“Sách này ta tặng cháu yêu ta

Tỏ chút lòng yêu cháu gọi là

Mong cháu gắng công mà học tập

Mai sau giúp ích nước non nhà!”

“Tình cảm như vậy rất là bình thường. Nó phải nảy sinh khi cái đẹp đến và khuất phục người thanh niên đã lớn tuổi thiếu tình yêu đã lâu. Việc phản bác và công kích dữ dội những ai dám động đến đời tư của Hồ chỉ là một việc làm có thể nói là “vô tác dụng” của cộng sản Hà Nội. Bởi vì, Nông Thị Trưng sau khi về nước cùng Hồ đã vắng mặt khá lâu tại vùng biên giới này. Và Nông bỗng nhiên được ưu đãi đặc biệt và trở thành chánh án tòa án nhân dân tỉnh Cao Bằng mười năm sau đó. Người ta đặt câu hỏi việc gì đã xảy ra trong những năm tháng đó. Nông đã đóng góp gì mà chỉ sau 10 năm trở thành tỉnh ủy viên, ủy viên ban chấp hành trung ương và là người đứng đầu ngành hành pháp tại một tỉnh xung yếu phía Bắc như thế? Động lực nào? Bên cạnh, việc Nông và Hồ có những liên hệ gặp gỡ thân thiết xung quanh vùng có cột mốc 108 gần hang Pắc Pó là một dữ kiện rất quan trọng để chúng ta so sánh lại địa điểm hang này trước và sau 1999. Cột mốc 108 nay ở chính xác vị trí nào so với hang Pắc Pó?”

Như vậy, cho đến lúc này chữ “Bác” chưa hề xuất hiện trong đầu cô sơn nữ họ Nông. Theo tài liệu cho biết thì: “Giữa Nông và Hồ là tình cảm trai gái cảm mến, có chút tình ơn.”

Tháng 2 năm 1944, Hồ bị mất liên lạc với Trung Hoa cộng sản đảng và bị quân Tưởng Giới Thạch bắt tại Hong Kong. Tháng 9 năm 1944, Hồ được thả về nước.  Dấu ấn thời kỳ này là tháng 10 năm 1944, Hồ chưa đặt chân lại vào vùng Pắc Pó mà vẫn ở nơi cách biên giới Trung-Việt và cột mốc 108 khoảng 40 km về phía đất Trung Hoa. Chính trong thời gian “nằm chờ” này, Hồ (chú Thu) đã gặp lại Nông (cháu Ngát) tại vùng đất Trung Hoa và rất có thể ảnh hưởng tình cảm có phần sâu đậm hơn giữa chú cháu.  

Tài liệu  đưa ra kết luận: “Chúng ta có thể biết được chính xác vị trí mà hai người đã gặp tại Trung Hoa, so sánh vị trí của nó với cột mốc 108 ở thời điểm 1944 với thời điểm hiện nay. Đó mới là vấn đề tối ưu mà quốc dân cần xem xét để xử lý, xét xử vấn đề bằng chứng phạm tội bán nước của chính quyền Hà Nội hiện nay.

Cuộc tình Nông và Hồ đã đi vào dĩ vãng. Nhưng đất đai mà tổ tiên ta đã đổ máu ra để gìn giữ, dứt khoát không một thế lực chính trị cộng sản vọng ngoại nào có thể đem ra trao đổi và đẩy nó vào dĩ vãng được. Làm như thế là đại nghịch và bất hiếu, bất trung với tổ tiên.”       

*

Lão Móc có đọc ở đâu đó một bài viết về nhà thơ Nguyễn Du. Theo bài viết thì, trước khi trở thành “thái sơn lục bát” với “Truyện Thúy Kiều”, Nguyễn Du đã là tác giả của những câu lục bát “rất nhà quê” như sau:

“Ngày ngày qua lại, lại qua

Gặp Nhiều mấy chốc đã mà nên thương

Mối tình thầm lặng vấn vương

Ai ngờ mấy chốc thương thành ra yêu!”

Theo chú giải của tác giả bài viết mà Lão Móc tình cờ đọc được thì Nhiều là tên cô lái đò mà mỗi ngày “cậu Du” quá giang đi học.

Không biết chuyện này có thật hay không? Cũng không biết chuyện tình giữa “Bác” Hồ và cô sơn nữ Nông Thị Trưng (tức Ngát) ở cột mốc 108 có thật hay không; bởi vì “cuộc đời ái tình và sự nghiệp” của “Bác” Hồ quả là một huyền thoại. Nhưng mà bốn câu thơ của “Chú Thu” ghi trên quyển “binh thư” tặng “cháu Ngát” thì quả có phần “vượt bực” và “thành khẩn” hơn mấy câu thơ của “cậu Du”.

Các nhà thơ Tú Nạc, Phi Hồng đã ca tụng “Bác” Hồ và “đảng ta” như sau:

“Bác Hồ có một con chim

Bác nhờ Thị Định đi tìm cái lồng

Thị Định giậm cẳng, chổng mông:

Chim Bác bự kiếm đâu lồng vừa chim?

Thị Thi ỏn ẻn cười duyên:

“Lồng em vừa khít đựng chim Bác Hồ!”

Tăng Tuyết Minh cũng hô to:

“Lồng em vừa khít Bác Hồ đụng chim!”

Bác Hồ nằm giữa Ba Đình

Nhổ râu, bứt tóc vì chim với lồng!

TÚ NẠC

“Đảng ta” có một “Bác Hồ”

Khiến cho cả nước tô hô sự đời.

Áo quần rách rưới tả tơi

Thằng cu, cái hĩm đứng ngồi lộ ra.

“Bác Hồ” trơ cái mặt già

Đi đâu dê đó đàn bà ớn luôn.

Hồ rằng tu ở trong hang

Đêm đêm tìm hóc là chàng bợ ngay.

Kể sơ tên tuổi mấy người:

Tuyết Minh, Thị Lạc, ả này Lim Sam,

Vợ Nga, vợ Pháp tùm lum

Vạch ra “Kách Mệnh” um tùm lá đa

Than ôi “Bác” của Đảng ta

“Thần đồ nó ám”, “Bác” ca đại đồng!

PHI HỒNG

*

-Ông Móc à! Cái bọn câu lạc bộ sinh viên gì đó nó tố cáo chuyện mối tình ở cột mốc 108 giữa “Bác” Hồ với bà Nông Thị Trưng vào năm 1941 gì đó là đúng với sự thật đấy. Cả hai cái thằng nhà thơ, Tú Nạc, Phi Hồng gì nó làm thơ về “Bác Hồ” cũng đúng y chang. Nhưng mà ông Móc phải nhớ một điều là “Bác” Hồ cũng chỉ là một con người. Chuyện “Bác” Hồ “trong 2 năm liên tục huấn luyện và xóa nạn mù chữ” cho bà Nông Thị Trưng mà không có chuyện gì xảy ra mới là chuyện lạ. Ông Móc thử nghĩ một người đàn ông độc thân khoẻ mạnh khoảng 40  tuổi, trên một căn nhà sàn trong đêm khuya thanh vắng “huấn luyện liên tục”  cho một thiếu nữ 18, 19 tuổi trẻ đẹp, tràn đầy nhựa sống như… bà Nông Thị Trưng mà không có chuyện… tòm tem thì anh đàn ông này đúng là… Đông Phương Bất Bại hay Lâm Bình Chi gì đó.

-Thưa ông Tổng Mạnh: Vì sao ông Tổng lại biết chuyện tình ở cột mốc 108 là chuyện có thật?

-Sao tôi lại không biết, tôi biết mà còn biết rõ nữa kìa; bởi vì bà Nông Thị Trưng tức Nông Thị Ngát là “bầm” của tôi đấy. Ông Móc có nhớ mấy năm trước đây có thằng nhà báo nước ngoài nó hỏi tôi: “Ông có phải là con của Bác Hồ”. Ông Móc có biết tôi trả lời làm sao không?       

-Lâu quá rồi, không nhớ là ông Tổng trả lời ra sao?

-Chậc! Vậy mà cũng bày đặt đòi nộp đơn xin làm “Cố vấn về báo chí” cho tôi. Ông Móc biết không, tôi trả lời một cách trớt hướt là: “Ở Việt Nam thì ai cũng coi “Bác” Hồ là cha già!” Trả lời thế thì có thằng chó nào còn hỏi tiếp.

-Hay thật! Ông Tổng rất xứng đáng là Tổng Bí thư của Đảng ta! Nhưng mà có thật bà Nông Thị Trưng là mẹ của ông Tổng?

-Còn ai vào đây nữa.

-Xin ông Tổng chi biết vì sao mà đảng ta phải âm thầm, dấu diếm quốc dân đồng bào làm cái chuyện hiến đất, dâng biển và phải chấp thuận cho cái bọn Tàu phù nó vào khai thác bauxite ở Tây nguyên?

-Còn làm sao nữa. Tất cả tội lỗi thì cũng từ “Bác” Hồ. Ông Móc phải nhớ má tôi, bà Nông Thị Trưng, được bố trí làm giao liên để săn sóc “Bác” Hồ ở Pắc Pó là theo lệnh của đảng cộng sản Trung Hoa. Súng ống, đạn dược, quân phục, lương thực, thuốc men để đánh thắng hai đế quốc Pháp và Mỹ là đều do “Bác Mao”, “Bác Chu” cung cấp. Bây giờ là lúc bọn tôi phải trả nợ.

-Ông Tổng và cái đảng của ông làm cái chuyện hiến đất, dâng biển khốn nạn như thế không sợ mang tội với tổ tiên đã hy sinh xương máu để giữ gìn hay sao?

-Tội lỗi cái gì. Chủ trương của đảng Cộng Sản Việt Nam là “yêu tổ quốc là yêu chủ nghĩa xã hội”. Lúc “Bố Hồ Chí Minh của tôi” còn sống, lúc nào “Bố” cũng xoen xoét cái miệng: “Các Vua Hùng có công dựng nước, Bác cháu ta phải ra công giữ nước”; trong khi đó “Bố” lại ra lệnh cho “Chú Phạm Văn Đồng” ký giấy công nhận Trường Sa, Hoàng Sa thuộc lãnh hải của Trung Cộng. Nay, bọn tôi làm thế thì cũng đang đi theo con đường của Bác đi, mà thôi! Mong ông Móc và anh em kiều bào hải ngoại thông cảm.

-Thông cảm thế chó nào được mà thông cảm. Hèn gì có anh ký giả ở hải ngoại viết thư gọi mấy anh là bọn chó đẻ là phải lắm rồi!

LÃO MÓC

About these ads
This entry was posted in LÃO MÓC and tagged . Bookmark the permalink.

13 Responses to CHUYỆN TÌNH CỦA “BÁC” HỒ

  1. Chú Thoòng nói:

    Hầy cẩm ló ! Tại mấy Nị hỏng hiểu, chứ đồng chí Tố Hữu, mà mấy nị gọi là thằng Thi nô, nó còn nói : ” Bên này biên giới là nhà, bên kia biên giới cũng là quê hương đó sao ? ”
    Hồ chí Minh của mấy Nị gọi là : Cha già Dân tộc, lảnh tụ kính yêu, nó là giống người Haka ( Hẹ ) của tụi Ngộ.
    Cho đến bi giờ tụi đảng Việt Cộng, vì thể diện, không muốn nói cho các Nị biết. Hỏng tin hả ? Tìm sách Hồ Chí Minh sanh bình khảo, của nhà văn Hồ tuấn Hùng ( Người Đài Loan ) để tìm hiểu.

  2. Phan Văn Chính nói:

    Thưa LÃO MÓC, Thưa mọi người. Câu trả lời của tên Tổng là” ở VN ai cũng coi “Bác??Hồ là cha già!?? Câu nói này đã được nhân dân VN trả lời lâu rồi bằng những cuộc biểu tình, báo chí viết về sự thật của Hồ Chí Minh tức đã chứng tỏ Hồ và đảng cộng sản là những kẻ hổn láo, Các vua chúa VN từ xưa đến nay chưa ai xưng là cha già của dân VN cả. Riêng Hồ Chí Minh lấy má Ông Tổng đẻ ra ông Tổng vậy thì chỉ một mình ông Tổng kêu Hồ là cha thôi chứ không lẽ mọi người đàn bà VN Hồ Chí Minh cũng…..sản xuất . Xin LÃO MÓC giãi thích thêm rõ về Họ NÔNG của ông Tổng.

  3. Hồ ly Tinh nói:

    Hồ chí Minh mặt mày xấu gian giảo và kỳ quái , gốc gác ở Nghệ An,miền nổi tiếng về dân buôn lậu ma túy và bị truy đuổi thì sẵn sàng bắn trả lại chứ không chịu bị bắtNhân thân của con người hình nhân dị tướng Hồ chí Minh và lịch sử đảng cộng sản đã làm dân VN nửa tĩnh nửa khùng.Tại sao?Bởi từ bao nhiêu năm nay ,dân VN đã bị nhồi nhét những điều mà họ biết là dối trá vào đầu nhưng không biết làm sao được “Tài” làm thơ,văn,đời tư,trách nhiệm trong cải cách ruộng đất,..dần dần lộ ra đến khắp mọi tầng lớp dân chúng ,thế nhưng họ vần phải nghe,vẫn phải buộc ca ngợi “Bác Hồ vĩ đại”,”vị thánh sống của dân tộc” thì làm gì không ít nhiều ảnh hưởng đến thần kinh tâm tánh.Nói cho cùng cũng tại tánh dân mình mà ra,phải nói rằng dân Việt có những tật xấu đặt trưng cho nên quỷ đội lốt người mới lợi dụng,lừa và qua mặt được.

  4. HCM là một tên dâm đảng, mồm thối (*)đầy vi khuẩn mà đi hôn môi cháu gái bé như thế kia thì đủ biết HCM thú tính như thế nào ,đạo đức của họ hồ như thế đấy . CS chỉ rặt là một lũ thú vật đầy man rợ tính rừng xanh .

    Tội nghiệp cháu bé kia cuộc đời sẽ mãi bị ám ảnh cái thối tha ghê tởm đầy vi trùng từ cái lỗ mồm cùa “bác”.

    (*) Theo tài liệu có thật của VGCS và từ các đảng viên CSVN thân cận gần gũi tiếp xúc với “bác” thì “bác” bị bệnh thối mồm .

  5. DŨNG KHÙNG nói:

    May cho Cẩu Hồ lúc chụp tấm hình này sau khi trốn từ PắcBó ra…chứ nếu vào thời kỳ nay thì Mẽo cho ngồi khám cả đời rồi, vô nhân cách một thằng già cẩu dâm, bời vậy đất nước tôi mới tụt hậu dưới sự lãnh đạo của một lũ đười ươi CSVN.

  6. abcsukien nói:

    ** Nhại bài thơ: Ngẫu Hứng – HCM 1950 **

    Bác anh hùng, tôi cũng gian hùng
    Tôi bác cùng chung nghiệp kiếm cung
    Bác đuổi quân Nguyên thanh kiếm bạc
    Tôi dâng giặc Chệt núi sông vàng

    Bác đưa một nước qua nô lệ
    Tôi dắt nhân dân bái lạy Tàu
    Bác có linh thiêng cười một tiếng
    Rằng tôi bán nước …sắp thành công!.

  7. nganngay nói:

    Nếu các bạn nhìn kỷ tấm hình thì thấy người phóng viên chụp ảnh phải quay mặt đi chổ khác khi thấy THẰNG bác hồ “nút lưởi” cháu ngoan của bác.

  8. CS CHO CHET nói:

    ngayu cai bon csvn cho chet khong lam gi duoc cho DAN TOC VN CHU HUONG CHI XAC THUI HO CHI MINH TAU HE KHON NAN AY LAM DUOC TRO TRONG GI CA

  9. STLS nói:

    Trích:
    -Hay thật! Ông Tổng rất xứng đáng là Tổng Bí thư của Đảng ta! Nhưng mà có thật bà Nông Thị Trưng là mẹ của ông Tổng?
    -Còn ai vào đây nữa.

    Với những tài liệu đáng tin cậy và được gỉai mã thì những nhận định nhận định sai lầm:

    1) HCM là người VN và có công dành độc lập / thống nhất cho dân tộc VN: Hồ Chí Minh là tên tình báo Tàu ( bí danh là thiếu ta tình báo Hồ Quang và tên thật là Hồ Tập Chương – câu chuyện Hồ Sĩ Tạo là ông nội của HCM cho nên Nguyễn Tất Thành đổi tên họ Hồ là chuyện lừa bịp của bọn sử nô / văn nô CSVN để đánh lạc hướng dư luận nghi ngờ cái tên Hồ có nguồn gốc Tàu của HCM !)

    2) NĐM là con của HCM/Nông Thị Trưng và Nguyễn Tất Trung con của HCM / Nông Thị Xuân: Đúng ra NĐM là con rơi của 1 tên tình báo TQ với nào đó với Nông Thị Trưng. Nông Thị Trưng làm nữ giao liên giữa HCM với nhóm tình báo TQ ở bên kia biên giới nên có khả năng Nông Thị Trưng phải ăn nằm với nhiều tên tình báo TQ ở bên kia biên giời và đã có con với một trong nhưng tên tình báo người Tàu, còn Nguyễn Tất Trung cũng có khả năng là con rơi của NTX và BT-CA Trần Quốc Hoàn ( theo như bức thư của người tình của cô Vàng – bạn gái NTX – thì Hoàn đã cưởng dâm với NTX ngay từ lúc NTX vừa đưa đến Hà Nội )

    3) “Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch” là của HCM: thật ra tài liệu này do nhóm tuyên vận tình báo TQ viết bằng tiếng Tàu và được ra mắt thế giới vào năm 1947 để chuẫn bị chính thức “mạo danh” HCM là Nguyễn Ái Quốc VN.

    4) Hồ Chí Minh Toàn Tập hay Di chúc HCM là do HCM tự viết: đúng ra toàn bộ những bài viết bằng tiếng VN la do thư ký Vũ Kỳ ( củng là người Tàu và làm phụ tá tình báo cho HCM) và Biên Tập báo Nhân Dân là Tổng Biên Tập là Hoàng Tùng viết thay cho HCM và HCM không viết được tiếng Viết là yếu điểm của tên tình báo HCM.

    Sau đây là 10 lý do để khẳng định HCM không phải là người VN:

    1) Trong là thơ thứ 2 viết tay gởi cho Stalin xin chỉ thỉ và giúp đở CCRD HCM viết tên mình theo âm Tàu ( Ho Shi Min ) và ký tên bằng tiếng Tàu với danh nghĩa là cho cá nhân mình, còn là thớ thứ nhất là đại diện cho đảng CSVN thì HCM ký tên mình bằng tiếng việt là Hồ Chí Minh và đây mới là bút tích thật sự của HCM :

    http://baotoquoc.com/2010/12/27/hai-bức-thư-hồ-chi-minh-gởi-stalin-tường-trinh-về-cải-cach-ruộng-dất/

    Các bạn hảy nhìn cho kỷ con số 9 trong ba là thư viết tay của HCM – Vũ Kỳ – Nguyễn Tất Thành thì đúng là 3 cách viết con số 9 khác nhau.

    2) HCM không viết được tiếng VN nhưng nói và viết tiếng Tàu như tiếng mẹ đẻ:

    Vâng, tôi xin nói đơn giản, hôm nay (ngày 7/11/2008) đồng chí Chủ tịch LHHNVN Vũ Xuân Hồng tặng tôi Kỷ niệm chương “Vì hòa bình hữu nghị giữa các dân tộc”. Lần đầu tiên tôi sang Việt Nam là vào tháng 11/1965, sang học tiếng Việt. Hồi đó Việt Nam đang trong hoàn cảnh chiến tranh, Mỹ đang ném bom bắn phá miền Bắc Việt Nam. Ba tháng sau khi sang Việt Nam (tháng 2/1966), đích thân Bác Hồ đã mời lưu học sinh Trung Quốc chúng tôi đến Phủ Chủ tịch ăn cơm với Bác, Bác ân cần hỏi từng người một. Nếu ai quê ở Quảng Đông thì Bác nói tiếng Quảng Đông, nếu quê ở Bắc Kinh thì Bác nói tiếng phổ thông, quê ở Thượng Hải thì bác nói tiếng Thượng Hải. Bác có thể nói được rất nhiều tiếng địa phương của Trung Quốc và chúng tôi cảm thấy rất thân mật. Sau đó chúng tôi cử một đại biểu đại diện phát biểu với Bác và tôi là người được vinh dự đứng lên phát biểu. Kỷ niệm đó đối với tôi không bao giờ quên. Sau này, chúng tôi còn được gặp Bác hai lần nữa, một lần Bác vào thăm Đại sứ quán Trung Quốc và một lần Bác đi thăm lưu học sinh chúng tôi, sau đó thì Bác sức khỏe yếu nên chúng tôi không được gặp Bác nữa.
    Nguồn: Trò chuyện với Đại sứ Trung Quốc Hồ Càn Văn – 21/11/2008

    3) HCM chưa một lần đi thăm Tăng Tuyết Minh, người vợ Tàu của Nguyễn Tất Thành nhưng có thì giờ đi thăm gia đình và những bạn gái người Tàu:

    http://thien2012.multiply.com/photos/hi-res/1M/9

    4) HCMN chưa bao giờ chánh thức về thăm quê nhà của Nguyễn Tất Thành. Câu chuyện HCM đã 2 lần “không chánh thức” với tác phong như 1 tên trộm là hoàn toàn bịa cũng như câu chuyện bà chị có đến Hà Nội thăm người em HCM của mình :

    http://thien2012.multiply.com/journal/item/11

    5) Nguyễn Tất Thành bị bệnh lao vào năm 32/33 và ở thời điểm này chưa có thuốc trị bệnh lao:

    Theo GS Hồ Tuấn Hùng , tác gỉa sách “Hồ Chí Minh Sanh Bình Khảo”, thì NAQ đã chết vì bệnh lao phồi nặng ( trước đệ nhị thế chiến chưa có thuốc để trị bệnh lao phổi) và đã được làm lễ truy điệu và an táng ờ LX vào năm 1932. Sau đó HCM / Hồ Tập Chương là 1 người Tàu đã âm thầm “chuyển hoa ghép cây” biến thành nhân vật NAQ với sự đồng tình của CSLX/CSTQ để tiếp tục sứ mạng “Phát triển sự liên hợp trận tuyến giữa 2 đảng CSTQ và CSVN”.

    6) HCM chi mặc áo đại cán như Mao/Chu và chưa bao giờ bận áo dài khăn đóng VN cũng như bộ đồ Véc :

    NAQ rất thích chưng diện áo vét thắt cà vạt còn HCM chỉ xuất hiện trước công chúng trong bộ quần áo đại cán và theo như lời của GS Hồ Tuần Hùng thì người ta chưa bao giờ thấy HCM mặt áo vét thắt cà vạt như NAQ thời trai trẻ.

    7) HCM chưa bao giờ vinh danh những vị anh hùng VN như Quang Trung – Trần Hưng Đạo – Ngô Quyền.

    8) HCM đã ra lệnh cho BT-CA TQH giết Nông Thị Xuân vì đã phát hiẹn hay ngi ngờ HCM không phải là người VN và không dám chung đụng với phụ nử VN vì sợ phát hiện ra được gốc Tàu của mình.

    9) HCM ra lệnh “toàn quốc kháng chiến” đánh Pháp sau WW2 củng như sau đó đánh Mỹ cho đến hết người VN cuối cùng là hoàn toàn sai lầm và không cần thiết.

    10) HCM lúc chết đi chỉ mong được gặp Các Mát / Lê Nin chớ không phải về với ông bà tổ tiên theo truyền thống của dân tộc VN.

    Tài liệu tham khảo:

    1) Quả lừa lịch sử: HCM / CSVN-CSTQ cướp chính quyền VN – http://thien2012.multiply.com/journal/item/11

    2) NHỮNG NGƯỜI MANG TÊN HỒ CHÍ MINH – http://vn.360plus.yahoo.com/traitim-anhhung/article?mid=6969

    3) Lần gặp Bác Hồ Tôi bị mất trinh – http://forums.vietbao.com/topic.asp?TOPIC_ID=53564

    • STLS nói:

      Lý do 11 :

      HCM lúc gần chết chỉ mong được một y tá TQ hát cho nghe một bài ca TQ:

      Chiều hôm đó sức khỏe của Bác đã có chuyển biến tốt lên một chút, Bác nói muốn nghe một câu hát Trung Quốc. Các đồng chí đề nghị tôi hát. Tôi nói thật là hát cũng không tốt lắm, nhưng để vui lòng Bác, vì tình hữu nghị Trung-Việt, tôi đã hát một bài hát mà nhiều người thuộc và hát được, bài hát có nội dung chính là ra khơi xa phải vững tay chèo. Bác nghe xong rất vui, Bác nở nụ cười hiền từ. Bác nắm nhẹ tay tôi, tặng tôi một bông hoa biểu thị cảm ơn. Đó là lần thứ ba tôi thấy Bác cười. Và đó cũng là nụ cười cuối cùng của Người.
      Nguồn: http://www.qdnd.vn/QDNDSite/vi-VN/61/43/242/242/242/101538/Default.aspx

  10. Pingback: Lý Đại Nguyên. THỜI KỲ QUÁ ĐỘ CỘNG SẢN LÊN THỜI ĐẠI NHÂN CHỦ NHÂN VĂN TOÀN CẦU | Vietnamese Bloggers

  11. tin nói:

    Hồ sơ về mối tình Hồ Chí Minh và Lâm Y Lan

    Chuyện tình của HCM và Lâm Y Lan chủ yếu căn cứ vào ghi chép của Lương Ích Tân qua bài viết “Mối tình nồng thắm giữa Hồ Chí Minh và Lâm Y Lan”. Lương Văn Nguyên viết “Thế giới lịch sử Đảng Cộng Sản Trung Quốc” năm 2004, đăng trên Nguyệt san “Nhân Dân Văn Trích”, kỳ 12, dài khoảng ba ngàn ba trăm chữ, là bài viết muộn nhất cung cấp cho bạn đọc tư liệu về chuyện tình ái của Hồ Chí Minh. Đây là tác phẩm thuộc thể tài tiểu thuyết, từng đoạn, từng đoạn kể về cuộc tình của Hồ Chí Minh (HCM) với Lâm Y Lan (LYL). Nội dung tác phẩm được thể hiện qua nhiều chi tiết khá lý thú, làm xúc động lòng người. Chỉ tiếc, các sử liệu được vận dụng, chỗ thì lắp ghép một cách khiên cưỡng, chỗ lại tập hợp trình bày nhảy cóc, nhất là đoạn nói về mối tình với Nguyễn Thanh Linh trong những năm 1930. Việc làm này dường như tác giả có ý đồ tạo ra sự lẫn lộn Hồ Chí Minh với Nguyễn Ái Quốc , đồng nhất hai người làm một, tô vẽ ông thành một nhân vật phi thường, mặc dù, trên thực tế, Nguyễn Thanh Linh chỉ là nhân vật hư cấu. William J. Duiker, trong “Truyện Hồ Chí Minh”, chương 5 “Quyết chiến tối tiền tuyến”(…), trang 554- 555, có những chi tiết tương đồng với các tư liệu báo chí đã công bố. Từ đó có thể khẳng định, mối tình của HCM và LYL là có thực.

    Mối tình của Hồ Chí Minh và Lâm Y Lan

    Từ những năm 30 của thế kỷ trước, để tạo điều kiện cho Hồ Chí Minh công tác tại Quảng Đông, Hương Cảng, Trung Cộng đã bố trí một thiếu nữ là Lâm Y Lan đóng giả làm vợ để giúp đỡ việc sinh hoạt hàng ngày cho ông ta. Không lâu sau, hai người có tình ý với nhau. nhưng đó là thời kỳ năm 1938 đầy sóng gió, nên cuối cùng mối quan hệ luyến ái này không đi đến hôn nhân. LYL hoài niệm về mối tình xưa, nhớ thương HCM, lâu ngày không biết còn sống hay đã chết, sức khỏe suy giảm rồi qua đời vào năm 1968. HCM biết tin, vô cùng đau khổ, một năm sau cũng tạ thế. Lúc hấp hối ông có nhắc đến tên LYL.

    Lời đầu (Dẫn tử)

    Mùa đông, Mạc Tư Khoa tuyết rơi không ngừng. HCM ở một ga xe bên sườn núi ngoại thành, dầm mình trong cái lạnh khốc liệt của tiết trời băng giá, nước mắt lã chã rơi thấm ướt cả lá thư. Bức thư báo tin dữ, người bạn gái thân thiết Nguyễn Thanh Linh (NTL) vừa bị giặc sát hại. Ông nghĩ đấy không phải là sự thật, mắt trừng trừng nhìn vào dòng chữ, đọc đi đọc lại nhiều lần từng chữ một. Không sai, thư viết rất rõ ràng, NTL đã bị ngộ hại tại VN.

    Bạn gái Nguyễn Thanh Linh bị sát hại

    HCM và NTL bắt đầu quen nhau vào mùa xuân năm 1930. Năm ấy HCM đang bôn ba hải ngoại tìm chân lý cách mạng, trên đường về Việt Nam ngẫu nhiên gặp NTL. NTL chẳng để ý đến việc gia đình phản đối, kiên quyết hiến thân cho sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc, truyền bá ngọn lửa cách mạng, trở thành người bạn thân thiết và trợ thủ đắc lực của HCM. Tại Việt Nam, NTL vận động giới phụ nữ tham gia đấu tranh chống thực dân, đế quốc áp bức bóc lột, trở thành một cán bộ đảng rất có uy tín. Thời kỳ HCM sang Liên Xô học tập kinh nghiệm cách mạng, do bị một kẻ phản bội khai báo, NTL chẳng may bị địch bắt. Đối mặt với những dụ dỗ, truy bức, cô vẫn kiên trinh bất khuất, đến chết vẫn không chịu cúi đầu. Cuối năm ấy, trong cuộc họp VNTNCMĐCH của lưu học sinh Việt Nam, HCM tuyên bố trước mọi người: “Đồng chí Nguyễn Thanh Linh đã hy sinh anh dũng nhưng đồng chí vẫn sống mãi trong lòng chúng ta. Dòng máu đỏ của đồng chí không chảy phí hoài mà nó càng tô thắm ngọn cờ giải phóng dân tộc. Tôi tuyên bố với thể giới, một khi nước Việt Nam chưa được giải phóng thì đời này, kiếp này sẽ không xây dựng gia đình”. HCM không thể ngờ, câu nói trên lại ảnh hưởng đến chuyện hôn nhân sau này. Nó giống như trái núi lớn đè nặng lên tâm lý, không thể chống đỡ làm ông đau khổ cho đến lúc qua đời.

    Trốn tránh truy bắt, ẩn mình ở Quảng Châu

    Năm 1930, Tưởng Giới Thạch điều động quân đội Quốc Dân Đảng bao vây tiễu trừ Hồng quân khu Giang Tây, đồng thời ra lệnh cho các địa phương khẩn trương truy bắt các phần tử cộng sản. Dương Thành (Quảng Châu) cũng không ngoại lệ. HCM lúc này đang ở Quảng Châu. Nơi đây, trước đó do nhu cầu công tác, ông đã mấy lần về Việt Nam, tuy nhiên, lần này thì khác, HCM bị đặc vụ truy đuổi ráo riết, không chốn nương thân, chỉ còn cách liên lạc với Tỉnh ủy Quảng Đông nhờ giúp đỡ. Bí thư Tỉnh ủy Quảng Đông – Đào Chú đã bố trí một nữ đảng viên là Lâm Y Lan, đóng giả làm vợ HCM để bảo vệ an toàn cho ông ta. Khi ấy HCM trở về nhà trọ thu xếp hành lý tìm đến nơi ở mới. Vừa vào đến cửa ông sững lại bởi cô gái đứng trước mình có khuôn mặt hao hao giống Nguyễn Thanh Linh, người yêu của mình đã bị địch xử tử năm nào. Cô gái không biết làm cách nào giải thích cho đối phương mà chỉ hỏi: “Ông là HCM tiên sinh phải không? Tôi họ Lâm, thường gọi là Lâm Y Lan”. HCM biết mình nhận lầm người, vội nói: “Xin lỗi cô Lâm, tôi lầm”.

    Lâm Y Lan được giao nhiệm vụ làm “vợ” Hồ Chí Minh

    Sau đó, HCM từ từ kể lại mối tình mười năm với NTL gợi đến niềm tâm sự, nước mắt bỗng nhiên trào ra. LYL nghe tâm sự, bất giác cũng cảm như mình lâm vào cảnh ngộ ấy, trong lòng vô cùng cảm động. Tiếp đó, Tỉnh ủy Quảng Đông thông báo với HCM hiện tại Hương Cảng rất phức tạp, đặc vụ Quốc Dân Đảng có mặt khắp nơi, không có việc gì chúng không dám làm, nên dặn đi dặn lại LYL phải bảo vệ HCM an toàn. Lúc ấy, Đào Chú nửa đùa nửa thật bảo: “Các bạn nên nhớ, đến một ngày hai “vợ chồng” trăm tuổi, Y Lan tuyệt đối không được bỏ rơi “phu quân” mà không quản lý đấy nhé”, làm LYL, vốn là một tiểu thư chưa chồng, hai má đỏ lựng. Lấy danh nghĩa người “vợ”, LYL chăm sóc HCM trong sinh hoạt thường ngày vô cùng tận tình, chu đáo làm cho HCM đặc biệt cảm kích, đã có lúc muốn thổ lộ tình cảm, nhưng vì thời cơ chưa chín muồi nên trong lòng vẫn trù trừ. LYL thấy HCM nói với mình những lời chân thành, thâm tâm đã có phần ưng ý, nhưng vì là phận nữ nhi, không tiện nói ra. Lúc chia tay, HCM ôm lấy LYL, dùng khăn tay lau nước mắt cho cô: “Hãy cứng rắn lên, đừng để kẻ thù cười chúng ta mềm yếu”, nói rồi lấy quyển nhật ký đưa cho LYL: “Tâm sự của tôi đều ở trong này, sẽ cùng đi với em”.

    From: Hồ Chí Minh sinh bình khảo – Thái Văn chuyển ngữ – thongluan.org
    Thiên IV : Khúc ca buồn về chuyện hôn nhân tình ái

  12. the truth nói:

    Nhìn ông già hôn môi bé gái, tôi rùng mình, gớm quá.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s